Vũ Thất

Bảo Bình 1

Kỷ niệm ngày Quân Lực VNCH 19/6

HUỲNH CÔNG ÁNH, người vượt thoát

HUỲNH CÔNG ÁNH, người vượt thoát

Song Thao

Huỳnh Công Ánh là một nhạc sĩ. Anh sống với nhạc. Nhạc tranh đấu. Tháng 3 năm 1985, anh cùng các nhạc sĩ Việt Dzũng, Châu Đình An, Phan Ni Tấn, Hà Thúc Sinh và Nguyệt Ánh thành lập phong trào Hưng Ca. Trước đó, khi đi tù cải tạo anh cũng vác nhạc theo.

Trong tù, khi các “đồng chí tù” bị ngồi hát, cán bộ cần một người điều khiển hát đồng ca. Anh cán bộ, người miền Bắc, hỏi: “Ai biết cầm càng?”. Cả nhóm tù ngơ ngác không hiểu cầm càng là chi. Sau đó họ mới “học hỏi” được một từ mới. “Cầm càng” là bắt nhịp cho mọi người hát đồng ca. Cán bộ hỏi tiếp: “Anh nào biết hát nhạc cách mạng?”. Hỏi “ngụy” hát nhạc “cách mạng” coi như bù trất. Huỳnh Công Ánh kể lại: “Thấy mọi người ngồi yên, tôi mới hỏi lại: “Nếu cán bộ có bản nhạc có nốt thì tôi hát được”. “Nốt là cái gì thế?”. “Nốt là cung bậc thấp cao, viết theo ký âm pháp”. Anh cán bộ coi chừng chưa hiểu, đứng nghệch mặt ra, nhưng cũng ráng hỏi: “Anh chắc làm được chứ?”. “Thưa chắc”. Sáng hôm sau, anh cán bộ đưa xuống đội một tập nhạc dày cộm: “Anh gì đấy? Cái anh hôm qua, đây này, anh xem và hát thử xem nào!”. Hôm đó cả đội đang tập trung phê bình kiểm điểm công tác lao động. Tôi cầm tập nhạc, mở ra một trang, đó là bài hát có tựa đề là “Gái Sông La”. Tôi xướng âm từng nốt nhạc và lẩm nhẩm hát lời, đến giờ nghỉ, tôi nói: “Tôi có thể hát được rồi, cán bộ!”. “Đâu, anh hát đi”. Khi tôi hát, anh em trong đội ai cũng lắng nghe. Xong bài, mọi người ai nấy đều vỗ tay, riêng anh cán bộ, ngạc nhiên, đứng ngẩn ra: “Thế năm nay anh bao nhiêu tuổi?”. “Tôi 29”. “Vậy anh nghe đài Hà Nội bao giờ mà anh biết hát?”. “Tôi cả đời chưa nghe đài Hà Nội bao giờ. Tôi hát là hát theo từng nốt nhạc trong sách”. “Thế nà thế lào?”. “Đây là ký âm pháp quốc tế, ai có học qua nhạc lý và học xướng âm đều hát được”. Anh cán bộ vẫn đớ ra chưa hiểu ký âm pháp là gì!”.

Không phải chỉ mình anh quản giáo này không hiểu ký âm pháp là cái chi chi, mà các cán bộ khác của trại cũng vậy. Tối hôm sau, anh quản giáo dẫn theo bốn anh cán bộ cấp trên của anh xuống, gọi anh Ánh đứng dậy “nàm” một bài khác thử coi. Anh mở bài “Vàm Cỏ Đông” và xướng âm hát. Năm anh cán bộ nghệch mặt ra, chỉ biết chữa thẹn: “Thế anh nàm tốt đấy!”. Và anh Ánh trở thành người ‘cầm càng” trong các trại tù từ Nam ra Bắc. Chính công tác “cầm càng” này đã làm lỡ cuộc vượt thoát lần thứ nhất của anh Ánh.

Anh cùng một anh bạn tên Nguyễn Ngọc Giàu đã tính chuyện trốn trại ngay từ lúc còn ở trại Long Giao trong Nam. Họ chú ý tới một lỗ hổng ở hàng rào do cán bộ trại cắt ra để lấy lối cho tù ra ngoài phát quang. Hai người toan tính sẽ chui qua lỗ hổng này để trốn trại. Giờ giấc thuận tiện là khoảng 8 giờ tối, khi tù bị họp để phê bình kiểm thảo. Thừa lúc tù đang phát biểu hăng say, hai anh sẽ lẩn trốn. Bữa hai người hẹn trốn, tên quản giáo nổi máu lười, thay vì phê bình kiểm thảo, hắn bắt đội tù hát hết bài này qua bài khác. Hát thì anh Ánh phải “cầm càng”, vậy là kẹt. Đang lúc hát, anh liếc nhìn xuống phía dưới thấy chỗ anh Giàu ngồi trống trơn. Vậy là Giàu đã dọt! Sau đó có tiếng súng AK bắn ra từ chòi canh cùng với tiếng la: “Tù trốn trại! Tù trốn trại!”. Nguyễn Ngọc Giàu đã trốn thoát. Sau này anh Giàu đã vượt biên đường bộ qua ngả Căm Bốt, bị bắt và bị xử bắn tại Bình Dương.

Lần vượt thoát thứ hai của Huỳnh Ngọc Ánh xảy ra khi anh đang bị tù tại Nghệ Tĩnh, ngoài Bắc. Cũng dính vào nhạc! Để kỷ niệm 25 năm ngày thành lập hợp tác xã Tân Kỳ, Xã yêu cầu cho đội văn nghệ tù ra hát cho dân chúng nghe. Sân khấu được dựng trên sân phơi lúa của hợp tác xã đầy nghẹt khán giả. Có những người phải đi xe bò, xe ngựa từ huyện hoặc những làng mạc xa xôi từ nơi khác tới. Huỳnh Công Ánh hát hai bài: “Đi Mô Cũng Nhớ Về Hà Tĩnh” và “Lá Đỏ”. Trong số khán giả có một cô tên Trần Thị Hoa say mê nghe hai bài hát này. Cô Hoa khoảng 18 tuổi, có khuôn mặt trái soan, tóc dài, cổ cao, rất xinh gái. Bạn tù của anh Ánh là nhà văn Hà Kỳ Lam, trong một bài viết sau này, đã gọi cô là “hoa khôi Tân Kỳ”.

Huỳnh Ngọc Ánh kể lại phút khởi đầu của câu chuyện tình trong tù này: “Một buổi chiều, khi đội làm gạch về, đoàn tù xếp hàng dài, xa xa có mấy vệ binh vác súng đi theo….Đột nhiên bên ruộng bắp có một cô gái chạy nhanh ra, nhét vào tay tôi một miếng giấy nhỏ, rồi nhanh chân biến mất sau ruộng bắp. Anh em trong hàng ai cũng thấy rõ. Bọn nó suỵt suỵt, có đứa còn níu vai tôi: “Nó viết cái gì vậy, mở ra coi đi mày!”. Lúc đó, tôi cầm miếng giấy mà cũng run, lỡ vệ binh bắt được thì quá phiền. Tôi nắm miếng giấy chặt trong tay, chưa dám mở ra coi. Mấy ông bạn trong đội lại giục: “Mở ra coi nó viết cái gì vậy mày? Mở ra đi!”. Đi đến đoạn đường khuất bóng vệ binh, tôi mới dám mở ra. Trên miếng giấy nguệch ngoạc mấy chữ viết rất xấu, như chữ học sinh lớp Ba: “Em tên Hoa, em muốn làm quen với anh Ánh”. Tôi cầm miếng giấy nhỏ trong tay, thấy lâng lâng như vừa uống chút rượu, có cảm giác sung sướng lạ lùng”.

Thời gian này Huỳnh Công Ánh phụ trách nấu nước cho đội làm gạch. Quản giáo tên Phượng. Tên này cũng rất thích nghe anh hát. Lại dính nhạc! Anh lân la “hối lộ” bằng cách bỏ tiền ra mua gà, mua mít, mua thơm, tặng áo len cho tên Phượng. Lấy cớ đi mua đồ, anh được quản giáo Phượng cho đi xa ra ngoài nhà dân. Cô Hoa bám lấy anh, mang về giới thiệu với gia đình. Bố cô Hoa còn tính đến chuyện khi anh được thả, sẽ cưới con gái ông, định cư tại chỗ. Anh lại tính khác. Nhất định anh sẽ trốn trại. Nếu trốn trại trong bộ đồ tù tại miền Bắc sẽ không thoát được, anh toan tính chuyện giả làm cán bộ. Anh nhờ cô Hoa mua cho anh bộ đồ bộ đội với đầy đủ áo quần, dép, xà cột và giữ dùm anh, khi cần anh sẽ lấy. Ngày hành động, anh đưa ra một miếng mồi lớn cho quản giáo Phượng: mua thịt chó cho hắn. Anh xin đi bốn tiếng. Anh ra nhà Hoa lấy bộ đồ bộ đội và vượt thoát về tới Sài Gòn trong lốt bộ đội!

Vượt thoát nhà tù, anh tính đường vượt biên. Tháng 8 năm 1980, anh ra đi trên một con tàu nhỏ dài 12 thước chở khoảng 29 người, xuất phát từ Rạch Giá. Tài công đi lạc hướng lạc vào một hòn đảo do Việt cộng chiếm giữ, bị tàu Việt cộng đuổi sát nách. Thoát được tàu Việt cộng, lại gặp tàu đánh cá Thái Lan. Ba lần cướp. Huỳnh Công Ánh đoạt quyền của tài công, điều động mọi người giúp sức cho tàu khỏi chìm. Cuối cùng gặp tàu đánh cá quốc doanh. Họ thỏa thuận  kéo về một bãi vắng trên đảo Phú Quốc với giá hai cây vàng. Thân phận vượt tù, anh biết số phận mình sẽ khác với những người trên tàu, anh phải tính cái giá phải trả của anh. Khi cắt giây kéo để tàu đánh cá ra lại ngoài khơi, anh đã liều mình. “Tôi quyết định khá nhanh. Lúc dùng cái rựa chặt sợi dây xong, thay vì đứng lại trên tàu vượt biên, tôi liệng cái rựa xuống biển, quấn chặt đầu sợi dây của tàu quốc doanh vào cánh tay, nhảy xuống nước. Khi chiếc tàu đó quay đầu chạy thì kéo tôi theo luôn. Tôi bỏ con tàu vỡ nát kia lại và chắc chắn anh em trên tàu có thể tìm cách vô bờ được. Đương nhiên là người trên tàu sẽ bị công an bắt…Lúc đó trời rất tối, không ai thấy hành động của tôi…Tôi kéo sợi dây gần về phía mình. Trời đêm hơi lạnh, lại đã đói khát nhiều ngày, ngâm mình dưới nước biển quả là một cực hình, hai hàm răng tôi đánh vào nhau lập cập, đôi khi tưởng như mình không còn sức lực để bám theo sợi dây tàu. Sợ chịu không nổi, phải buông tay rơi xuống biển, tôi lấy sợi dây kéo quấn xung quanh bụng mấy vòng. Tàu vẫn tiếp tục chạy. Thời gian trôi qua lâu lắm, ước chừng hai tiếng đồng hồ sau, tôi thật sự chịu không nổi. Bên thân tàu có ống nước ấm xả ra, lúc nào thấy lạnh thì tôi lại tạt một ít nước vào người cho ấm, nhưng tình trạng này không thể kéo dài được, nên tôi đành quyết định liều mạng. Tôi nắm chặt sợi dây sát vào mình rồi bắt đầu leo lên tàu. Trên boong tàu lúc đó vắng lặng, không có ai. Gần đó có một đống lưới rất lớn, to bằng cái nhà, tôi chui vào đó, che mình bằng mấy lớp lưới nằm. Từ thời gian bị cướp, bị bắn cho đến bây giờ, tôi mới được ngủ một giấc mê mệt, không cần lo nghĩ bị cướp, bị chìm, cũng không cần phải chỉ huy ai hoặc cứu ai cả, tôi ngủ như chết!”.

Trên tàu quốc doanh anh may mắn gặp anh lính nhảy dù tên Cho, được anh bao che xuống đất liền bình an. Mối duyên với anh lính nhảy dù này kéo anh tới chuyến vượt biển thứ hai vào tháng giêng năm 1981. Lần này anh được đi chọn mua tàu, được quyền mang theo bảy người không tốn tiền, được tự lái tàu. Chuyến đi êm ả đưa anh và gia đình tới Mã Lai.

Bốn cuộc vượt thoát không phải là toàn bộ cuốn hồi ký “Vượt Tù, Vượt Biển” của Huỳnh Công Ánh. Đời anh là một chuỗi những nguy nan khốn cùng mà nếu là người khác đã bị đè bẹp dí không ngóc lên được. Anh trì chí và can đảm. Nhưng anh cũng có số may, gặp nhiều quý nhân giúp đỡ. Tôi nghĩ chính sự quyết đoán của anh đã tạo nên những thành công trong cuộc đời anh. Đôi khi sự quyết đoán này không thể hiểu được. Như chuyện cha anh đã khuất, trở về trong giấc mơ của anh, đưa cho anh chiếc bao bằng lá chuối khô mà người nông dân hay dùng để đựng thuốc lá, ông nói ông cho anh số tiền ông dành dụm được. Trong lúc chập chờn nửa mê nửa tỉnh, anh thấy rõ ràng trên bao có con số 66. Anh vét hết tiền trong túi được bốn ngàn, cầm cái đồng hồ đeo tay được 12 ngàn, vay thêm tiền cho đủ hai chục ngàn, để đánh đề con số 66. Anh phải nhờ người đi đánh tại nhiều chủ đề mới đặt hết số tiền của anh. Kết quả anh trúng số tiền lên tới một triệu tư và trở thành triệu phú năm anh mới 22 tuổi. Đây là lần lên chức triệu phú lần thứ hai trong đời anh. Lần thứ nhất năm anh mới 19 tuổi sau một vụ làm ăn. Sau này, khi qua định cư tại Mỹ, anh đã thành công trong thương trường, trong tay có hệ thống nhà hàng Phú Kim tại Houston và hệ thống tiệm tạp hóa AM Minimart mà con số lên tới hai chục tiệm!

