Vũ Thất

Bảo Bình 1

Chấp nhận đi, đây là nước Mỹ hôm nay

Chấp nhận đi, đây là nước Mỹ hôm nay

Shannon Gormley | DCVOnline

Nước Mỹ ngày nay đang ở đâu? Nó đang ở giữa cơn ác mộng tỉnh thức mà bất cứ ai đã từng có về Tổng thống Donald Trump

Hôm qua Điện Capitol của Hoa Kỳ đã thất thủ. Trong cuộc tấn công nghiêm trọng nhất vào nền dân chủ lâu đời và mạnh nhất trên trái đất, đám nổi dậy đã lập kế hoạch cho một âm mưu đảo chính bằng bạo lực sau khi đương kim tổng thống nói rằng đất nước của họ đã bị đánh cắp và họ phải lấy lại nó.

Những thành viên của phong trào phát xít của tổng thống đã tuân theo những mệnh lệnh đó bằng cách tấn công vào tòa nhà lập pháp ngay khi các nghị sĩ và dân biểu Thượng viện và Hạ viện bên trong chuẩn bị xác nhận đối thủ của ông đã đắc cử trong cuộc bầu cử gần đây, kết quả đã làm tổn thương lòng tự ái của nhân vật độc tài thất bại mà trong tám tuần ông đã đưa ra một loạt nhữung thuyết âm mưu và những trở ngại về thủ tục với hàng triệu phiếu bầu ngay cả khi các tòa án đã loại bỏ tất cả ngoại trừ một trong số 62 đơn kiện dựa trên hoang tưởng của ông ta.

Đối diện với một sự thật không thể tưởng tượng được, tổng thống đắc cử chỉ có thể đưa ra một sự thật trần trụi duy nhất làm niềm an ủi. Ông nói: “Đây là Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.” Ông ấy phải nói điều đó, bởi vì nó không thể là. Đây là Thổ Nhĩ Kỳ, Ethiopia, một nơi nào khác? Đây là đâu, cái quái gì thế này? Cái quỷ quái gì đây?

Bên trong và xung quanh Điện Capitol ngày hôm qua, chính xác là như thế này: Chiều hôm đó, tổng thống và những tay sai của ông ta đã chỉ thị cho đội quân nổi loạn của họ dùng vũ lực chống lại các đối thủ chính trị của họ.

Chính tổng thống nói:

“Anh chi em phải tbiểu dương cường lực và anh chi em phải mạnh… Hãy chiến đấu mạnh mẽ hơn nữa.”

Donald J. Trump

Con trai của tổng thống nói:

“Hãy vùng lên và chiến đấu! Chiến đấu thực sự.”

Eric Trump

Và với đối thủ của cha anh ấy anh ta nói

“Chúng tôi sẽ đến kiếm mấy người.”

Eric Trump

Và luật sư của tổng thống nói:

“Hãy xét xử bằng chiến đấu!”

Rudy Giuliani

Cùng chiều hôm đó, một nhóm thiểu số các dân biểu và nghị sĩ trong đảng của tổng thống chuẩn bị phản đối cuộc bầu cử, một sự phản bội chưa từng có đối với các cử tri Mỹ mà những vị dân cử phản đối đã bảo vệ là nhất quán với nền dân chủ với lý do họ có thể làm và không phải có trách nhiệm – hứng khởi với sự hiện diện của đám đông, một nghị sĩ đã giơ nắm đấm lên trời biểu lộ sự đoàn kết với đám đông sắp nổi loạn.

Đến giờ ăn tối, đám nổi loạn đó đã đập phá lối vào và dương cao lá cờ Nam quân qua các hội trường, bàn tủ được đẩy chắn vào cửa vào Hạ viện như một rào cản tạm thời, các dân biểu và nghị sĩ đã nằm trốn dưới ghế hoặc được di tản khỏi hội trường, họ đã gọi điện thoại người thân và nói lời tạm biệt; hfang chữ “TÀN SÁT BÁO GIỚI” viết nguệch ngoạc trên tường bên một lối ra vào, và một phụ nữ đã bị bắn chết; vào nửa đêm, trong số nhưng dân biểu và nghị sĩ phản đối có một vài ngoại lệ đáng chú ý là họ đã quyết định không phản đối kết quả cuộc bầu cử tự do và công bằng nữa và, bất chấp những cố gắng của thượng nghị sĩ đã tung nắm đấm lên trời, và không muốn hạ quả đấm xuống, kết quả cuộc bầu cử đã được chứng nhận.