Thường thì dân văn nghệ như anh Ánh không có khiếu buôn bán. Nhưng Huỳnh Công Ánh lại thành công trên thương trường. Có lẽ vì anh làm nhạc…đấu tranh chăng? Giỡn chơi chút xíu, thực ra tôi nghĩ anh là người của hành động. Chuyện chi cũng nhảy vào. Và đã làm là thành công. Ngay khi còn tại ngũ, anh cũng hơn người. Anh được bầu là chiến sĩ xuất sắc của Sư Đoàn 22 Bộ Binh, được Tổng Thống tiếp tại Sài Gòn, được các thương gia thưởng cho rất nhiều tiền, được qua du lịch Đài Loan. Những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa, anh bôn ba trên đường rút quân theo Quân Đoàn II về tới Sài Gòn. Có nhiều dịp di tản nhưng anh từ chối vì không chấp nhận trốn chạy bỏ ngũ. Đời anh chập trùng những gian khổ nhưng anh sống có trách nhiệm, có lương tâm. Và có trước có sau.

Tất cả những người ơn trong thời gian anh ở tù, anh đều cố gắng đền đáp. Anh tù hình sự Nguyễn Đình Chiến, người đã cùng anh vượt bao nỗi gian truân đi từ Bắc vào Nam khi anh trốn tù, đã được anh mang theo khi vượt biên. Anh lính nhảy dù tên Cho giúp anh thoát trong lần vượt biên thứ nhất, anh đã nhờ người nhà tìm kiếm để tạ ơn nhưng không liên lạc được. Nhưng diều anh ân hận nhất có lẽ là chưa trả ơn được cho cô Trần Thị Hoa, người con gái yêu anh hết lòng, đã không ngại nguy khốn, chu toàn mọi thứ anh cần khi vượt ngục. Anh đã nhờ người liên lạc với cô Hoa nhưng gia đình cô đã biệt tăm. Có đòn thù nào giáng xuống gia đình cô không? Anh chỉ biết dùng nhạc để cảm kích mối tình vô vọng của người con gái mới 18 tuổi.

Em bên nớ chừ ra sao rồi nhỉ
Bờ tre xưa đã mấy độ lên măng
Giòng sông Hiếu đã bao mùa nước lũ
Và nương ngô, gốc sắn có còn xanh
Ơi! Người em Nghệ Tĩnh
Môi có còn đỏ
Má có còn hồng
Mắt có còn tình như trời xanh mênh mông?

Bài hát này đã được anh trình bày trong bữa ra mắt sách tại Montreal ngày 17 tháng 9 năm 2017 vừa qua. Tôi nghĩ chắc anh đã và sẽ trình bày trong tất cả các lần anh giới thiệu cuốn hồi ký này tại bất cứ nơi đâu. Vì đó là món nợ đường dài, chẳng biết bao giờ anh mới trả được.

Hồi ký “Vượt Tù, Vượt Biển” được viết bằng song ngữ Anh Việt, phần tiếng Việt dày 400 trang, phần tiếng Anh 438 trang, bìa dày, in trên giấy vàng nhạt rất sang cả. Phần Anh Ngữ sẽ giúp ích rất nhiều cho người ngoại quốc biết về những oan khiên mà dân tộc Việt Nam phải hứng chịu khi bị đồng minh bán đứng. Giới trẻ hải ngoại cũng có thể hiểu rõ về thời gian nan của thế hệ cha anh ở Việt Nam.

Cuốn hồi ký được viết bằng một giọng văn bình thản, nhẹ nhàng, không cường điệu, không màu mè, đánh động được vào tâm hồn người đọc. Những con chữ như mang lại thân tình và tin cậy cho độc giả. Ít khi tôi đọc một cuốn sách dày trong một thời gian ngắn như khi đọc cuốn hồi ký hấp dẫn này.

Khi gặp mặt tác giả, cái đập vào mắt tôi là sự vững chãi và quyết đoán trong con người và dáng dấp của anh. Tôi nghĩ  anh có thể khuất phục người khác một cách dễ dàng. Một hàm râu quai nón bao trùm khuôn mặt vuông vức quả cảm, một chiều cao quá khổ của một người Việt trung bình, một dáng đi vững vàng tự tin, một nụ cười hiền hòa ấm áp, tất cả đã tạo thành một cái uy ngầm trong con người anh.

Tôi bất giác nghĩ tới nhân vật Từ Hải của cụ Nguyễn Du. Râu hùm, hàm én, mày ngài / Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao. Anh chàng Từ Hải mặc complet này thật dễ nể!

Song Thao

09/2017

 

 

Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc “nói dối một cách trắng trợn”

Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc “nói dối một cách trắng trợn”

Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Ngụy Phượng Hòa trong bài phát biểu tại Đối thoại Shangri-La, Singapore, hôm 2/6 đã tuyên bố: “Trong suốt 70 năm qua kể từ ngày thành lập nước, Trung Quốc chưa bao giờ phát động một cuộc chiến hay xung đột, hay xâm lược quốc gia khác hay lấy dù chỉ một tấc đất của nước khác”.

Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp, nhà nghiên cứu độc lập từ Singapore nói với đài RFA hôm 3/6/2019 về vấn đề này:

“Ổng nói như thế là ổng nói dối một cách trắng trợn, người Trung Quốc tham gia Đối thoại Shangri-La ở Singapore này mười mấy lần rồi, tôi cũng từng tham gia. Sự thật là ngay tại Việt Nam, họ đã xâm lược Việt Nam năm 1979 mấy chục ngày sau thì họ rút, năm 1974 thì họ chiếm Hoàng Sa là xâm lược, năm 1988 họ giết 64 người lính hải quân Việt Nam và lấy đảo, đấy là xâm lược. Họ dẹp bỏ nhà nước Tây Tạng đi, đấy cũng là xâm lược, chỉ cần nói như thể thì cũng đủ biết họ nói dối một cách trắng trợn.”

Bộ trưởng Quốc phòng Nguỵ Phượng Hoà tại Đối thoại Shangri-La ở Singapore hôm 2/6/2019.

Hội nghị Thượng đỉnh An ninh châu Á hay còn được biết đến với tên Đối thoại Shangri-La là một diễn đàn khu vực được tổ chức hàng năm với sự tham gia của các quan chức quốc phòng và chuyên gia đến từ nhiều nước. Các vấn đề chủ yếu được thảo luận tại Đối thoại bao gồm quốc phòng và an ninh. Diễn đàn được đặt theo tên của khách sạn Shangri-La ở Singapore, nơi đã được tổ chức sự kiện này từ năm 2002 đến nay.

Trao đổi với RFA hôm 3/6/2019 từ Hà Nội, Thiếu tướng Lê Kế Lâm, Chuẩn Đô Đốc Hải quân Việt Nam, nguyên Phó Tham Mưu Trưởng kiêm Trưởng Phòng Tác chiến Quân chủng Hải quân Việt Nam giai đoạn 1988, khẳng định Trung Quốc đã xâm lược Việt Nam nhiều lần:

“Lịch sử đã chứng minh, 17/2/1979 ai xua 60 vạn quân đánh 5 tỉnh biên giới của Việt Nam? Còn Hoàng Sa và Trường Sa là hai quần đảo của Việt Nam mà lịch sử đã chứng minh, chính quyền Việt Nam ở các thời kỳ đã quản lý hàng mấy trăm năm nay, đó là một thực tế. Mà họ chiếm Hoàng Sa của Việt Nam từ tháng 5 năm 1956, và tháng 1 năm 1974 họ chiếm trọn Hoàng Sa, đó là một sự xâm lược.”

Năm 1956, Hải quân Trung Quốc chiếm nhóm đảo An Vĩnh ở phía Đông quần đảo Hoàng Sa trong đó có đảo Phú Lâm và đảo Linh Côn, từ tay Việt Nam Cộng Hòa.

Đến ngày 19 tháng 1 năm 1974, xảy ra trân Hải chiến Hoàng Sa là một trận chiến giữa Hải quân Việt Nam Cộng hòa và Hải quân Trung Quốc ở khu vực quần đảo Hoàng Sa. Sau trận Hải chiến, Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc.

Quân đội Việt Nam đang chống lại quân Trung Quốc, Lạng Sơn 23/2/1979.

Đến ngày 17 tháng 2 năm 1979, khoảng 600 ngàn quân lính Trung Quốc tấn công các tỉnh dọc biên giới của Việt Nam bao gồm: Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai và Lai Châu. Sau một tháng, Trung Quốc tuyên bố đã đạt mục đích và rút quân. Ghi nhận cho thấy hàng ngàn người dân Việt, đa số là phụ nữ và trẻ em bị giết hại trong thời gian quân Trung Quốc đánh sang Việt Nam. Nhiều cơ sở hạ tầng như khu dân cư, nông trường, hầm mỏ, nhà máy… bị san bằng.

Ngày 14/3/1988, Trung Quốc lại một lần nữa tấn công Việt Nam, bằng cách đưa hải quân tấn công đảo Gạc Ma của Việt Nam ở Trường Sa giết chết 64 thủy thủ và chiếm đóng từ đó đến nay.

Trao đổi với chúng tôi hôm 3/6/2019 từ Sài Gòn, Đại úy Võ Minh Đức, nguyên sĩ quan lục quân thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam đã giải ngũ, nhớ lại:

“Tôi nhập ngũ năm 1985, là thế hệ sau 1975, khi tôi còn nhỏ, thì cuộc chiến biên giới phía bắc cũng để tôi đủ hiểu đủ biết rằng đó là cuộc chiến xâm lược. Năm 1985 khi tôi nhập ngũ, sau khi đi Campuchia trở về, tôi học tại trường sĩ quan lục quân, và trước khi ra trường thì sự kiện Gạc Ma xảy ra. Với phát biểu của ông Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc thì tôi có thể dùng từ ‘lôm côm’, phát biểu rất xấc xược và ngang ngược, coi thường luật phát quốc tế và người dân Việt Nam.”

Trung Quốc muốn thách thức?

Trở lại Hội nghị Thượng đỉnh An ninh châu Á, đây là lần đầu tiên sau 8 năm vắng bóng, Trung Quốc lần này đã gửi Bộ trưởng Quốc phòng đến Đối thoại Shangri-La. Sự có mặt của tướng Ngụy Phượng Hòa, một thành viên Quốc Vụ viện Trung Quốc, được trông đợi là dịp để Trung Quốc gửi ra các thông điệp với các nước liên quan nhiều vấn đề.

Nhưng vì sao tại một hội nghị tầm cỡ quốc tế như Đối thoại Shangri-La, mà Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Ngụy Phượng Hòa lại có thể đưa ra tuyên bố trái ngược lịch sử như vậy? Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp nhận định:

“Mục đích họ nói dối như vậy là họ muốn bảo là tôi nói dối đấy, các bạn biết tôi nói dối đấy nhưng các bạn chẳng làm gì được tôi. Đấy là một thách thức đối với tất cả các nước khác, đối với cộng đồng quốc tế, đấy là mục đích của họ.”

Ngoài ra theo Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp, đoàn Trung Quốc tham gia Đối thoại Shangri-La lần này còn có một chút khác biệt so với những lần trước:

“Năm nay cũng giống những năm trước, cũng có những người khi tham gia hội này chỉ để quấy phá, luôn hỏi những câu rất là bậy, nhận định những câu rất bậy, luôn luôn có những người đi để làm các việc đấy. Nhưng năm nay số người đi để nói bậy chỉ có hai người thôi, trong khi có năm lên đến 9 người.”

Ông Lê Hồng Hiệp, nghiên cứu viên chính thuộc Viện nghiên cứu Đông Nam Á ở Singapore, khi trả lời RFA cho rằng, khác với những năm gần đây, lần này Bộ trưởng Quốc phòng Ngụy Phượng Hoà sang dự do đặc biệt liên quan đến bối cảnh căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc đang lên cao. Trung Quốc đang có cảm giác bị Mỹ tấn công về mặt thương mại và công nghệ. Các hoạt động của Trung Quốc, đặc biệt ở khu vực Biển Đông, cũng gặp một số thách thức, đặc biệt từ phía Hoa Kỳ. Vì vậy, ông Hiệp cho rằng Trung Quốc có thể cảm thấy cần phải cử Bộ trưởng Quốc phòng tới Shangri-La để gửi đi các thông điệp để bảo vệ các lợi ích của Trung Quốc và muốn xây dựng một hình ảnh Trung Quốc yêu chuộng hòa bình.

Trung Khang

nguồn: RFA.org

NÉT ĐẸP Á ĐÔNG – PBN 115

Cãi với ông thủ tướng người xứ cãi

Cãi với ông thủ tướng người xứ cãi

Nguyễn Văn Chiến

Ngày 17.5.2019 là “Ngày Khoa học và Công nghệ Việt Nam” và nhân dịp này ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc viết bài “Tạo đột phá chiến lược trong phát triển khoa học – công nghệ và đổi mới, sáng tạo ở Việt Nam” đăng tải trên nhiều tờ báo nhà nước. [1]

Ông Nguyễn Xuân Phúc (NXP) là người Quảng Nam “hay cãi” nhưng tôi cũng liều mình một phen để… cãi với người đất cãi. Để tiện bề đối đáp tôi xin chia bài ông ra từng phần nhỏ và mạn phép in nghiêng những điểm cần lưu ý. Tôi cũng xin bỏ qua những phần dài lê thê và đều đều giọng văn nghị quyết, chỉ nói để mà nói, không đáng để cãi.

Tôi xin đi thẳng vào bài

  1. NXP:  “Sự phát triển của các học thuyết kinh tế và thực tiễn phát triển của nhiều quốc gia trên thế giới thời gian qua cho thấy các mô hình tăng trưởng tân cổ điển nhấn mạnh vai trò của tích lũy vốnlao động đối với tăng trưởng kinh tế.”

Xin cãi:

  1. Chỉ cái phần “mở bài” này thôi đã thấy bao nhiêu vấn đề. Ngôn từ ở đây sử dụng rất oách, rất xôm tụ, rất hàn lâm nhưng kỳ thực rỗng tuếch, hoàn toàn trớt quớt, không ăn nhập gì với nhau về mặt logic.

–         “Mở bài” là phần giới thiệu, tóm tắt những gì sẽ trình bày trong phần “thân bài”. Nhan đề bài viết là “Tạo đột phá chiến lược trong phát triển khoa học – công nghệ và đổi mới, sáng tạo ở Việt Nam”, vậy xin hỏi cái “mô hình tăng trưởng tân cổ điển” nêu trên có quan hệ gì với mô hình “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” mà thủ tướng nhấn mạnh trong phần thân bài?

  1. Nói nôm na thì “kinh tế” là chuyện “làm ăn”, mà để làm ăn thì phải có vốn và có người. Nói trịnh trọng thì kinh tế là thuật quản trị và khai thác các nguồn tài nguyên để chúng sinh lợi: tài nguyên là gì nếu không là vốn (tiền bạc, đất đai, nhà may, hầm mỏ) và tài nguyên nhân lực?

–         Theo cùng logic với ông thủ tướng thì ông chủ hãng xe Vinfast giàu nhất nước ta của ta có thể phát biểu: “Sự phát triển của kỹ thuật chế tạo xe hơi và thực tiễn phát triển của xe Vinfast cho thấy muốn chạy xe thì ta phải ráp đủ bốn bánh và đổ xăng vào bình”!

–         Xe muốn chạy thì phải có bánh xe và có xăng, điều này cũng hiển nhiên như việc muốn phát triển kinh tế thì phải có vốn và nhân lực.

  1. Cứ gì là “mô hình tăng trưởng tân cổ điển”, có “mô hình kinh tế” nào mà không chú ý đến vốn và tài nguyên? Vấn đề là mỗi học thuyết kinh tế có chủ trương những cách ứng xử khác nhau với thị trường, tức là dòng luân lưu và trao đổi của vốn và nhân công.

–         Nếu học thuyết John Maynard Keynes chủ trương điều hòa nền kinh tế thông qua cán cân cung cầu thì chủ thuyết tân cổ điển (“neo-classical”, hay “laissez-faire”, “supply – side”) chủ trương nới lỏng sự can thiệp đó, tạo ra một thị trường nhân công linh hoạt để khuyến khích nhà đầu tư.

–         Thoạt tiên nền kinh tế tư bản phát triển theo mô hình cổ điển của Adam Smith là hoàn toàn không can thiệp vào thị trường. Nhưng cuộc đại khủng khoảng 1930 – 1931 khiến các nước thiên về mô hình của John Maynard Keynes, vừa điều hòa cán cân cung cầu vừa tiết chế các thế lực độc quyền. Nhưng rồi suy thoái kinh tế thập niên 1970 khiến họ quay về với khái niệm ban đầu của Smith để hình thành nên mô hình“tân cổ điển”.

–         Tại sao lại là “tân cổ điển”? Vì mô hình “cổ điển” của Smith cũng có những hạn chế của nó. Theo Smith thì “bàn tay vô hình” của thị trường sẽ đem người bán cùng người mua đến với nhau và lúc đó tài nguyên sẽ được phân bố một cách hữu hiệu nhất. Trên thực tế thì chuyện này khó đạt được một cách hòan hảo. Nếu có thể thì người bán sẽ tìm các đầu cơ, ém nhẹm thông tin, đánh lạc hướng người mua để bán hàng với giá cao nhất. Nếu có thể thì người mua cũng sẽ tìm đủ mọi cách bắt bí người bán để mua với giá rẻ nhất.

–         Phái tân cổ điển chủ trương can thiệp thị trường bằng chính sách tiền tệ (và tiết chế cả sự độc quyền). Tuy nhiên cuộc khủng hoảng tài chính 2008 và thời gian dài trì trệ vùa qua lại làm mô hình này bị nghi ngờ và hậu quả là hiện tại chủ nghĩa dân túy lên ngôi.

  1. Phần “mở bài” của ông thủ tướng hoàn toàn sai về logic!

–         Nói như ông thủ tướng thì bọn tân Hồng vệ binh ở Hội Văn nghệ TPHCM cũng có thể nói thế này: “Sự phát triển của các học thuyết chính trị và thực tiễn phát triển của nhiều quốc gia trên thế giới thời gian qua đã cho thấy rằng chủ nghĩa Mác Lê Nin luôn nhấn mạnh đến đấu tranh giai cấp”!

–         Nếu quả thực “mô hình tăng trưởng tân cổ điển nhấn mạnh vai trò của tích lũy vốn và lao động đối với tăng trưởng kinh tế” thì chỉ cần lập lại câu này là xong, cũng như đám tân Hồng vệ binh có thể nói gọn “Chủ nghĩa Mác Lê Nin luôn nhấn mạnh đến đấu tranh giai cấp”.

–         Nếu có nói lên điều gì đó thì “Sự phát triển của các học thuyết kinh tế và thực tiễn phát triển của nhiều quốc gia trên thế giới thời gian qua” phải nói lên những điều hoàn toàn khác.

–         Thí dụ nó có thể nói lên một sự thật là “không học thuyết kinh tế nào tuyệt đối đúng 100%.”. Vì không học thuyết nào là “chân lý tối thượng” nên ngành kinh tế vẫn còn đất để các học thuyết phát triển.

–         Một yếu tố quan trọng của kinh tế học là hành vi của con người (cách mua, bán, niềm tin vào thị trường v.v.) mà cho tới nay chưa có khoa học nào tính toán và dự báo một cách chính xác yếu tố này cả.

  1. NXP: “Tuy nhiên, tài nguyên thiên nhiên luôn có giới hạn và nhân loại đang đứng trước sự khan hiếm tài nguyên nghiêm trọng. Nếu chúng ta vẫn trông chờ vào nguồn tài nguyên hữu hạn đó thì tăng trưởng sẽ sớm cạn kiệt, tăng trưởng sẽ đi đến trạng thái dừng và thậm chí suy giảm.”

Xin cãi:

–         Ông thủ tướng cần xem lại về mặt chữ nghĩa. Tiếng Việt ta chỉ nói “tài nguyên cạn kiệt”, riêng ông thủ tướng thì chơi “tăng trưởng cạn kiệt”.

–         Mà rắc rối thay cho tư duy ông thủ tướng về khái niệm “tăng trưởng”. Ai cũng biết tăng trưởng nhanh thì tốt, tăng trưởng chậm thì tệ nhưng dẫu sao cũng khá hơn là không tăng trưởng. Do đó có dọa, ta chỉ dọa “tăng trưởng sẽ suy giảm và thậm chí đi đến trạng thái dừng.” Riêng ông thủ tướng thì chơi ngược: “tăng trưởng sẽ đi đến trạng thái dừng và thậm chí suy giảm.”

–         Nói kiểu này thì một nhà độc tài có thể dọa một nhà hoạt động đối lập: “Mày biểu tình thì tao xử bắn, thậm chí tao bỏ tù mày”.

  1. NXP: “Mô hình tăng trưởng nội sinh (được trao giải Nobel Kinh tế năm 2018) chứng minh rằng, công nghệ là yếu tố nội sinh quan trọng của tăng trưởng. Chính công nghệ cùng với nguồn nhân lực phù hợp (có khả năng sáng tạo, sử dụng và kiểm soát công nghệ mới) là yếu tố quyết định cho tăng trưởng trong dài hạn, là chìa khóa để chúng ta đột phá vượt qua trạng thái dừng, thoát bẫy thu nhập trung bình.”

Xin cãi:

–         Ông thủ tướng viện dẫn giải Nobel Kinh tế, sử dụng những thuật ngữ đao to búa lớn như “tăng trưởng nội sinh” để chứng minh cho một thực tế rành rành, hiển nhiên.

–         Nói nôm na thì muốn khá lên anh không thể mãi mãi làm ăn theo lối “lấy công làm lời”, không thể cả đời bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Anh phải phát triển kỹ thuật. Nguyên liệu khai thác được, nông sản thu hoạch được anh phải chế biến thành những sản phẩm cao cấp hơn để đạt cái gọi là “giá trị gia tăng”. Nói tóm lại là anh không thể mãi mãi kiếm ăn bằng mồ hôi và bắp thịt mà phải bằng tài nghệ, bằng trí tuệ và tầm nhìn của anh.

–          Đó là thực tế hiển nhiên của những nước như Nhật, Singapore, Nam Hàn v.v.. Bằng chứng thực tế thì đầy ra đó mà không chịu dùng, thích dùng những từ rỗn rảng “tăng trưởng nội sinh” rồi đính thêm cái giải Nobel Kinh tế. Nói thế thì có khác gì dùng lý thuyết vật lý thiên văn để chứng minh rằng hết ngày thì tới đêm?

  1. NXP: “Tăng trưởng kinh tế của Việt Nam những năm gần đây giảm dần phụ thuộc vào khai thác tài nguyên, xuất khẩu thô và mở rộng tín dụng. Chất lượng tăng trưởng được cải thiện rõ nét thể hiện qua tốc độ tăng năng suất lao động. […] . Điều này khẳng định tăng trưởng cao và tăng trưởng bao trùm vừa qua có đóng góp rất quan trọng của nhân tố khoa học công nghệ và cố gắng lớn lao của mỗi người Việt Nam chúng ta.

Xin cãi:

–         Phần này khá dài, ông thủ tướng đưa ra những con số thống kê tốt đẹp mà tôi không có điều kiện kiểm chứng. Nhưng thôi, cứ tạm chấp nhận vì vấn đề chính là logic của bài viết!

–         Câu đầu viết sai ngữ pháp. Nên viết “Tăng trưởng kinh tế của Việt Nam những năm gần đây giảm dần “sự’ [hay “mức độ”] phụ thuộc vào “việc” khai thác tài nguyên…

  1. NXP: “Tuy nhiên, phải nhìn thẳng vào thực tiễn và khó khăn, vướng mắc để thấy rằng phát triển khoa học – công nghệ và đổi mới, sáng tạo của Việt Nam còn nhiều hạn chế, bất cập. Trước hết là, nhận thức của các cấp, các ngành và các địa phương về vai trò của khoa học, công nghệ và đổi mới, sáng tạo còn chưa đầy đủ, toàn diện. Hành lang pháp lý và cơ chế, chính sách còn thiếu đồng bộ, chưa thực sự tạo động lực cho ứng dụng phát triển khoa học công nghệ. Khoa học – công nghệ chưa thực sự là động lực và nền tảng cho phát triển kinh tế – xã hội, cho tăng trưởng, tái cơ cấu kinh tế và tăng năng suất lao động xã hội. […]

Xin cãi:

–         “Nhận thức của các cấp, các ngành và các địa phương… còn chưa đầy đủ, toàn diện”, thế thì nhận thức của các “tư lệnh ngành” thì sao? Cao hơn các “tư lệnh ngành” là chính phủ và Bộ Chính trị thì sao?

–         Xin bỏ qua một đoạn đầy những con số thống kê theo lối “đánh giá tình hình chung” loại “biết rồi, khổ quá, đọc diễn văn như thế mãi”!

–         Những tài phiệt hàng đầu của quốc gia đều là những kẻ “tham nhũng chính sách”, dựa vào chính sách để làm giàu bằng cách đầu cơ đất đai và thoán đoạt tài nguyên quốc gia. Khi “quan hệ thân hữu” và sức mạnh kim tiền lấn át tất cả thì khoa học bị lấn át là điều hiển nhiên!

  1. NXP: “Việt Nam kiên định xây dựng và hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, coi đây là một nhiệm vụ chiến lược, là khâu đột phá quan trọng, tạo động lực để phát triển nhanh và bền vững đất nước. Phấn đấu đến những năm 2030, Việt Nam hướng tới một xã hội thịnh vượng, thuộc nhóm có thu nhập trung bình cao; đến năm 2045 trở thành một quốc gia phát triển, định hướng xã hội chủ nghĩa. Để đạt được mục tiêu này, chúng ta cần có một chiến lược phát triển mạnh mẽ khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo làm cơ sở nâng cao năng suất, chất lượng, hiệu quả và sức cạnh tranh của các ngành, lĩnh vực và cả nền kinh tế. “

Xin cãi:

  1. “Thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” thực chất là “mô hình” gì, có quan hệ gì với “mô hình tăng trưởng tân cổ điển” đã nêu ở phần mở bài hay không, thưa ông thủ tướng?

–         Mô hình của ta hiện tại có người gọi là “chủ nghĩa tư bản thân hữu”, có người gọi là “chủ nghĩa tư bản thời kỳ hoang dã”, thôi thì tạm xem nó kết hợp cả hai. Xem cách làm giàu bằng cách cướp đất nông dân hay bắt chẹt dân nghèo của giới tài phiệt đỏ hay các nhóm lợi ích dựa vào độc quyền do hệ thống chính trị bảo vệ, ta phải nghĩ ngay đến câu của Marx về thời kỳ “tích lũy vốn” của chủ nghĩa tư bản hoang dã: “Quá trình tích lũy nguyên thủy tư bản chủ nghĩa thấm đầy máu và bùn dơ”.

  1. Hình như thủ tướng có cách hiểu hơi khác người từ “đột phá”.

–         “Đột phá” là: (1) “chọc thủng, phá vỡ một số đoạn trong hệ thống phòng ngự của đối phương để mở đường tiến quân”’ (2) “tạo nên những bước chuyển biến mới, mạnh mẽ”.

–         Như vậy đột phá phải là những hành động hay giải pháp chóng vánh trong một thời khắc nào đó nhưng có tác dụng giải tỏa thế bế tắc. Nói ví dụ ở xứ ta thì những “khâu đột phá” xóa bỏ thời bao cấp là các quyết định xóa bỏ các trạm thuế ngăn sông cấm chợ, giải tán hợp tác xã nông nghiệp, giải tán các cửa hàng bách hóa của Bộ Nội thương.

–         Cụm từ “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” dân ta nghe đến nhàm tai từ mấy chục năm nay rồi, vậy mà ông thủ tướng còn bảo đó là “khâu đột phá” là nghĩa làm sao?

–         Cũng xin mách nước: thay vì “khâu đột phá” ông thủ tướng nên dùng cụm từ “sợi chỉ đỏ xuyên suốt”. Người uyên thâm lý luận Mác – Lê Nin phải quen với cụm từ này, ông thủ tướng có bằng “cao cấp lý luận chính trị”, vô lẽ ông không biết?

–         Càng lạ lẫm hơn, hôm nay (năm 2019) thủ tướng tung phép màu “thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa như là khâu đột phá quan trọng, thế mà đến năm 2030 ta chỉ mới đạt tới một “xã hội thịnh vượng, thuộc nhóm có thu nhập trung bình”, sau đó những 15 năm nữa ta mới trở lại với… khâu đột phá ban đầu: trở thành một “quốc gia phát triển, định hướng xã hội chủ nghĩa

  1. [Phần còn lại rất dài được ông thủ tướng viết với phong cách nghị quyết, kiểu “nhiệm vụ trước mặt”, đều đều chẳng có gì mới lạ, trong đó lập đi lập lại ý “phát triển nhanh và bền vững”. Xin dẫn ra một đoạn: “Thúc đẩy nghiên cứu và phát triển, khởi nghiệp sáng tạo, ứng dụng kết hợp với phát triển công nghệ nhất là trong một số ngành, lĩnh vực mới có tiềm năng, thế mạnh. Cần phải xác định khoa học, công nghệ và đổi mới, sáng tạo phải là nền tảng thúc đẩy phát triển nhanh và bền vững đất nước….