Trong khi đó, các dự thảo luận luận tội đã được chuẩn bị, twitter của tổng thống đã bị khóa, Bộ trưởng Quốc phòng đã gọi Vệ binh Quốc gia mà không có sự tham gia của tổng thống, một số thành viên nội các và nhân viên đã tranh luận về việc truất phế tổng thống với lý do ông không đủ trí tuệ thích hợp với chức vụ, và tổng thống đã xem cuộc nổi loạn trên TV và nói với đám người nổi loạn bằng bạo lực rằng họ đặc biệt và ông ấy yêu họ.

Đã qua một đêm kinh hoàng, không biết ai sẽ chịu trách nhiệm khi trời sáng, đây là nước Mỹ ngày nay: Giữa những cơn ác mộng tỉnh thức mà bất cứ ai từng có về Tổng thống Donald Trump, trừ phần về chiến tranh hạt nhân, và vẫn còn thời gian. Trong cơn ác mộng này, hệ thống dân chủ lâu đời của Mỹ và đảng bảo thủ của nó vẫn do một người đàn ông đã làm nhiều thứ trong cuộc đời mình – chủ sòng bạc phá sản vĩnh viễn, một nhân vật truyền hình thực tế, một kẻ tấn công tình dục được thừa nhận – chỉ huy nhưng không bao giờ là một người của đảng dân chủ hay một người bảo thủ , trong lúc hầu như mọi khía cạnh của nền dân chủ Mỹ đều chìm trong khủng hoảng. Tin tức: Nổi bật với một số bản tin xác định thời đại, nhưng người Mỹ hiện nhận được hầu hết thông tin của họ từ bất kỳ bài đăng nào mà người bạn cùng tập thể dục thời trung học của họ đăng trên Facebook. Hệ thống tư pháp: Nó đã đánh bại một cuộc đảo chính, nhưng văn phòng của tổng chưởng lý và Tối cao Pháp viện hiện đã bị nhiễm độc do những người được Trump bổ nhiệm. Quốc hội: Do đảng không phải phát xít kiểm soát, nhưng rất khít khao. Đảng Cộng hòa: hoàn toàn và có lẽ đã bị tha hóa không còn cứu vãn được.

Nó như thế đó. Nó hiện là như thế. Hoa Kỳ đi đến tình trạng này, là như vậy, vì nhiều lý do: bởi vì một anh chàng giàu có bệnh tâm thần với sở trường nói bừa nãi xuất hiện đúng vào thời điểm mà sự chia rẽ trong nước Mỹ giữa người da đen và da trắng, thành phố và quốc gia và giới trí thức và quần chúng đã đạt đến một khoảng cách không nối liền được nữa; bởi vì một khối người quan trọng bị bạo lực thu hút; bởi vì đất nước của Tuyên ngôn Nhân quyền cũng là đất nước của PT Barnum, đất của những người miền viễn Tây bị bắn giết và  đất nước có chế độ nô lệ, và ở Trump, những phần tử đó của Mỹ cuối cùng đã tìm lại chính mình. Sau này, chúng ta có thể quay lại tranh luận xem yếu tố nào trong số những yếu tố này quan trọng hơn trong việc đưa nước Mỹ đến tình trạng này.

Điều quan trọng ngày nay là nhà chức trách và các nghị sĩ quốc hội chấp nhận rằng đây là Hoa Kỳ: một quốc gia đang đối phó với âm mưu đảo chính của phát xít. Cách tốt nhất để ngăn tổng thống không gây thiệt hại thêm tổn thương cho văn phòng tổng thống Mỹ là loại bỏ ông ra khỏi văn phòng đó – ngay hôm nay – bằng luận tội hoặc Tu Chính Án thứ 25. Cách tốt nhất để ngăn ông ta gây thiệt hại trong tương lai cho xã hội Mỹ là loại anh ta khỏi xã hội luôn – các công tố viên nên đưa ra kế hoạch buộc tội ông ta vì đã cản trở công lý, gian lận thuế, tấn công tình dục hoặc bất cứ điều gì khác trước khi anh ta có thể rời khỏi Hoa Kỳ hoặc được ân xá.