Đây không phải là lần đầu tiên các vị lãnh đạo đảng nhà nước ham hố như vậy. Chín năm trước ngày 16.7.2010 trang web Chinhphu.vn của Văn phòng chính phủ đăng bài “Phát triển nhanh và bền vững là quan điểm xuyên suốt trong chiến lược phát triển kinh tế – xã hội của đất nước ta” của nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. [2]

Chương trình phát triển nhanh và bền vững của “đồng chí X” này phá sản như thế nào thì đã rõ. Nay bàn tiếp tham vọng ấy của Thủ tướng Phúc về mặt logic. Đó là ta có thể vừa phát triển nhanh, vừa phát triển bền vững hay không?

Thuật ngữ “phát triển bền vững” (sustainable development) xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1980 trong phúc trình Chiến lược bảo tồn Thế giới của Hiệp hội Bảo tồn Thiên nhiên và Tài nguyên Thiên nhiên Quốc tế – IUCN) với nội dung rất đơn giản: “Sự phát triển của nhân loại không thể chỉ chú trọng tới phát triển kinh tế mà còn phải tôn trọng những nhu cầu tất yếu của xã hội và sự tác động đến môi trường sinh thái học”.

Khái niệm này được mở rộng trong phúc trình Brundtland năm 1987 của Ủy ban Môi trường và Phát triển Thế giới – WCED (nay là Ủy ban Brundtland). Theo phúc trình này thì “phát triển bền vững” là sự phát triển có thể đáp ứng được những nhu cầu hiện tại mà không ảnh hưởng, tổn hại đến những khả năng đáp ứng nhu cầu của các thế hệ tương lai… Nói cách khác, phát triển bền vững phải bảo đảm có sự phát triển kinh tế hiệu quả, không đào sâu ngăn cách giàu nghèo, bảo vệ môi trường và gìn giữ tài nguyên cho thế hệ tương lai.

Như vậy nếu muốn phát triển nhanh thì phải trả giá, hy sinh một phần bền vững, còn muốn phát triển bền vững thì phải cân nhắc, từ từ. Khó mà chọn cả hai cái.

Các ông phá tan hoang đất nước Việt Nam rồi bắt con cháu gánh cho cả núi nợ thế mà cũng dám nói chuyện lên cung trăng. Nước Nhật có một nền khoa học và kỹ thuật tân tiến, người Nhật có tinh thần tự tôn dân tộc và kỷ luật ta khó mà sánh bằng, thế mà cũng chưa dám mơ “tăng trưởng nhanh – bền vững. Bao nhiêu năm qua Nhật chỉ tăng trưởng ì ạch, còn bị hậu quả môi sinh thảm hại vì nhà máy điện nguyên tử bị sóng thần.

Mở miệng là học thuyết này, mô hình nọ, giải Nobel kia để rồi nêu ra quyết tâm “phát triển nhanh và bền vững”, thôi thì cầu mong ông thủ tướng nước ta sẽ là một Tề Thiên trên lĩnh vực kinh tế để dân ta được nhờ!

Thay lời kết

Có thể ông Thủ tướng Phúc tự tay viết bài báo “chỉ đạo” trên, nếu thế tôi thực tâm cãi tay đôi với ông và mong ông hạ mình phản biện. Còn nếu đó là do tay trợ lý nào viết, tôi đề nghị ông nên xem lại trình độ của y. Sau vụ “cờ lờ vờ” ông thủ tướng càng nên cẩn trọng hơn với mấy tay “trợ lý diễn văn” này. Làm tướng thì có tài cầm quân, làm vua thì có tài cầm tướng. Ông điều hành nền kinh tế đất nước mà không “quản” nổi tên trợ lý viết diễn văn về đường lối kinh tế, ông không sợ thiên hạ cười ông à, ông thủ tướng?

Nguyễn Văn Chiến

Tham khảo:

[1] https://thanhnien.vn/thoi-su/tao-dot-pha-chien-luoc-trong-phat-trien-khoa-hoc-cong-nghe-va-doi-moi-sang-tao-o-viet-nam-1082577.html

[2] http://baochinhphu.vn/Kinh-te/Phat-trien-nhanh-va-ben-vung-la-quan-diem-xuyen-suot-trong-chien-luoc-phat-trien-KTXH-cua-dat-nuoc-ta/33616.vgp

nguồn: viet-studies.net

Thảm họa “Văn Hóa” ở Việt Nam

Thảm họa “Văn Hóa” ở Việt Nam

Đào văn Bình

BM

Hiện nay ở trong nước, hai chữ “văn hóa” được dùng tràn lan, sai nghĩa và trở nên dị hợm khi nói: văn hóa nói dối, văn hóa tham nhũng, văn hóa đi trễ, văn hóa chen lấn, văn hóa chửi thề, văn hóa ỉa bậy, văn hóa phong bì, nền văn hóa giao thông….
Hai chữ “văn hóa” ở đây được dùng với ý xấu, ám chỉ cái gì đã trở thành cố tật thấm sâu vào não trạng và không sao thay đổi được nữa và được cả xã hội chấp thuận và làm theo. Trong khi “văn hóa” biểu tượng cho cái gì tốt đẹp đã được gạn lọc theo thời gian và là niềm hãnh diện vì là đặc trưng của một quốc gia.
Theo từ điển Anh, “culture” ngoài nghĩa “văn hóa” còn có nghĩa khác như sau:
“The set of predominating attitudes and behavior that characterize a group or organization.”
BM
Theo định nghĩa này thì “culture” có nghĩa là: Lề thói, cách cư xử, trào lưu, phổ biến, một căn bệnh, cố tật…của một tập thể, một tổ chức, một nhóm người nào đó chứ không chung cho cả một dân tộc. Xin nhớ cho, văn hóa là đặc trưng, thường là tốt đẹp cho cả một dân tộc. Do đó, khi phê phán người nào cư xử, hành động nói năng thô tục, khiếm nhã, thiếu lịch sự, ăn mặc hở hang …chúng ta nói, “Đây là hành động thiếu văn hóa”, tức văn hóa là biểu tượng cho mẫu mực và tốt đẹp chung. Chẳng hạn, “Việt Nam có một nền văn hóa cổ kính”. “Hoa Kỳ có một nền văn hóa đa dạng”.
Văn hóa là một tổng hợp bao gồm rất nhiều lãnh vực của xã hội như: Hội hè, nghi lễ, nghi thức, cách ăn mặc, cách nói năng, cách cư xử trong gia đình, ngoài xã hội…chẳng hạn như: văn hóa Trung Hoa, văn hóa Mỹ, văn hóa Việt Nam….qua đó chúng ta thấy sự khác biệt về lối sống giữa các quốc gia. Chẳng hạn thờ cúng tổ tiên là nét văn hóa lớn của người Việt chúng ta. Hoặc, các cụ ngày xưa gặp nhau đều chắp tay vái chào, đó là một nét văn hóa cổ kính của Việt Nam. Hoặc, Hội Lim hằng năm để trai gái hát Quan Họ, hát đúm là nét văn hóa trữ tình của làng quê Việt Nam.
BM
Do đó không thể dùng từ ngữ “văn hóa” để diễn tả một thói hư, tật xấu, một trào lưu của một số người chứ không phải của cả dân tộc, chẳng hạn như:
“Văn hóa ứng xử” mà phải nói, “cách cư xử” sao cho lễ độ, lịch sự, phải phép v.v..
“văn hóa  xếp hàng” mà phải nói “thói quen xếp hàng” hoặc “ tự trọng khi xếp hàng”.
 ”văn hóa đi trễ” mà phải nói, “thói quen đi trễ”, “bệnh đi trễ”.
“văn hóa chửi thề” mà phải nói, “bệnh chửi thề”, “tật chửi thề”
BM
Thí dụ: Thằng cha/con mụ đó có tật hễ mở miệng ra là chửi thề. Do đó không thể nói, “Thằng cha/con mụ đó có văn hóa chửi thề” Nếu đã có văn hóa thì làm sao có thể chửi thề?
“văn hóa phong bì ” mà phải nói “trào lưu, phổ biến”. Thí dụ: “Bác sĩ nhận phong bì của bệnh nhân đã trở thành một trào lưu không biết ngượng/phổ biến của giới bác sĩ Việt Nam bây giờ.” Do đó không thể nói, “Ông/bà bác sĩ đó có văn hóa nhận phong bì.” Mà phải nói “Ông/bà bác sĩ đó không biết xấu hổ khi nhận tiền biếu của bệnh nhân.”
“văn hóa phóng uế” mà phải nói ” thói quen phóng uế, xả rác.
Thí dụ: ”Xả rác và phóng uế là thói quen bất trị của người Việt Nam bây giờ.” hoặc, “Hút thuốc xong liền quăng tàn thuốc lá xuống đất là thói quen đã thấm vào não trạng/vào máu của người Việt Nam.” Do đó không thể nói “Thằng cha đó có văn hóa đái bậy/ỉa bậy”. Bởi vì nếu có văn hóa thì đâu có đái bậy, ỉa bậy.
BM
“văn hóa nói dối” mà phải nói, “thói quen nói dối, cố tật nói dối”.”bệnh nói dối”. Chúng ta không thể nói, “Thằng cha, con mụ đó có văn hóa nói dối.” mà phải nói, “Thằng cha, con mụ đó có bệnh nói dối”.
”văn hóa đi máy bay” mà phải nói, “những điều nên làm và không nên làm khi đi máy bay”. Ngoài ra cũng không thể nói, ”văn hóa ẩm thực” mà chỉ là ”cách ăn uống, thói quen ăn uống, tập tục ăn uống”.
“văn hóa khinh bỉ”. Thật tình tôi không hiểu người sáng chế ra chữ này muốn nói gi? Đồng ý tham nhũng là vi phạm pháp và đáng khinh bỉ. Nhưng để “tận diệt” nạn tham nhũng, ngoài việc ngăn ngừa, trừng phạt còn phải xây dựng một lòng tự trọng là “biết khinh bỉ tham nhũng” tức xây dựng “lòng tự trọng” chứ tại sao lại sáng chế ra một từ ngữ quái đản như vậy?
“nền văn hóa giao thông” mà là “thảm trạng giao thông tại Việt Nam”. Tại sao cứ dùng hai chữ “văn hóa” để gán ghép cho những thói hư tật xấu? Giả dụ ngày mai đây hệ thống giao thông công cộng được cải thiện, người dân bắt đầu có ý thức trách nhiệm và bảo vệ an toàn trên đường phố, lái xe có trật tự hơn thì cái gọi là “nền văn hóa giao thông” đó có còn tồn tại không? Vậy đây chỉ là một thảm trạng nhất thời chứ không phải một nền văn hóa. Xin nhớ cho văn hóa là một tập tục, lề thói tốt đẹp của một dân tộc, tồn tại mãi với thời gian trong lòng cộng đồng dân tộc đó, chẳng hạn như thờ cúng tổ tiên là nét đặc thù của nền văn hóa Việt Nam.
– Rồi “văn hóa online”. Làm gì có cái gọi là “văn hóa online”. Đây chỉ là một phương tiện, một trào lưu vào mạng lưới toàn cầu trên máy điện tử để theo dõi tin tức, thảo luận, có khi chửi bới nhau thậm tệ… chứ nó có phải là một nét “văn hóa” để nâng cao phẩm hạnh, tư cách, đạo đức của con người đâu. Một người tối ngày vào các diễn đàn điện tử để tranh cãi chưa chắc đã là con người có tư cách và đạo đức.
Mới đây nhất Ngày Hội Cà-Phê Ban Mê Thuột 2019 đã quảng cáo cái gọi là “văn hóa cà-phê”.
BM
Thật quái đản! Khi nói “văn hóa cà-phê” điều đó có nghĩa rằng việc uống cà-phê đã được lưu truyền từ đời Quốc Tổ Hùng Vương xuống con cháu bây giờ. Nhà nhà, từ rừng núi tới thành thị, hang cùng ngõ hẻm đều uống cà-phê. Nghệ thuật uống cà-phề đã được ghi lại trong thi ca, sử sách, đã trở thành một thứ “đạo” như “trà đạo” trong mọi gia đình Việt Nam. Và trải qua 4000 năm, nó đã trở thành nề nếp văn hóa của dân tộc giống như tục lệ thờ cúng tổ tiên vậy. Kẻ nói như con vẹt này không biết rằng việc uống cà-phê chỉ có khi ông Tây mũi lõ đô hộ nước ta. Nó chỉ là một cái thú, một thị hiếu, một sở thích, một thói quen chứ chẳng liên quan gì tới văn hóa cả. Làm gì có cái gọi là “văn hóa cà-phê” trong kho tàng văn hóa Việt Nam?
Những kẻ buôn lậu, mánh mung, đâm cha chém chú, chơi bời lêu lổng… dù có ngồi uống cà-phê tại một nhà hàng sang trọng thì đâu có gì gọi là văn hóa? Uống cà-phê thì cũng giống như uống nước trà, nước chè tươi, nước vối…có gì ghê gớm đâu? Thế nhưng ngày Tết đi lễ chùa, thăm viếng thầy/cô trong tinh thần “tôn sư trọng đạo” lại là một nét đẹp của văn hóa.
BM
Ngoài ra, nếu đã có “văn hóa cà-phê” thì rồi đây sẽ có ”văn hóa nước mắm”, “văn hóa mắm tôm”, “văn hóa chả giò”, “văn hóa hủ tíu”, “văn hóa bún chả ”. Khi gặp một người ngoại quốc nếu chúng ta nói, “Thưa ông/bà “đất nước chúng tôi có một nền văn hóa gọi là văn hóa ỉa bậy, đái bậy” điều đó có nghĩa là ỉa bậy, đái bậy đã được lưu truyền từ bốn ngàn năm, đã được giảng dạy từ học đường tới gia đình, được văn chương, sử sách ca ngợi cho nên nó thấm vào máu dân tộc chúng tôi và biến thành “một nền văn hóa” đáng trân quý của dân tộc.
Xin quý vị đừng cười!” Chắc ông/bà ngoại quốc đó sẽ kinh hoảng và trốn khỏi Việt Nam vì xứ sở gì mà có một nền văn hóa quái đản như vậy.  Nhưng nếu chúng ta nói, “Dân tộc chúng tôi bị ngàn năm nô lệ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây, 20 năm “nồi da xáo thịt”. Năm 1979 lại trải qua hai cuộc chiến với Khmer Đỏ và bành trướng phương bắc, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, học hành không có, giáo dục bản thân không có, đường phố, chợ búa lại không có nhà vệ sinh công cộng,  quan to lo xây biệt phủ, chuyển tiền, gửi con đi Mỹ, không lo đời sống của dân…cho nên mắc đại tiện, tiểu tiện quá không biết phải làm sao, đành tè và ị ra đường. Đây là một tệ nạn thật xấu hổ của dân tộc chúng tôi. ”
BM
Nếu nói thế thì người ngoại quốc còn hiểu và thông cảm. Còn nếu nói, “Chúng tôi có văn hóa ỉa bậy, đái bậy” thì hết thuốc chữa vì làm sao có thể thay đổi được một nền văn hóa?
Hiện nay tiếng Việt ở trong nước và trang tin BBC Việt Ngữ giống như một bãi rác khổng lồ, ai muốn phóng uế cũng được. Không được học hành đàng hoàng, không đọc văn chương sử sách, không tra cứu từ điển, không cần biết đúng sai, không hỏi người lớn… mà cứ viết. Đúng là thảm họa văn hóa của dân tộc!
Đào Văn Bình
nguồn: baomai.blogspot.com

Nghề Nổ? Văn hóa Nổ? Những cú nổ long trời lở đất!

Nghề Nổ? Văn hóa Nổ? Những cú nổ long trời lở đất!

Lê Thiên

Vào những ngày đầu tháng Năm 2019, truyền thông trong nước bỗng rộ lên chuyện một người có tên Lê Hoàng Anh Tuấn tự xưng “Nhà báo Quốc tế” kèm theo hàng loạt chức danh và bằng cấp. Chính cái nhãn “nhà báo quốc tế” của Lê Hoàng Anh Tuấn gây ồn ào trên truyền thông trong nước.

Chuyện Lê Hoàng Anh Tuấn nào đó khoe khoang nghề nghiệp, chức danh và bằng cấp thực ra đâu có gì mà làm ầm ĩ, chỉ là “chuyện thường ngày ở huyện” trong cái xã hội Việt Nam thời xả hơi chết ngộp ấy thôi.

Tuy nhiên, đọc báo Trí Thức Trẻ của CSVN ngày 10/5/2019, thấy bài NGHỀ “NỔ” Ở VIỆT NAM, của tác giả Bùi Hải, chúng tôi cảm thấy nhức nhối vì tiếng… nổ!

Chuyện nổ… từ một bài báo luồng Đảng

Tác giả bài báo luận rằng “Nổ là một kỹ xảo, nhưng ở Việt Nam, nó có thể trở thành một nghề làm giàu và tạo ra mối quan hệ với những người mà dân thường có mơ cũng không thể tiếp cận thân tình”.

Bùi Hải lại bình luận: “Cái mồm nổ là biểu hiện sinh động nhất của thói HÁO DANH”. Theo tác giả bài báo, “Người ta thường háo danh vì hai lẽ: Giải quyết khâu oai với gia đình, cộng đồng và tìm cách trục lợi từ cái danh đó”.

Bùi Hải dẫn giải: “’Một miếng giữa đàng bằng một sàng xó bếp’ là quan niệm về khâu oai từ thời xa xưa của người Việt. Còn ở thế kỷ 21, những cái tên muốn oai, cần phải đặt trước nó một học hàm, học vị để phần kính thưa, kính gửi có sức nặng. Các lò ấp tiến sĩ, thạc sĩ được dịp chạy hết công suất, một phần không nhỏ là để trang bị khâu oai cho nhiều người, chứ không phải để cống hiến thêm cho xã hội một nghiên cứu khoa học có giá trị”.

Đọc bài “Nghề ‘nổ’ ở Việt Nam” của Bùi Hải, chúng tôi chú ý tới đoạn sau đây dưới tiểu đề “Bệnh nhận vơ và câu chuyện lịch sử”. Xin ghi lại nguyên văn:

BỆNH NHẬN VƠ VÀ CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ

Dân gian có cụm từ rất hay mà càng ngày người ta càng ít dùng, đó là “nhận vơ”: Nhận và vơ vào những thứ không phải của mình. Hiểu theo nghĩa ấy, “nổ” có nghĩa là “nhận vơ một cách ồn ào nhất, trắng trợn nhất”.

Bệnh nhận vơ, háo danh và các biến thể của nó có mặt trong nhiều ngõ ngách của đời sống ở Việt Nam.

Dù hai chiếc xe tăng tiến vào dinh Độc Lập tháng 4.1975 đều anh hùng, và những người lính tăng đi được đến ngày cuối cùng của cuộc chiến đã là một kỳ tích, nhưng xe tăng nào mới là chiếc đầu tiên xông đất đầu não chính quyền Sài Gòn, thì phải mất rất nhiều năm, sự thật mới được trả lại. Nếu không có chứng cứ của nhà báo nước ngoài và sự lên tiếng của báo chí trong nước, thì sự nhận vơ ấy, có thể mãi mãi che lấp một phần lịch sử.

Câu chuyện ai là người thảo ra bản tuyên bố đầu hàng cho Tổng thống VNCH Dương Văn Minh đọc ngày 30.4.1975, cũng bị tranh cãi trong nhiều năm. Tất nhiên sự thật không thể có hai.

Chúng tôi e rằng cái tiêu đề “bênh nhận vơ và câu chuyện lịch sử” trên đây có vẻ đi lệch với chủ đề “NGHỀ NỔ” do chính tác giả nêu ra!

Vâng! “Nhận vơ” có thể là một chứng bệnh, nhưng đó chưa hẳn là “nghề nổ”. Cũng vậy, chuyện giành nhau xe tăng của anh, xe tăng của tôi, xe nào vào cổng Dinh Độc Lập trước; hoặc chuyện người ta tranh nhau ai “là người thảo ra bản tuyên bố đầu hàng cho Tổng thống VNCH Dương Văn Minh đọc ngày 30.4.1975có lẽ nên xếp vào chuyện lục súc tranh công hơn là chuyện về NGHỀ NỔ!

Thực ra, nghề nổ đã tiềm tàng và từng nổ lạch bạch từ rất lâu trong lòng chế độ đảng CSVN từ khi cái đảng ấy hãy còn trong giai đoạn trứng nước. Xin đơn cử vài thí dụ.

Cú nổ rền vang… Lê Văn Tám

Chuyện Lê Văn Tám, đuốc sống diệt giặc nổ to đùng, và liên tục nổ dòn… kéo dài hơn 70 năm, từ năm 1945 ở Miền Bắc XHCN, rồi sau năm 1975 nổ giòn tại Miền Nam và trên cả nước. Lê Văn Tám lên tên đường phố, tên trường học, vào sách giáo khoa cho học trò nghiền ngẫm và noi theo…

Chẳng ai biết mặt mũi lai lịch Lê Văn Tám ra sao! Chỉ được nghe kể lại chuyện cậu học trò tên Lê Văn Tám “một gương hy sinh dũng cảm oanh liệt: một chiến sĩ Việt Nam đã tẩm dầu [xăng] vào mình, tự làm mồi lửa hy sinh thân mình, chạy vào kho dầu Xi-mông Pi-ê-tờ-ri (Simon Piétri) [Thị Nghè, SàiGòn] của địch. Lập tức kho dầu bị bắt lửa!” (Báo CỨU QUỐC Cơ quan Tuyên truyền Tranh đấu của Tổng bộ Việt Minh, Hà Nội, số 71, ngày 19-10-1945).

Chuyện khó tin, nhưng đảng cho nổ, và nó nổ dòn, nổ dai… Cho đến khi học giả Phan Huy Lê tiết lộ thì mới vỡ lẽ: Chính nhà sử học Trần Huy Liệu, nguyên Bộ Trưởng Bộ Tuyên truyền của CSVN (VNDCCH) thú nhận, mình đã “hư cấu” truyện hoang đường Lê Văn Tám nhằm phục vụ cho mục đích tuyên truyền!

Trong bài viết đăng trên tạp chí Xưa và Nay số ra tháng 10 (năm 2009), giáo sư sử học Phan Huy Lê nói rằng, ông đã được ông Trần Huy Liệu, Viện trưởng Viện sử học và cũng là Bộ trưởng Tuyên truyền hồi thập niên 1940, kể cho nghe nhân vật Lê Văn Tám là do ông Liệu dựng lên để cổ vũ tinh thần chiến đấu của người Việt. Ông Phan Huy Lê nói rằng ông Trần Huy Liệu còn nói với ông và hai người khác trong một cuộc gặp rằng “Sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, nên nói lại giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa. Quả pháo Lê Văn Tám chưa tịt ngòi hẳn, vẫn còn gượng lẹt đẹt đây đó trên vài báo đảng… làm trò nổ!          

Lạm phát pháo nổ… nổ chùm

Ấy là chưa kể các vụ nổ khác, nổ rền vang, như “Những tấm gương anh hùng… Bế Văn Đàn lấy vai làm giá súng, Tô Vĩnh Diện dùng thân chèn pháo, Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai! (Báo An Ninh Thủ Đô 07/4/20214).

Chuyện anh hùng Võ Thị Sáu là vụ nổ khác. Sáu được biết sinh năm 1933, tại Đất Đỏ, Bà Rịa. Năm 1946 “mới 13 tuổi, Sáu đã vào khu kháng chiến, và trở thành liên lạc viên của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Năm 1947 (14 tuổi), Sáu trở thành đội viên Công an xung phong Đất Đỏ.[4], tham gia nhiều trận tập kích bằng lựu đạn, ám sát các sĩ quan Pháp và Việt gian cộng tác với quân Pháp! Tuổi 14, vị thành niên, tay đứa trẻ gái tên Sáu đã nhúng máu!

Lại còn có cả những vụ “nổ” được tặng thêm yếu tố tâm linh phù phép cho có vẻ linh thiêng phù phép, như… nổ chuyện về những con số BẢY huyền thoại của người mang tên Bảy – Nguyễn Văn Bảy, anh hùng QĐNDVN. Nguyễn Văn Bảy hồi nhỏ học lõm bõm biết đọc thôi. Lên Lạng Sơn thầy giáo dạy “tốc hành” 7 ngày, học 7 lớp. Đặc biệt, Nguyễn Văn BẢY, người con thứ BẢY trong một gia đình, lái máy bay MIG-17, bắn hạ 7 (BẢY) chiếc máy bay Mỹ, … máy bay của ông bị bắn, 84 vết thủngcó những vết thủng rất lớn, nhưng an toàn! Ôi! Nổ hơn liên thanh! Tờ ANTĐ còn nổ bạo:Gặp người phi công chuyên né … tên lửa”.

Báo Sao Đỏ ngày 29/05/2017 thì nổ về những tay thiện xạ khác “chỉ có ở Việt Nam: Súng ngắn [súng lục] K54 bắn rụng trực thăng, súng trường K44 vít cổ phản lực Mỹ”. Hoặc DŨNG SĨ DIỆT MỸ TUỔI 13 VÀ 3 LẦN GẶP BÁC HỒ. Đó là đứa bé gái [lại cũng con gái] tên Thu, 9 tuổi làm giao liên, 11 tuổi, vận chuyển vũ khí; 13 tuổi tham gia nhặt sỏi, cát nhét vào các nòng súng địch, bé Thu được phong tặng danh hiệu dũng sĩ diệt Mỹ khi mới 13 tuổi! Khủng khiếp chưa?

Còn nhiều, thật nhiều… những pháo nổ rền vang khắp chốn trên dải chữ S! Đảng nổ! Quan nổ! Tướng nổ! Đại gia nổ! Nổ chức tước! Nổ chức danh! Nổ bằng cấp! Nổ giàu sang! Nổ thành tích và … kỳ tích!

Gần đây nhất, tuyền thông CSVN lại nổ bạo khi Việt Nam được chọn làm địa điểm Hội nghị thượng đỉnh Trump-Kim: “điểm đến tuyệt vời cho những quyết định quan trọng”, “nâng lên tầm cao mới”, (báo Giáo Dục Việt Nam 07/2/2019). Trước Việt Nam, Singapore đã là nơi diễn ra Hội Nghị Thượng đỉnh Mỹ-Bắc Tiều Tiên lần thứ nhất! Không nghe Singapore nổ! Nào ngờ Hội nghị Trump-Kim vỡ đột ngột! Kỳ tích CSVN tịt ngòi nổ!

Nổ tập thể, lên đồng tập thể

Nổ tập thể ở Việt Nam đích thị là những tràng nổ pháo chùm dòn dã nhất loài người! Như chuyện đội tuyển bóng đá U23 VN chiến thắng, báo Nhân Dân ngày 23/01/2019 phóng lên tựa đề “Chiến thắng kỳ diệu U23 Việt Nam” và Các chàng trai U23 Việt Nam với tinh thần chiến đấu ngoan cường, thông minh, đầy quả cảm, vượt qua mọi áp lực để làm nên lịch sử diệu kỳ, giành quyền đá trận chung kết giải vô địch U23 châu Á 2018 sau chiến thắng vô cùng thuyết phục, đầy cảm xúc trước U23 Qatar, làm nức lòng hàng triệu người hâm mộ nước nhà”. Còn dân chúng thì hàng triệu dân xuống đường “đi bão” ăn mừng U23 Việt Nam đại thắng, gây kẹt xe và tai nạn giao thông chết người chưa từng thấy!

Trên thế giới có nhiều tổ chức chuyên theo dõi, đánh giá, xếp hạng hoạt động của các quốc gia về các mặt đời sống xã hội, văn hóa, chính trị, kinh tế, giáo dục, tôn giáo… Thông thường, khi nhận kết quả đánh giá, nếu được xếp hạng cao, người ta hoặc cố gắng duy trì hạng bậc cao ấy hoặc nỗ lực phát huy cao hơn. Nếu bị xếp hạng thấp, người ta tự hỏi mình vì sao thấp để từ đó tự điều chỉnh lại mình để được tốt hơn. CSVN thì khác, khi bị đánh giá thấp thì vừa tìm cách vòng vo tự bào chữa, vừa tru tréo chửi bới cơ quan xếp hạng. Nhưng nếu được xếp hạng cao thì… nổ đùng, dai dẳng… Bằng chứng dẫy đầy trên các báo của chế độ, điển hình là các tờ Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, An Ninh Thủ Đô, Sài Gòn Giải Phóng v.v…

Ấy là chưa kể vô số khẩu hiệu (slogan) phóng ra những tiếng nổ cực mạnh, đại để như đảng ta đỉnh cao trí tuệ loài người, chủ nghĩa Mác-Lê vô địch, bách chiến bách thắng, bác Hồ vĩ đại! v.v…

Mọi thứ nổ trên đây cũng như bất cứ trận nổ nào khác (kể không hết) xét cho cùng chẳng nhằm nhò gì cả so với những phát nổ cực hiếm văng ra từ… bác!