Một trong những nghị sĩ phản đối kết quả bầu cử, một người đã khuyến khích bạo lực bằng cách lặp lại lời nói dối rằng cuộc bầu cử đã bị đánh cắp, nói,

“Chúng tôi không khuyến khích bạo lực.”

Một trong những người con của tổng thống, đúng là cha nào con nấy,

“Chúng ta không phải thế này.”

Tổng thống đắc cử đã nói rất đúng,

“Đây là Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.”

Điện Capitol của Hoa Kỳ đã thất thủ hôm qua, và sau đó nó đã trỗi dậy, và bây giờ tốt hơn là nên chấp nhận thực tế rằng nó luôn có thể thất thủ một lần nữa, và lần tới, mọi thứ khác xung quanh nó cũng sụp đổ theo.

Shannon Gormley | DCVOnline.net

Nguồn: Accept it, this is America now | Shannon Gormley | MacLean’s | Jan 7, 202.

SỰ VÔ Ý THỨC CỦA NHỮNG KẺ CUỒNG TRUMP


SỰ VÔ Ý THỨC CỦA NHỮNG KẺ CUỒNG TRUMP

Thắng Đỗ

Việc phải xảy ra đã xảy ra vào Thứ Tư qua. Một nhóm người điên cuồng, thù hận, ngụp lặn trong thế giới của tin giả và thuyết âm mưu, đã xâm phạm vào trung tâm quyền lực của cả quốc gia. Tòa nhà Quốc hội, với cái vòm nguy nga và quen thuộc tượng trưng cho nền dân chủ của xứ sở này, nơi luật pháp của Hoa Kỳ được tạo ra, đã bị họ làm ô nhuế. Đây hẳn là đáy của vực thẳm mà Donald Trump đã cố đẩy chúng ta xuống từ khi nhậm chức bốn năm trước.

Chúng ta cần hy vọng rằng ngay cả những người từng ủng hộ, bào chữa và dung túng cho Trump làm những việc xấu xa không có tiền lệ, đã tỉnh ra sau sự cố này. Hy vọng rằng họ nhìn nhận trò chơi chính trị điên cuồng và thô bạo mà họ theo đuổi mấy năm qua không phải là vô hại. Họ đã chứng kiến kết quả của sự ủng hộ mù quáng cho một kẻ chuyên quyền mà điều quan trọng duy nhất với hắn là chiếm và duy trì quyền lực. Không có một giá trị nào khác, kể cả những lý tưởng thiêng liêng như nhân ái, công lý, dân chủ và sự thật, có nghĩa gì với hắn.

Những gì xảy ra chẳng phải là điều ngạc nhiên. Con người của Donald Trump – gian dối, vô luân, tự mãn đến độ hoang tưởng, đã lộ ra rất rõ ngay cả từ khi hắn mới lăm le tranh cử. Nhưng hắn đã thành công  trong việc quyến rũ được nhiều người. Khi hắn mạt sát đối thủ trong các cuộc tranh luận, họ thấy một con người dám ăn dám nói. Khi hắn miệt thị người da màu hay phụ nữ kể cả sử dụng từ ngữ tục tĩu, họ thấy một con người không bị ràng buộc bởi sự “phải đạo chính trị”. Khi hắn giấu giếm tài liệu thuế cá nhân, cũng như khi những lường gạt và mờ ám trong kinh doanh của hắn bị phanh phui, họ thấy một doanh gia tài ba, một tỉ phú đã thành công rực rỡ trên thương trường. Khi nhắc đến thành tích trốn lính, ngoại tình, ba đời vợ, sự bao che dung túng cho con cái, họ thấy một con người thành đạt và mẫu mực.