Cú nổ lịch sử… mang thương hiệu Trần Dân Tiên

Cuốn Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch được ghi tên tác giả là Trần Dân Tiên. Gần một thế kỷ, người ta mất công mang “đuốc sống Lê Văn Tám” đi rọi tìm Trần Dân Tiên, chẳng thấy mặt mũi Trần Dân Tiên ở đâu, cũng chẳng bao giờ biết Trần Dân Tiên là ai, sinh sống làm sao, tài nghệ viết lách cao siêu tới đâu đến nổi Hồ Chí Minh tâm phục, khẩu phục nhận trả lời phỏng vấn để có được cuốn sách “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch”!

May thay, từ nội bộ “đảng ta” xuất hiện đồng chí Nguyễn Minh Cần, đảng viên cốt cán của “đảng ta”, từng nắm chức Phó Chủ Tịch Ủy ban Hành Chánh TP Hà Nội ngay thời Hồ Chí Minh trị vì nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở phía Bắc Việt Nam. Chính Nguyễn Minh Cần[1] tiết lộ:

Khi cuốn sách được xuất bản lần đầu ở miền Bắc –‘tác giả của nó là một nhà báo nổi tiếng có cơ hội được biết rõ về thân thế của Người’. Thực ra, hồi những năm 50, đại đa số cán bộ, chứ nói gì đến nhân dân, chưa hề nghe tên và không ai biết cái ông ‘nhà báo nổi tiếng’ Trần Dân Tiên, tác giả cuốn sách ‘bất hủ’ đó là ai cả. Chỉ có một số rất ít cán bộ cao cấp thì thầm rỉ tai nhau về điều bí mật quốc gia: ‘… Chứ còn ai nữa!’

Mãi về sau này, qua hàng mấy thập niên, nhiều người mới ngã ngửa ra là ông tác giả ‘Chứ còn ai nữa!’ đó, ông Trần Dân Tiên huyền thoại kia, chính là ông Nguyễn Tất Thành, cũng chính là ông Nguyễn Ái Quốc, và cuối cùng, cũng chính là … ông Hồ Chí Minh. Thế nhưng báo chí chính thức ở Việt Nam cho đến nay vẫn tiếp tục ‘giấu như mèo giấu c…’ … ‘một người như Hồ Chủ Tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy …’ (trích sách Những mẩu chuyện …, tr. 7) thì … tự tay mình viết tiểu sử của mình để tự tôn vinh, tự đề cao chán chê, rồi ‘lập lờ đánh lận con đen’ đặt tên tác giả là Trần Dân Tiên. Quả là một sự phỉ báng đối với lương tri con người!”[2]

Lại cũng theo Nguyễn Minh Cần, về việc thực hiện cuốn tiểu sử, bác bảo: “Đồng bào đang đói khổ, có nhiều việc cần kíp phải làm trước. Hãy gác cái ý viết tiểu sử bác lại, v.v…”. Vừa phán như thế xong, bác lại nhặt cái mặt nạ Trần Dân Tiên dưới đất lên, đeo vào, nâng bi tiếp: “Một người như Hồ chủ tịch của chúng ta, với ĐỨC KHIÊM TỐN NHƯỜNG ẤY và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc làm sao có thể kể lại cho tôi nghe bình sinh của người được”.

Bởi vì “Trần Dân Tiên” nói vậy mà không phải vậy! Bất chấp “đồng bào đói khổ” dài dài… chuyện đời bác vẫn được trau chuốc và cuốn “những mẩu chuyện…” vẫn được tô vẽ, được in ra, được tán tụng và tái bản liên tục cho tới những năm gần đây nó mới tắt ngủm khi mà tác giả Trần Dân Tiên bị nhận diện đích thị là Hồ Chí Minh… “với đức khiêm tốn nhường ấy”… nhưng lại thích nổ, nổ bạo[3]! Cơn địa chấn big bang tịt ngòi!

***

Có không văn hóa “nổ”?

Cũng liên quan tới chuyện “nổ” của tay điếm đàng Lê Hoàng Anh Tuấn, chúng tội đọc thấy trên mạng ngày 08/5/2019 bài Sống với văn hóa “nổ” của Mạnh Kim. Tác giả viết:

“Những kẻ như Lê Hoàng Anh Tuấn thật ra là ‘sản phẩm’ của một xã hội đảo điên, từ một nền giáo dục đảo điên, ‘có được’ từ một nền chính trị thường xuyên tỏ ra ‘thiếu khiêm tốn’ đến mức luôn khiến người dân thắc mắc không biết chính quyền [chế độ] này đang tỉnh hay điên. Dân chúng vẫn cứ phải sống chung với những cái ‘thùng rỗng kêu to’ cùng với nền văn hóa ‘nổ’, không giới hạn và không một chút ngượng… Những quả bom kiểu Lê Hoàng Anh Tuấn xét cho cùng chẳng ảnh hưởng gì mấy với xã hội nhưng ‘bom’ từ chính quyền [chế độ CS] thì luôn mang lại mức độ ‘sát thương’ đáng kể…!

Hoàn toàn đồng ý với nhận xét trên. Tuy nhiên, không hiểu tác giả Mạnh Kim có ngụ ý gì khi cho rằng “nổ” là “văn hóa”, thứ văn hóa mà người dân Việt Nam phải “sống với”.

Có lẽ vì hiện tượng “nổ” đang ngự trị khắp mọi miền đất nước Việt Nam và có cơ bành trướng khiến Mạnh Kim băn khoăn, e rằng nó đã hóa thành một thứ văn hóa mới không cách gì loại trừ: VĂN HÓA “NỔ”!

Trong thực tế, làm gì có thứ văn hóa gọi là văn hóa “nổ”! NỔ đích thị là VÔ VĂN HÓA, nhất là khi cái nổ được nhà cầm quyền dùng làm lợi khí tuyên truyền, xúi gịục hận thù chém giết nhau, gây nên tình trạng bại não và mất nhân tính cho bao thế hệ con em Việt Nam, dạy cho bao lớp trẻ trong nước sa đà trong cách sống vô văn hóa, chỉ biết lấy dối trá và ác độc làm chuẩn mực sống! Thậm chí không ít những vụ “nổ” được phóng đại để đưa vào sách giáo khoa. Thế nên, giới trẻ Việt Nam bị nhồi sọ để thành những mẫu người chỉ biết chuông gian dối và say mê gây ác! Trẻ em VN nghiện… nổ và nổ bạo, không thua người lớn! Nổ trở thành dịch bệnh truyền nhiễm, lây lan khắp nước đến nay là vậy!

Chuyện bằng giả, bằng dỏm, chức danh ảo, chiến công bịa bị phát hiện là chứng tích những cú nổ long trời! Từ nổ bậy, nổ bạo về vị trí, tư thế, tài năng, người ta đánh mất tất cả lương tri cùng tư cách làm người… hiện hình thành những con khỉ chuyên bắt chước… văng nổ!

Kết

Trở lại với bài “Nghề ‘nổ’ ở Việt Nam” của Bùi Hải, chúng tôi nghiệm thấy quả thật ở Việt Nam đã từng có và hiện vẫn còn có một NGHỀ như thế – NGHỀ NỔ, mà trường dạy nghề chính là cơ quan tuyên truyền của Đảng CSVN. Nó, cái trường dạy nổ ấy đã hiện hữu ngay từ buổi đầu đảng mới khai sinh, tiếp tục phát huy, bành trướng và tồn tại đến hôm nay! Chính trường này đã và đang sản xuất vô số Thạc sĩ nổ, Tiến sĩ nổ, Giáo sư nổ…

Những kẻ xuất thân từ TRƯỜNG NỔ của CSVN dĩ nhiên sống bằng NGHỀ NỔ để ngồi ngất ngưỡng trên đầu người dân, ung dung nổ, đấm và đớp!

_______

[1] Nguyễn Minh Cần sinh năm 1928 tại Huế. Vào Đảng CS Đông Dương năm 1946. Từ năm 1954 đến 1962, Ủy viên Thành ủy Hà Nội rồi Phó Chủ tịch UBHC Thành phố Hà Nội, chủ nhiệm báo Thủ Đô Hà Nội…

[2] Nguyễn Minh Cần – Công Lý đòi hỏi. Nhà XB Văn Nghệ 1997. Thêm vài “mẫu chuyện” về cuôc đời của Hồ Chi Minh, trang 311-331.

[3] Như ghi chú 2 trên đây.

nguồn: baotiengdan.com

Thực trạng thực phẩm bẩn, cái nhìn tổng quát về khía cạnh sức khỏe và kinh tế

Thực trạng thực phẩm bẩn, cái nhìn tổng quát về khía cạnh sức khỏe và kinh tế

Thực trạng thực phẩm bẩn đang là một vấn nạn gây nhức nhối cho người tiêu dùng hiện nay. Có phải người Việt đang tự “giết” mình, mù quáng với lợi nhuận trước mắt bán các thực phẩm không an toàn cho chính người Việt mình.

thuc pham bi dau doc boi thuoc kich thich, thuoc tang truong
Thực phẩm bị đầu độc bởi thuốc kích thích, thuốc tăng trưởng – nguồn: internet

Hàng ngày, trên các mặt báo lớn nhỏ, các chuyên mục về thực trạng thực phẩm bẩn tưởng chừng không bao giờ có hồi kết. Nếu không phải là thực phẩm vượt biên, không rõ nguồn gốc xuất xứ hay những thực phẩm bị phù phép bằng những chất độc hại, màu phẩm để trở nên tươi ngon hơn, thì cũng là thực phẩm được trồng bởi thuốc trừ sâu, chất tăng trưởng, chất kích thích.

Từ khi nào người Việt đã không còn cảm thấy bàng hoàng, bất ngờ bởi những tin tức về thực trạng thực phẩm bẩn nữa?

Thực phẩm bẩn và các tác hại không tưởng tới sức khỏe bạn

Theo lý thuyết, thực phẩm chúng ta đang sử dụng hàng ngày đều chứa hàm lượng chất bảo quản và chất chế biến trong tiêu chuẩn cho phép. Tuy nhiên, với thực trạng thực phẩm bẩn như hiện nay, hầu hết các loại thực phẩm này đều sử dụng dư thừa các hóa chất không có kiểm soát. Điều này có thể gây ra những tác hại cho sức khỏe mà chúng ta không thể ngờ tới.

Trước mắt, việc sử dụng thực phẩm bẩn có thể gây ra các triệu chứng ngay tức thì như tiêu chảy, rối loạn đường ruột, nghiêm trọng hơn nữa là phải nhập viện vì ngộ độc thực phẩm. Nguy hiểm hơn là có những loại thực phẩm bẩn, chúng có thể không gây hại ngay lúc sử dụng mà các chất hóa học, thuốc trừ sâu sẽ từ từ ngấm vào tế bào, cơ thể sau đó tích tụ lại,  trở thành các bệnh mãn tính như ung thư, vô sinh..và có thể bùng phát bất cứ lúc nào.

Những con số đáng sợ về thực trạng thực phẩm bẩn

Theo số liệu của Bộ Y tế thống kê được trong quý I năm 2016, cả nước có 969 người bị ngộ độc thực phẩm trong đó 669 người nhập viện, 2 người tử vong. Số ca bị ngộ độc thực phẩm hàng năm khoảng 250-500 vụ, 7.000-10.000 người nhập viện và 100-200 người tử vong.

Mỗi năm, Việt Nam dành 0,22% GDP chi trả cho 6 căn bệnh ung thư mà nguyên nhân chính là do thực phẩm bẩn. Nếu con số trên chưa làm bạn hình dung được mức độ nguy hiểm của thực phẩm bẩn gây ra thì bạn có thể xem hình dưới đây:

bieu do nguyen nhan gay ung thu va so nguoi mac ung thu tuong ung hang nam
Biểu đồ nguyên nhân gây ung thư và số người mắc ung thư tương ứng hàng năm

Đây là những con số thống  kê mà đại diện hiệp hội ung thư Việt Nam đã công bố vào ngày 26/03/2016. Việt Nam đang là một trong những nước có tỷ lệ ung thư tăng cao nhất trên thế giới. Trong đó nguyên nhân do thực phẩm bẩn phổ biến chiếm tới 35%. Theo thống kê, mỗi ngày có tới 550 ca ung thư mới và 205 người tử vong vì ung thư.

Theo biểu đồ, năm 2000, số người mắc bệnh ung thư còn thấp là 69.000 người/ năm nhưng dự kiến đến năm 2020, con số này có thể tăng lên đến 200.000 người/năm, tăng  gấp 3 lần.

Xét trên góc độ kinh tế, thực trạng thực phẩm bẩn tràn lan không chỉ bóp nghẹt ngành nông nghiệp trong nước, giảm sự cạnh tranh giữa các doanh nghiệp trong và ngoài nước mà còn tạo nhiều cơ hội cho người tiêu dùng trong nước sử dụng sản phẩm nhập ngoại. Nhất là trong bối cảnh hội nhập hiện nay.

Bên cạnh đó, vấn nạn thực trạng thực phẩm bẩn càng nhiều thì sản phẩm trong nước có thể giảm chất lượng làm giảm năng lực cạnh tranh xuất khẩu trên thế giới. Những điều này sẽ gây tổn thất lớn cho kinh tế nước nhà.

nhung vu ngo doc do thuc pham ban gay ra
Những vụ ngộ độc do thực phẩm bẩn gây ra – nguồn internet

Giải pháp cho người tiêu dùng giữa biển thực phẩm bẩn hiện nay

Sức khỏe là vàng” nhưng để bảo vệ sức khỏe giữa thực trạng thực phẩm bẩn phổ biến như hiện nay thì  trở thành những người tiêu dùng thông minh là điều rất cần thiết. Để đảm bảo an toàn vệ sinh, dinh dưỡng cho sức khỏe, Happy Trade cung cấp cho bạn những giải pháp sau đây:

  • Mua những thực phẩm có truy xuất nguồn gốc, có chứng nhận và kiểm định rõ ràng.
  • Chọn nơi cung cấp, nhà sản xuất uy tín, có giấy chứng nhận an toàn vệ sinh thực phẩm, không nên mua hàng rẻ, trôi nổi. (tại đây)
  • Hướng tới sử dụng các thực phẩm tự nhiên, thực phẩm hữu cơ để phòng tránh hàm lượng thuốc trừ sâu trong thực phẩm, bảo đảm an toàn, dinh dưỡng nhất là với những loại nằm trong danh sách thực phẩm chứa hàm lượng thuốc trừ sâu cao ở tại đây.
  • Cần phải tự tìm hiểu, cung cấp cho mình những kiến thức về tiêu dùng sạch, sản xuất sạch để có thể áp dụng khi mua thực phẩm cho gia đình mình.