Người Việt còn đi xa hơn nữa, và họ thích Trump ở một điểm chính: những phát biểu huênh hoang, võ biền nhưng quá đơn giản do kém hiểu biết, rằng hắn sẽ đánh sập Trung Quốc. Ngay cả như nếu lời hứa hẹn này có khả năng xảy ra thật, nó không đủ để bù lắp cho vô số những sai trái, tệ hại của Trump. Mà nào nó có thật? Trump chỉ biết một món võ duy nhất là chiến tranh mậu dịch. Đây là món võ tự hại mình, như một đứa trẻ múa côn nhị khúc và tự choang vào mình để bị u đầu: kinh tế Trung Quốc không suy suyển gì, trong khi nhiều nông dân và doanh nghiệp Mỹ đã chới với vì mất một thị trường lớn. Đây là chưa kể trước đó, Trump đã trao món quà vô giá khi đơn phương rút khỏi Hiệp định TPP, liên minh duy nhất có khả năng kềm chế tham vọng bành trướng của Trung Quốc.

Là một tập thể thù ghét và trốn chạy cộng sản, lẽ ra người Việt phải ghê tởm khi Trump gần gũi và mến phục Putin, thân thiết với Kim Chính Ân, ca tụng Tập Cận Bình, thậm chí cười đùa thân mật với các lãnh tụ Việt Nam trong lúc phất cờ đỏ sao vàng. Lẽ ra người Việt phải hiểu rằng cơ bản của Trump là phản dân chủ. VÌ chỉ quan tâm đến tư lợi, Trump thích giao du với các nhà độc tài trên thế giới, trong khi ngoảnh mặt với tất cả những phong trào dân chủ như ở Hồng Kông. Nhưng không, cái bánh vẽ đánh sập Trung Quốc to hơn tất cả. Cái bánh vẽ đó che lấp mọi thứ khác, kể cả tính nhân ái, liêm sỉ, tôn trọng và tự trọng, truyền thống, cộng đồng, bằng hữu và ngay cả gia đình.

Kinh hoàng nhất là khi thấy hàng chục lá cờ vàng ba sọc đỏ tung bay trong cuộc nổi loạn vừa qua tại thủ đô, bên cạnh lá cờ Confederate đại diện cho phe miền Nam thua trận trong cuộc nội chiến Hoa Kỳ. Các cuồng Trump, quý vị có hiểu việc mình làm không? Quý vị có hiểu rằng lá cờ Confederate đó tượng trưng cho tính kỳ thị chủng tộc đã là vết nhơ trong lịch sử của xứ sở này và bị đại đa số người Mỹ khinh bỉ? Quý vị có hiểu rằng lá cờ đó phủ nhận không những sự tự do mà người Việt đã hy sinh rất nhiều để có được, nó phủ nhận ngay chính cá nhân quý vị nữa? Quý vị có hiểu rằng nó đại diện cho duy nhất một thứ: da trắng là thượng tôn, tất cả màu da khác kể cả quý vị là tôi mọi? Hay quý vị cũng như họ? Quý vị mang ảo tưởng rằng mình cũng thượng đẳng mà không một lần soi gương để thấy quý vị chỉ là những kẻ đứng bên lề trong xã hội này? 

Sự vô ý thức của quý vị đã xuống đến mức cùng cực khi quý vị mang lá cờ vàng ba sọc đỏ đi cạnh lá cờ Confederate ô uế kỳ thị. Cơn lên đồng tập thể của quý vị, như cách nhiều người miêu tả, đã đi quá xa. Quý vị đã làm nhơ danh tính của người Việt tị nạn cộng sản, và làm chúng tôi phải xấu hổ vì chia sẻ cái danh tính đó với quý vị. 

Hy vọng quý vị đã xuống đến đáy vực. Hy vọng quý vị giờ tỉnh ra.

Thắng Đỗ

Thắng Đỗ là thành viên của Hội đồng Quản trị của PIVOT, Hội Người Mỹ Cấp Tiến, và gửi bài từ San Jose, California.

Gửi người VN biểu tình phò Trump…

Gửi người VN biểu tình phò Trump…

Hôm nay, tôi không ngạc nhiên khi thấy những người phò Trump hung hăng tràn vào toà nhà lập pháp để tấn công, phỉ báng, dành giựt, ăn cắp, tước đoạt quyền bầu cử của hơn 81 triệu người dân HK. Trên twitter, facebook, instagram, họ đã hống hách, ngang ngược thách thức, phỉ nhổ nguyền rủa những ai bầu cho Biden, và tin chắc rằng họ có thể đe nẹt, áp lực cả lưỡng viện quốc hội để đảo chính, chống lại tất cả luật lệ, hiến pháp từ mấy trăm năm nay để giữ cái ngai vàng cho Trump, một kẻ điêu ngoa, sẵn sàng đi đêm với Tàu, Nga chỉ để giữ cái ghế TT, với tất cả sự hèn hạ, nhỏ mọn, ích kỷ, tráo trở, trơ trẽn, và ác độc, kỳ thị vô bờ bến.

Tôi đã đóan trước chuyên này vì sự khinh thường, đạp đổ mọi truyền thống dân chủ, vì những tuyên bố hàm hồ, ác độc, những vu khống láo khoét bất nhân, những kêu gọi, khích động, giựt dây ra rả của một vua nói láo mà những tên phản loạn, kỳ thị và hàm hồ này tôn vinh là “thánh chúa”,  vì đã nghe chúng nó khoe khoang là sẽ mang súng ống, “đánh đến cùng” để “cứu giá” ra sao từ hơn hai tháng nay sau ngày bầu cử. Đã có ít nhất là một người đàn bà bị bắn chết hôm nay trong lúc tràn vào toà nhà lập pháp.  Trong khi sự lây nhiễm trong muà dịch Covid-19 hằng ngày vẫn còn đang tăng, và số người chết đang hơn 3000 mỗi ngày thì con số một người chết vì súng đạn cố ý, hay vô tình trong lúc hỗn loạn, đúng là chẳng “thấm” vào đâu! Nhưng với những xô xát, đụng chạm, cùng sự  gào thét như điên cuồng của những kẻ phò trump không mang mặt nạ, thì số người bị nhiễm bệnh chắc chắn sẽ gia tăng khủng khiếp trong vài ngày, vài tuần nữa. Chỉ vì lời kêu gọi, khích động của “thańh chúa”, một lãnh tụ điên cuồng, gian ác, ích kỷ, tham lam nhất trong lịch sử HK?

Tôi không ngạc nhiên, nhưng chỉ thấy ruột đau như cắt, thất vọng não nề,  như bị thêm một nhát dao đâm toạt trái tim tôi, bao năm nay vẫn mãi thao thức, trở trăn, nặng lòng với cố quốc. Cái lý do của sự bất mãn cùng cực này rất giản dị: lá cờ vàng VNCH, tượng trưng cho nêǹ dân chủ độc lập, cho những gì tươi đẹp, trong sáng nhất tôi hằng ấp ủ trong tim nay đã bị liên tiếp làm ô uế, mang nhục. Lá cờ đã từng được phủ trên quan tài ba tôi khi người đã hy sinh sau một chuyến công tác, cho một miền Nam VN nhân bản, trong một xã hội có công lý, nhân quyền,  lại một lần nữa bị chà đạp, bôi nhọ khi nó bị những người cùng màu da, tiếng nói, cùng gốc VN, mang đi bêu rếu,  lẫn lộn, sát cánh với đám côn đồ, hung bạo, kỳ thị́, đảo điên, những kẻ muốn giữ mãi sự khinh bỉ người da màu, muốn có hoài những ưu đãi vì tin vào sự “thượng tôn da trắng”.

Trong bốn năm qua, nhờ Trump, những tên cầm quyền bên VN ngày càng giàu mạnh, vì sự giao thương giữa VN và HK gia tăng, trăm hoa đua nở, cùng lúc những nhà tu chân chính, và những tù nhân lương tâm, tranh đấu cho nhân quyền bên VN đã bị bỏ quên, bị chà đạp, bắt bớ vì sự ngoảnh mặt làm ngơ của chính quyền Trump về những vi phạm tác tệ, trầm trọng này. Đó là chưa kể sự tàn phá môi trường để lấy tiền, trục lợi của những tên tài phiệt đầu tư và các kỹ nghệ mỏ than, dầu hoả, khiến cho bầu khí quyển ngày càng thêm nóng, làm tan đi bao tảng băng tuyết và khiến mực nước  biển ngày càng dâng cao, bên cạnh nhưng gia tăng khủng khiếp về lũ lụt, sóng thần. 