Để tiền mua thực phẩm hay là mua thuốc?

Khi mà thực trạng thực phẩm bẩn phổ biến ngày càng nhiều thì chúng ta lại càng phải tỉnh táo lựa chọn đúng nguồn thực phẩm, đúng nơi cung cấp, đúng loại để đảm bảo sức khỏe cho bạn và gia đình cũng như để những người sản xuất không có lương tâm, đặt lợi nhuận hàng đầu không thể tồn tại nữa.

nguồn: happytrade.org

 

Tham nhũng, an toàn thực phẩm, ô nhiễm: Quan ngại hàng đầu của người Việt

Tham nhũng, an toàn thực phẩm, ô nhiễm: Quan ngại hàng đầu của người Việt

Lo lắng lớn nhất của người dân Việt Nam là an toàn thực phẩm, ô nhiễm và tham nhũng, theo một khảo sát mới nhất. Khảo sát này cũng cho thấy chính phủ chưa hành động đủ về những vấn đề này.

Thủ đô Hà Nội ngày càng đối mặt với vấn đề ô nhiễm

An toàn thực phẩm đứng đầu danh sách 13 mối quan ngại với 86% những người được vấn ý đề cập đến trong một nghiên cứu ý kiến công chúng do công ty nghiên cứ thị trường Indochina Research Vietnam Ltd thực hiện hồi cuối tháng Tư. Cùng nằm trong năm mối quan ngại hàng đầu là giáo dục và y tế. Những người thực hiện thăm dò gọi đây là điều ngạc nhiên và thú vị khi mà những kết quả này cũng giống hệt những quan ngại lớn nhất của người Việt trong cuộc thăm dò hai năm trước.

“Kết quả này cũng tương tự như hồi năm 2017 và cho thấy những vấn đề mà người dân quan tâm vẫn còn đó và chưa được giải quyết,” Indochina Research, vốn có trụ sở ở thành phố Hồ Chí Minh, nhận định.

Mặc dù những vấn đề này tồn tại qua nhiều năm, nhưng nếu xem xét kỹ hơn số liệu sẽ cho thấy có sự khác biệt theo giới tính, thu nhập và địa lý.

Ví dụ như vấn đề ô nhiễm, vốn nắm giữ vị trí thứ hai trên toàn bảng tổng sắp. Nhưng người dân ở Hà Nội lo lắng nhiều hơn với 82% người được vấn ý đề cập đến, so với 73% ở thành phố Hồ Chí Minh. Vị trí địa lý giải thích cho sự khác biệt này do thủ đô Hà Nội nằm gần hơn với các tỉnh miền Nam Trung Quốc vốn đông đúc các nhà máy sản xuất và điều này vẫn luôn tạo ra không khí bẩn nhiều hơn ở Hà Nội so với thành phố Hồ Chí Minh.

Tuy người dân trên cả nước xem không khí là nguy cơ ngày càng tăng. Người dân Việt Nam không thể chấp nhận việc các doanh nghiệp kiếm tiền bằng cách làm ô nhiễm môi trường.

“Ô nhiễm đã từng được chấp nhận là hậu quả phụ của quá trình phát triển công nghiệp và được đề cập như là tiến bộ kinh tế,” tác giả Thu Vân viết trên một bài xã luận trên tờ Việt Nam News, cơ quan ngôn luận của chính phủ, và kêu gọi các quan chức chính phủ phải hành động. “Đã đến lúc họ phải xem ô nhiễm là cuộc khủng hoảng sức khỏe của công chúng.”

Tác giả bài báo cho rằng quốc gia đông nam Á này cần phải giảm số lượng xe hơi lưu thông trên đường, buộc các tài xế phải sử dụng nhiên liệu thân thiện với môi trường, trấn áp các xí nghiệp gây ô nhiễm và chuyển hướng ra khỏi các nhà máy nhiệt điện than.

Các câu phản hồi trong cuộc khảo sát của Indochina Research cũng khác biệt theo giới tính. Công ty này cho biết nữ giới có khuynh hướng bày tỏ quan ngại về quấy rối tình dục, y tế và an toàn thực phẩm nhiều hơn so với nam giới.

Kết quả đó cũng phù hợp với kết quả của một nghiên cứu hồi tháng 3 do Cơ quan Phát triển Quốc tế Mỹ (USAID) đồng tài trợ.

“Phụ nữ để ý đến những vấn đề tinh tế hơn,” bà Caterina Meloni, cố vấn về giới tính và hội nhập xã hội của dự án Green Invest Asia của USAID, nhận định. “Họ tìm kiếm những cách tốt nhất để chi tiêu thu nhập của họ để bảo vệ sức khỏe gia đình, sự bền vững của đất nước họ, và sự an lạc của cộng đồng.”

Nghiên cứu của Green Invest Asia cho thấy an toàn thực phẩm là một vấn đề lo lắng ở Việt Nam nhiều hơn ở Indonesia, Philippines hay Singapore.

“An toàn thực phẩm là quan ngại hàng đầu của phụ nữ ở Việt Nam, nơi phụ nữ sẵn sàng trả thêm một số tiền lên đến 30% mức giá cho những thực phẩm hữu cơ được chứng nhận là bền vững và tỷ lệ này cao hơn ở những quốc gia được khảo sát khác,” cơ quan này cho biết trong một thông cáo.

Người Việt hàng ngày lo lắng bởi vì họ không biết nguồn gốc thực phẩm của họ. Vấn đề này không chỉ không hề giảm bớt kể từ khi Indochina Research thực hiện cuộc khảo sát của họ hồi năm 2017 nhưng một số nguy cơ mới cũng xuất hiện. Bên cạnh khả năng bị ngộ độc thực phẩm, cho dù là ở tiệc cưới, ở các quán nhậu hay do dịch tả lợn vốn đã lan nhanh ở châu Á trong những tháng vừa qua, trong đó có Việt Nam.

Những quan ngại khác được nêu lên trong khảo sát ý kiến mới nhất của Indochina Research là tiếp cận nước sạch, hiện tượng tăng nhiệt toàn cầu, chất lượng báo chí, cạnh tranh bất bình đẳng và phân biệt giới tính.

nguồn: VOA

Đại lễ Vesak 2019: Những vết đen điếm nhục của Phật giáo Quốc Doanh

Đại lễ Vesak 2019: Những vết đen điếm nhục của Phật giáo Quốc Doanh

Các nhà sư đang tụng kinh tại một lễ ở Chùa Tam Chúc ở Hà Nam hôm 13/5/2019 trước lễ Vesak

Các nhà sư đang tụng kinh tại một lễ ở Chùa Tam Chúc ở Hà Nam hôm 13/5/2019 trước lễ Vesak

Đại lễ Vesak 2019 tại Việt Nam lẽ ra là niềm vui hạnh phúc của cộng đồng Phật giáo và niềm vui chung của dân tộc là cơ hội để mỗi con người gội rửa thân tâm hướng đến thảnh thơi an lạc và ứng xử với nhau bằng hạnh hỷ xả. Việt Nam cũng chia sẻ với thế giới những giá trị trí tuệ của tinh hoa Phật học.

Rất tiếc, những đồng chí được đảng nhà nước phân công vào vai hòa thượng, thượng tọa Phật giáo quốc doanh đã quá trâng tráo, hành xử ngông nghênh vô học, báng bổ phật pháp, tạo ra những vết đen nghiệp chướng muôn đời không tẩy xóa

Báng bổ đạo pháp

Ngay trước đại hội, báo chí quốc doanh đồng loạt đưa tin về bức tranh Đạo Pháp và dân tộc. Tối 10/5/2019, tại Học viện Phật Giáo Việt Nam, tọa lạc tại Sóc Sơn, Hà Nội, hòa thượng, tiến sĩ Thích Thanh Đạt, Ủy viên thư ký Hội đồng trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam, thượng tọa, tiến sĩ Thích Thanh Quyết- Phó chủ tịch Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam, các vị cán bộ lão thành các cấp cùng hàng trăm tăng ni phật tử tham dự, thượng tọa Thích Thanh Quyết công bố ra mắt bức tranh sơn ta “Đạo pháp và dân tộc”  Thượng tọa Thích Thanh Quyết đã cùng Nhà đầu tư Hà Huy Thanh, cháu của cố Tổng bí thư Hà Huy Tập, làm lễ kéo khăn nhiễu công bố bức tranh trước tiếng vỗ tay không ngừng của các tăng ni, phật tử.

Thượng tọa Thích Thanh Quyết đã đặt những nét vẽ đầu tiên để “khai bút” vẽ một bên là Phật Thích Ca Mâu Ni, một bên là Hồ Chí Minh, và ở giữa là bánh xe chuyển pháp luân. “Đạo pháp và dân tộc” là tác phẩm được xây dựng dựa trên sáng kiến của ông Hà Huy Thanh, sự ủng hộ và hưởng ứng nhiệt tình của thượng tọa, TS Thích Thanh Quyết cùng đông đảo cán bộ và tăng ni sinh của học viện Phật Giáo Việt Nam.

Thích Thanh Quyết còn dám đại xảo ngôn cho rằng, bức tranh có bố cục trọng tâm là bánh xe chuyển pháp luân nói lên sự vận động của quy luật nhân quả, sinh diệt mà chúng sinh giác ngộ được Phật Pháp. Đây là bức tranh đặc biệt có ý nghĩa, đức Phật tổ Thích Ca và Bác Hồ đều là những vị cứu tinh của nhân loại, càng có ý nghĩa hơn khi đúng với tinh thần của Giáo hội Phật Giáo Việt Nam là “Đạo pháp và dân tộc”, Đức Phật biểu trưng cho Đạo pháp, Bác Hồ tượng trưng cho tinh thần dân tộc. {1}

Học viện Phật giáo Việt Nam tại Hà Nội hôm 10/5/2019, đã tổ chức sự kiện mừng Lễ Phật Đản năm 2019 và công bố bức tranh sơn mài có tên “Đạo Pháp và Dân Tộc”.
Học viện Phật giáo Việt Nam tại Hà Nội hôm 10/5/2019, đã tổ chức sự kiện mừng Lễ Phật Đản năm 2019 và công bố bức tranh sơn mài có tên “Đạo Pháp và Dân Tộc”.Courtesy of hvpgvn.edu.vn

Bức tranh đã tạo ra cơn địa chấn phẫn nộ trong cộng đồng phật tử Việt Nam vốn dĩ hiền hòa đôn hậu. Nội dung hình ảnh trong bức tranh và lời lẽ xảo ngôn của Thích Thanh Quyết đã chạm vào những giá tri thiêng liêng của Phật pháp. Sự sắp đặt đức Thích Ca Mâu Ni ngang hàng với Hồ Chính Minh xem Hồ Chí Minh là đại diện tiêu biếu cho Dân Tộc là xúc xiểm không chỉ cộng đồng Phật giáo mà đến cả dân tộc Việt Nam trong ngoài nước.

Không cứ phải là Phật tử, một người khách quan, tác giả Bên Thắng Cuộc, nhà báo Huy Đức nhìn hiện tượng này với vẻ diễu cợt đau xót “Suốt hơn hai nghìn năm qua, giới tăng lữ luôn được đặt ở đẳng cấp cao nhất trong xã hội. Chỉ trong thời mạt pháp, các chức sắc của một tôn giáo có đông tín đồ nhất mới tụt xuống hàng cuối cùng cả về văn hoá và tư cách như thế:

PS: Chân tướng cái gọi là “Nhà đầu tư Hà Huy Thanh, cháu của cố Tổng bí thư Hà Huy Tập” đang chuẩn bị được làm rõ; rồi chúng ta sẽ biết bản chất bọn buôn thần bán thánh ra sao”.{2}

Xảo ngôn, ninh hót

Cư sĩ, nhà văn, Tiến sĩ Trần Kiêm Đoàn đang giảng dạy đai học ờ Mỹ, có bài viết trên Fb “ĐẠO PHÁP VÀ DÂN TỘC…CẦN ĐƯỢC XÂY DỰNG TRÊN CĂN BẢN NHÂN VĂN VÀ TRUNG THỰC”.

Ông Đoàn viết, Trong khi VESAK – Lễ hội Phật Đản Thế giới – đang diễn ra ở Hà Nam thì “hậu trường sân khấu” lại có những màn trình diễn vớ vẩn như bức tranh này. Đây là một hình thức báng bổ Phật giáo cũng như hạ thấp tinh thần dân tộc và lịch sử Việt Nam xuống ngang tầm với trò quảng cáo lãnh tụ và tuyên truyền chính trị!

Nhiều Phật tử và Thân hữu đã bày tỏ tâm đắc với lời nhận định của ông NT về bức tranh sơn mài “Mừng Phật Đản 2019” nầy, khi ông viết:

“ Đây là biểu tượng cho một thứ văn hoá nô bộc và tôn sùng lãnh tụ theo tâm lý bầy đàn thời Trung Cổ.”

Đức Phật là Đức Phật;

Cụ Hồ Chí Minh là cụ Hồ Chí Minh.

Đức Phật là biểu tượng truyền thống cho tôn giáo Phật giáo. Quả nhiên đây là điều không thể hiểu mập mờ hay phủ nhận được.