Nghe bình luận của Luật sư Stven Điêu từ phút thứ 40:
https://www.youtube.com/watch?v=2RE1hY_E-HA&feature=youtu.be

Tôi muốn hỏi những người mang lá cờ VNCH này, đi biểu tình mấy hôm nay để phò Trump: ai cho mấy người cái quyền này? Quý vị nhân danh ai? Mục đích để làm gì? Ủng hộ một kẻ từng lươn lẹo, viện đủ lý do kệch cỡm, lố bịch để trốn lính 5 lần và đánh đồng chuyện trốn tránh chiến tranh VN như là trốn ” bệnh lậu”, và gọi những người từng phục vụ trong quân đội là kẻ ươn dở, không ra gì? Đó là chưa kể Trump đã và đang là một tội đồ với HK, VN và cả thế giới trong sự huỷ hoại môi trường, bầu khí quyển bởi những mưu mô tàn khốc, ích kỷ triền miên không dứt. Và bây giờ hắn đang phá tanh banh nền dân chủ lâu đời của HK, nơi quý vị, và con cháu quý vị đang bị kỳ thị bởi chính những kẻ tin vào thuyết thượng tôn da trắng .Quý vị muốn theo ai, phò ai, là quyền của quý vị, nhưng xin đừng tiếp tục làm nhục lá cờ vàng thân yêu của miền Nam hoa gấm ngày xưa. Vì những tính toán, ván bài chính trị xấp ngửa giữa HK và TC gẩn năm mươi năm qua, lá cờ VNCH đã bị bức tử năm 1975. 

Xin đừng tiếp tục làm tủi thêm anh linh của những người đã năm̀ xuống cho màu cờ vàng. Tội lắm quý vị ạ. Xin đừng tiếp tục khiến các người trẻ gốc Việt, hoặc có dòng máu Việt, dù sinh trưởng bên đây, vẫn còn chút lòng thương tưởng đến con người, đất nước VN với những trang lịch sử oai hùng, với hồn nước, tình quê không cảm thấy nhục vì bị đánh đồng với những kẻ côn đồ, hung hãn, những kẻ chỉ vì lòng ích kỷ, kỳ thị, tham lam đã, đang và sẽ sẵn sàng “bắn bỏ” những ai đứng ngoài hàng ngũ “thượng tôn da trắng” của họ. 

Minh Phượng  (pvo369.wordpress.com)

Người Việt Nam và tình cảm đã ‘đầu tư’ vào Tổng Thống Trump

Người Việt Nam và tình cảm đã ‘đầu tư’ vào Tổng Thống Trump

Võ Ngọc Ánh (BBC)

Cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ vừa qua cho thấy rất rõ là có quá nhiều người Việt trong và ngoài nước ủng hộ ông Donald Trump.

Người Việt ủng hộ TT Trump tại một cuộc biểu tình

Ngay cả giới đấu tranh người Việt không thúc đẩy liên kết với các phong trào bên ngoài, tạo sự chú ý với truyền thông quốc tế. Thay vào đó họ tập trung vào ủng hộ ông Trump…và lên án truyền thông.

Họ gồm các giáo sư, nhà khoa học khả kính, đến doanh nhân, quan chức, luật sư, tu sĩ, kỹ sư, nhà báo, giáo viên, nông dân…đều muốn một Việt Nam có dân chủ, nhân quyền.

Số nhà hoạt động, đấu tranh nổi trội trong nước không đồng ý với cách làm của ông Donald Trump chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Khi kết quả bầu cử Tổng thống phần thắng đang thuộc về Joe Biden đã được quyết định bởi đa số cử tri Mỹ.

Tuy nhiên, với đa số người Việt ủng hộ ông Donald Trump, không chấp nhận sự thật là ông Joe Biden đã thắng.

Họ đồng tình với những cáo buộc của Tổng thống thứ 45 qua những dòng tweet, thông tin thiếu chứng cứ từ đội ngũ luật sư ông và người ủng hộ tại Mỹ.

Trên mạng xã hội tiếng Việt, tôi thấy quá nhiều tin tức không đúng sự thật, bằng chứng giả về bầu cử Mỹ mà Donald Trump nói đã khiến ông thất bại hơn trên các trang tiếng Anh.

Việc lan truyền thông tin sai lệch tràn lan qua Facebook, Twitter và công cụ truyền thông khác đã góp phần đáng kể vào sự ngưỡng mộ mạnh mẽ của người Việt đối với ông Trump, phản đối ông Biden và ngược lại.