Nhưng cụ Hồ Chí Minh không phải là biểu tượng truyền thống cho dân tộc Việt Nam nói chung. Cụ là một nhà lãnh đạo của phong trào Cộng Sản thời 1930. Người cộng sản Việt Nam có quyền tôn sùng Cụ Hồ như là biểu tượng cho một dân tộc Việt Nam theo chủ nghĩa Xã Hội hay Cộng Sản mà thôi. Nhưng không ai có quyền áp đặt Cụ Hồ trở thành biểu tượng chung cho toàn thể dân tộc Việt Nam cả. Sự nịnh hót lộ liễu và trắng trợn luôn luôn đồng nghĩa với sự hủy hoại thanh danh và nhân cách của cả hai đối tượng NỊNH HÓT và BỊ NỊNH HÓT!” {3}

Hòa thượng Thích Thanh Quyết
Hòa thượng Thích Thanh QuyếtCourtesy of phatgiao.org

Thích Thanh Quyết đã hết sức xảo ngôn khi đánh đồng Đức Phật với Hồ Chí Minh là cúu tinh của nhân loại. Đức Phật thật sự là vị cứu tinh khi tìm ra chân lý Tứ diệu đế, Bát chánh đạo để con người thoát khỏi sự vô minh hướng đến tuệ giác, an lạc. Còn Hồ Chí Minh đã để lại cho nhân loại di sản gì? Có lẽ với lòng hỷ xả của Phật tử, Tiến sĩ Trần Kiêm Đoàn chỉ không chấp nhận Hồ Chí Minh là đại diện của dân tộc Việt Nam mà không nhắc đến những tội ác của họ Hồ đã gây ra với dân tộc. Hồ Chí Minh đã đem về cái chủ nghĩa Mác Lê thống trị dân tộc Việt hơn nửa thê kỷ. Cuộc cải cách ruộng đất bắt đầu từ bài viết “Địa chủ ác ghê!” của Hồ đã giết oan hàng vạn người ở Miền Bắc. Cái ý chí hiếu chiến hiếu thắng “thà đốt cháy cả dãi Trường Sơn cũng quyết thắng giặc Mỹ” đã thúc đẩy cuộc nội chiến 20 năm giết chết hàng triệu người Việt và gây ra hiềm khích, ngăn cách trong lòng dân tộc không biết đến bao giờ có thể hàn gắn. Riêng bài thơ Mừng xuân 68 phát trên đài Hà Nội lúc giao thừa là mật lệnh mở màn cho cuộc chiến Mậu Thân làm chết oan hàng vạn thường dân đã đủ truy cứu Hồ Chí Minh như tội phạm diệt chủng.

Đánh đồng đức từ bi vô lượng với kẻ hiếu sát, Thích Thanh Quyết đã tự lột áo nhà tu lộ nguyên hình là tên cán bộ cộng sản nói dối không biết ngượng mồm.

Văn nghệ sex phục vụ chư tăng!

Không chỉ sốc với bức tranh của ma tăng Thích Thanh Quyết, dư luận còn sốc hơn khi xem đài truyền hình Việt Nam tường thuật diễn biến dại lễ Vesak Liên Hiệp Quốc 2019 trong đó có chương trình văn nghệ với điệu múa sexy của các nữ diễn viên với trang phục mỏng tang, được pha đèn ngược sáng lộ rỏ đường cong cơ thể và cả sắc màu da thịt,

Fb Võ Khánh Tuyển đăng bài viết NGHĨ GÌ ??? và một chùm ảnh các điệu múa này đã nhận được 393 like, 158 bình luận và 98 lượt chia sẻ.

Võ Khánh Tuyến nêu vấn đề “… Nếu là chương trình biểu diễn bình thường, thì có sexy và khêu gợi hơn nữa cũng chẳng có gì đáng nói .

… Nhưng đây lại là Chương trình hoạt động của Lễ Vesak Liên Hiệp Quốc 2019 do Giáo hội Phật giáo Việt Nam đăng cai tổ chức. Đài Truyền hình Quốc Gia Việt Nam VTV trực tiếp truyền hình .

Không biết các vị Chức sắc tu hành của Phật Giáo, đại biểu Phật Giáo của bao nhiêu nước tham dự… sẽ có suy nghĩ gì khi được Giáo hội Phật Giáo Việt Nam ” chiêu đãi” như thế này ?” {4}

Fb Chu Hồng Quỳ đã chỉ ra điều cốt tử là “CẤM NGHE, XEM CÁC HÌNH THỨC BIỂU DIỄN NGHỆ THUẬT là 1 trong 28 giới cấm của giới Bồ-tát tại gia, cũng là 1 trong 48 giới cấm của giới Bồ-tát xuất gia, 1 trong 250 giới cấm của giới Tỳ-kheo, cũng như 1 trong 384 giới cấm của giới Tỳ-kheo ni. Thậm chí trong 8 giới cấm ở ngày thọ giới Bát quan trai của Phật tử tại gia cũng có giới cấm nghe xem này.

Vậy mà các người ngửa cổ, vểnh tai xem người ta hát hò múa may ở Đại lễ Phật đản Thế giới Vesak 2019.

Hỡi các tăng, ni phá giới, hỡi các bồ-tát xú uế, bồ-tát chi-đà-na! Các vị tu cả đời cũng không bù lại một giờ phá giới. Các người đang hủy hoại chánh pháp và phỉ báng Đức Thế tôn Như-Lai vào đúng dịp kỷ niệm ngày đãn sinh của Ngài”. {5}

Cũng cùng quan điểm này, Fb của Nguyễn Đình Bổn có bài “Đi ngược với Giới, Luật của Thích Ca!”

Nguyễn Đình Bổn lý giải “Trong nhiều kinh và luật của Phật giáo dạy rằng các vị tu sĩ xuất gia và các vị cư sĩ tại gia tự nguyện tập sự xuất gia qua việc thọ Bát Quan Trai giới cần tránh xa việc xem nghe ca hát và tự mình ca hát vì mục đích của người tu hành là giải thoát mọi sự khổ đau của cuộc đời.

Trong Tạng luật, Tiểu phẩm chương “Các Tiểu Sự” ghi lại lời Đức Phật đã dạy: “Này các tỳ khưu, không nên đi xem vũ, ca, hoặc tấu nhạc; vị nào đi thì phạm tội dukkaṭa (tác ác- nghĩa là không tốt, không thiện, làm chuyện xấu).

Ngay cả khi giảng pháp, Đức Phật cũng không cho phép ngâm nga theo âm điệu trầm bổng, Đức Phật dạy về 5 điều sai trái khi ngâm nga như sau: “Này các tỳ khưu, đây là năm điều bất lợi khi ngâm nga Pháp theo âm điệu ca hát với sự kéo dài: Bản thân vị ấy bị say đắm trong âm điệu, luôn cả những kẻ khác cũng bị say đắm trong âm điệu, hàng tại gia phàn nàn, trong khi ra sức thể hiện âm điệu thiền định bị phân tán, điều cuối cùng là dân chúng thực hành theo đường lối sai trái”. Và trong “Pháp hội Vườn xoài”, được ghi trong Kinh Trường Bộ – Sa Môn Quả, [Điều thứ 45] Đức Phật nhân giảng cho vua nước Magadha về Tỳ-kheo giới hạnh cụ túc, Ngài nói: “Phải từ bỏ đi xem múa, hát nhạc, diễn kịch”.

Giáo hội Phật giáo VN ngày nay đã suy đồi cùng cực và bày ra nhiều trò dị hợm đi ngược với Giới, Luật của Thích Ca!” {6}

Quảng bá kinh doanh du lịch tâm linh

Nguyên Giảng viên đại học, Nhà báo Nguyễn Thông cũng ngậm ngùi viết trên Fb “Hỏng cả sinh nhật Đức Phật

Thú thực, xem các cảnh trên tivi, tôi có cảm giác đại lễ Vesak Phật đản 2019 mà xứ ta đăng cai tổ chức không khác gì một chương trình nghệ thuật tổng hợp ca nhạc-tạp kỹ-thời trang và kết hợp khoe mẽ chính thể, quảng bá du lịch, chứ chả có gì của Phật, của tôn giáo từ bi bác ái. Rồi không hiểu những ngày tiếp theo họ còn làm cái gì để rồi sẽ “thành công tốt đẹp” {7}

Những giòng ngắn ngủi của Nhà báo Nguyễn Thông đã bật ra một vấn đề quan trọng. Ngoài việc làm bức tranh, làm hoạt cảnh tự do tôn giáo che đậy cho sự đàn áp dã man những bậc tu hành chân chính, đại lễ Vesak do giáo hôi Phật giáo quốc doanh Việt Nam tổ chức còn là cơ hội quảng cáo cho mô hình du lịch tâm linh của các nhóm lợi ích đang khuynh đảo quốc gia.

Báo Dân Việt có bài viết nhận xét “Những năm gần đây, một khái niệm mới trong nền kinh tế Việt Nam nói chung và ngành du lịch Việt Nam nói riêng ra đời, đó là “du lịch tâm linh”. Đây là loại hình vừa đáp ứng nhu cầu thờ tự, tín ngưỡng lại vừa giúp mọi người có cơ hội đi thưởng ngoạn, ngắm cảnh.”

Hình minh họa. Người dân thắp đền tại chùa Tam Chúc ở Hà Nam hôm 13/5/2019 trước lễ Vesak
Hình minh họa. Người dân thắp đền tại chùa Tam Chúc ở Hà Nam hôm 13/5/2019 trước lễ VesakAFP

Thử dùng từ khóa “Du lịch tâm linh Việt Nam” trên công cụ tìm kiếm của Google, chúng ta sẽ có 14.200.000 kết quả. Điều đó cho thấy sức quảng bá cho mô hình này kinh khủng đến mức nào. Càng kinh khủng hơn là việc các nhóm lợi ích đã chia chác tài nguyên đất đai núi rừng, thắng cảnh thiên nhiên di tích lịch sử trục lợi qua danh nghĩa mỹ miều “du lịch tâm linh”.

Báo Dân Việt đã giới thiệu khái quát về một trong những mô hình này “Đáng chú ý, cái tên Doanh nghiệp xây dựng Xuân Trường (có trụ sở ở Ninh Bình) của tỷ phú Xuân Trường đang là tâm điểm du luận sau hàng loạt dự án tâm linh có số vốn đầu tư “khủng” dao động từ 10.000 – 15.000 tỷ đồng, với diện tích đất mỗi dự án hàng nghìn ha. Dư luận xã hội đặc biệt quan tâm ở cả khía cạnh kinh tế và văn hóa, tâm linh khi phát triển dự án tâm linh này.

Đầu tiên phải kể đến dự án quần thể tâm linh chùa Bái Đính tại Ninh Bình. Quần thể chùa này có diện tích 1.700ha bao gồm khu chùa Bái Đính cổ, khu chùa Bái Đính mới và các khu vực như: công viên văn hoá và học viện Phật giáo, khu đón tiếp và công viên cảnh quan, đường giao thông và bãi đỗ xe, khu hồ Đàm Thị, hồ phóng sinh…

Sau khi tạo được tiếng vang lớn từ dự án chùa Bái Đính, doanh nghiệp Xuân Trường “bắt tay” xin đầu tư, kinh doanh những dự án tâm linh khác với quy mô càng ngày càng “khủng”. Trong đó, xôn xao dư luận gần đây là dự án chùa Tam Chúc – Ba Sao (Hà Nam). Theo giới thiệu của doanh nghiệp Xuân Trường, khu dự án tâm linh này có tổng diện tích lên tới 5.100ha (bằng kích thước gần 300 sân vận động quốc gia Mỹ Đình cộng lại)….” {8}

Xin đừng tiếp tay cho cái ác!

Đại lễ năm nay được đăng cai tổ chức tại Tam Chúc thực chất chỉ là tấn tuồng quảng bá cho dự án kinh doanh mua thần bán thánh này, Nếu soi từ triết lý sống thiểu dục của Đức Phật “Tài sản của mỗi người chỉ là mấy bộ cà sa và y bát. Tất cả cũng chỉ là để hành đạo” thì việc xây chùa to, phật lớn đã là đi ngược đạo pháp.

Những vết nhơ về nội dung tổ chức đại lễ cho thấy thực tâm của nhà nước và giáo hội quốc doanh. Đại lễ Vesak 2014 tổ chức tại Bái Đính và lần này tại Tam Chúc đều là cơ hội và mục tiêu quảng bá cho doanh nghiệp kinh doanh du lịch tâm linh Xuân Trường. Trong các dịch vụ kinh doanh ấy có cả casino. Trong khi đó chùa Liên Trì ở Thủ Thiêm, chùa An Cư ở Đà Năng bị chính quyền đập phá cũng để phục vụ cho các dự án kinh doanh địa ốc. Một dự án Bản Hoa Anh Đào ở Bảo Lộc chuyên điều tri bệnh nhân trầm cảm của Đại đức Thích Minh Niệm, tác giả quyền sách nổi tiếng Hiểu về trái tim cũng buộc phải đóng cửa không có lý do. Đai đức Minh Niệm phải “tu dạo” nhờ các chùa khác và thuyết pháp online.

Viết những giòng chữ này, chúng tôi muốn gởi đến quý cao tăng, quý nguyên thủ quốc gia đã nhọc công tham dự Vesak 2019 xin hãy phát tâm lắng nghe tiếng nói đau khổ của chư tăng ni phật tử Việt Nam và có thái độ đúng đắn trong ứng xử với Giáo hội Phật giáo quốc doanh hiện nay. Đây thực chất không phải là giáo hội Phật giáo mà chỉ là một tổ chức ngoại vi trá hình của đảng cộng san. Họ đang kinh doanh mua thần bán thánh gieo rắc mê tín di đoan như cúng sao giải hạn, giải oan trái chủ, kích hoạt lòng tham mê muội của con ngượi Hệ thống công an tôn giáo, Ban Tôn Giáo chính phủ kiểm soát về nhân sự toàn bộ hệ thống giáo hội này.

Những nhà tu chân chính như Thích Quảng Độ và Giáo hội phật giáo VN thống nhất, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo thuần túy đang bị đàn áp, bức hại khốc liêt.

Hy vọng rằng quý vị đừng vì ngộ nhận mà vô tình trở thành kẻ tiếp tay, trở thành những diễn viên cho các tấn tuồng dối trá, làm bình phong cho chế độ độc tài khống chế người dân, biến nền đạo pháp trí tuệ từ bi thành phương tiện chiếm đoạt tài nguyên đất nước để kinh doanh trục lợi.

1. http://bit.ly/2WIncot

2. https://www.facebook.com/Osinhuyduc

3. https://www.facebook.com/TranKiemDoan?__tn__=%2CdC-R-R&eid=ARCVYYxmUSf9L…

4- http://bit.ly/2JHDGJW

5-http://bit.ly/2Q4BOfp

6- http://bit.ly/2Q47xO0

7-http://danviet.vn/kinh-te/kinh-doanh-tam-linh-khu-chua-nghin-ha-day-song-du-luan-956978.html

nguồn: RFA