Người Việt dường như đang tự đầu độc lẫn nhau bằng những tin giả để ‘bơm’ ông Trump lên lãnh tụ. Bởi ông làm hài lòng ước muốn của họ.

Hồi cuối tháng Ba năm nay tôi bị một nhà hoạt động chuyên nghiệp người Việt, có tiếng tại Mỹ hủy tình trạng bạn trên Facebook. Lý do, tôi có những bài viết, phát biểu phê phán Tổng thống Donald Trump về cách ông xử lý dịch bệnh Covid 19.

‘Donald Trump là niềm hy vọng’

Anh ta nói, “Tại sao trên Facebook của tôi lại có một người bạn chống Tổng thống Donald Trump như tay này. Vì chỉ có Trump mới đem lại tự do, dân chủ cho Việt Nam, giúp Việt Nam thoát Trung”.

Trước đó, qua những bài viết của tôi, anh là người đã chủ động liên lạc. Chúng tôi đã nhiều lần nói chuyện qua tin nhắn, gọi điện và email cho nhau.

Anh nhiều lần mời tôi tham gia các buổi hội thảo trực tuyến với tham dự viên ở Mỹ và tại Việt Nam do anh chủ trì. Và tôi đã tham dự một buổi như thế.

Qua mạng xã hội, các bài báo, và trực tiếp nói chuyện với nhiều cá nhân hoạt động dân chủ người Việt trong và ngoài nước, tôi thấy đa số hy vọng vào vị Tổng thống thứ 45 của Mỹ sẽ đem lại tự do, dân chủ, thoát Trung cho Việt Nam.

Liệu đây là sự đặt cược lầm?

Cho đến ngày hôm nay, không có dấu hiệu cho thấy ông Trump thể hiện quan tâm đến vấn đề dân chủ, nhân quyền.

Bốn năm ở Nhà Trắng, Tổng thống Trump hai lần đến Việt Nam. Nhưng ông chưa một lần gặp gỡ các nhà đấu tranh, hoạt động tại đất nước vẫn bị chính quyền của Đảng Cộng sản kiềm kẹp để khích lệ, truyền cảm hứng, niềm tin cho họ.

Trong những năm Donald Trump làm Tổng thống Mỹ, đó là khoảng ‘thời gian vàng’ chính quyền Việt Nam gia tăng bắt bớ các nhà đấu tranh cho dân chủ.

Người bị bắt bị xử với những bản án nặng hơn so với thời gian trước. Chưa một lần chính phủ của Donald Trump ‘tuýt còi’ Việt Nam từ cấp cao nhất về vấn đề này.

Tuy nhiên, điều này không làm rơi rụng sự ủng hộ của các cổ động viên tại Việt Nam dành cho ông Trump. Phải chăng đa số người đấu tranh tại Việt Nam không nhìn thấy những điều khác ngoài điều mình muốn nhìn?

Điều này hoàn toàn khác với hoạt động của những nhà đấu tranh tại Hong Kong hay Thái Lan hiện nay.

Trong khi người đấu tranh tại Hong Kong, Thái Lan, cùng với Đài Loan tạo ra Liên minh Trà Sữa. Đây là liên minh đấu tranh với với việc bóp nghẹt các quyền về tự do, dân chủ tại Hong Kong, Thái Lan và sự can thiệp thô bạo của Trung Quốc.

Sự căng thẳng tranh chấp biên giới giữa Trung Quốc và Ấn Độ gần đây đã kéo thêm sự tham gia của nhiều thành viên từ Ấn Độ vào Liên minh Trà Sữa.

Liên minh Trà Sữa tạo ra để ủng hộ, liên kết, hỗ trợ lẫn nhau, tranh thủ được truyền thông, tạo được tiếng vang trên thế giới. Họ không trông cậy vào TT Trump mà kêu gọi báo chí Phương Tây giúp đỡ.

Xét ra, nếu coi đấu tranh với hoạt động chính trị độc tài trong nước, chống sự hung hăng của Trung Quốc là những vấn đề xứng đáng cho Việt Nam thì giới đấu tranh cho Việt Nam cần tham gia vào liên minh này của các xứ sở láng giềng.

Nhưng những tháng qua, đây không phải là mối quan tâm của giới đấu tranh người Việt.

Bởi những người hoạt động sôi nổi nhất vẫn còn ồn ào với bầu cử tại Mỹ, bận rộn với sự loan truyền những thông tin thiếu chứng cứ để ủng hộ ông Donald Trump.

Nhìn vào sự ủng hộ tôi thấy các nhà đấu tranh người Việt đầu tư vào niềm tin rằng ông Donald Trump sẽ bằng cách nào đó đem lại tự do, dân chủ cho Việt Nam.

Trump đem lại lợi ích cho Hà Nội

Trên thực tế thì chính quyền trong nước còn có lý do chính đáng hơn để ủng hộ Tổng thống thứ 45 của Mỹ.

Bởi cách làm của ông Donald Trump đem lại quá nhiều lợi thế cho chính quyền Việt Nam.

Việc tăng thuế hàng hóa từ Trung Quốc, và chi phí sản xuất tại quốc gia này không còn hấp dẫn khiến nhiều doanh nghiệp tìm cách di dời sản xuất và Việt Nam đang có sức thu hút.

Đương kim chủ nhân Nhà Trắng không quan tâm đến các vấn đề nhân quyền. Việt Nam được ‘tự do trước mắt chính phủ của Trump’ về vấn đề này.

Ông Trump còn làm tăng uy tín của chính quyền độc đảng ở Việt Nam qua việc muốn làm trung gian xuất khẩu mô hình Việt Nam cho Bắc Hàn khi ông chọn Hà Nội làm nơi họp Hội nghị Mỹ – Bắc Triều Tiên với Kim Jong-un lần hai đầu năm 2019.

Người Việt ủng hộ TT Trump tại một cuộc biểu tình
Đồng cảm, giải tỏa ức chế cho người Việt

Nhưng nhiều người Việt ủng hộ Tổng thống Donald Trump vì ông thể hiện thái độ chống Trung Quốc một cách mạnh mẽ, thô bạo…qua các phát biểu đầy mâu thuẫn.

Do đó, việc có nhiều người Việt Nam yêu thích Trump là tình cảm theo phản ứng tự nhiên bởi thái độ thù ghét Trung Quốc – quốc gia từ hàng nghìn năm nay bị họ coi là kẻ thù ngay sát nách, thường xuyên.

Cách làm của Trump giúp người Việt cảm thấy được đồng cảm, giải tỏa được sự ức chế trước sự hung hăng của Trung Quốc tại Biển Đông trong thế yếu của nhà nước Việt Nam chỉ “quan ngại”, “phản đối” bằng miệng.

Bởi thế, không quá lạ kết quả khảo sát ba tờ báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ, VnExpress của Việt Nam, có từ 78 – 80% người Việt ủng hộ Donald Trump tiếp tục thêm một nhiệm kỳ.

Người bất đồng với chế độ tại Việt Nam thấy sướng cả người khi Trump lên án chủ nghĩa xã hội trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc. Nhưng các nước độc tài cánh tả này chẳng sứt mẻ thêm sau lời phát biểu của ông Trump. Vì ông ấy nói cũng chỉ toàn chuyện thiên hạ biết cả rồi.

Theo anh Trần Bang, một nhà hoạt động trong nước, thì người ta tin ông Trump vì “Lời phát biểu của Trump trọng lượng hơn hàng triệu bài viết của những người khác”.

Anh Bang cho rằng thế giới đang bị Trung Quốc lũng đoạn. Do đó, việc Trump rút Mỹ ra khỏi các định chế quốc tế là cần thiết. Trump rút ra để xây dựng lại cái khác nghiêm túc hơn.

Vậy nước Mỹ trên hết của Donald Trump để vào đâu?

Quá nhiều người Việt suy nghĩ đơn giản rằng cách đánh của Trump sẽ khiến cho Trung Quốc sụp đổ.

Họ quên mất Trung Quốc bây giờ là cường quốc thứ hai về tài chính, sản xuất, công nghệ, quân sự, có sự ràng buộc về kinh tế, an ninh với nhiều quốc gia. Càng không thể làm cho Trung Quốc sụp đổ theo kiểu tùy hứng như Trump.

Trung Quốc sụp đổ, chế độ Việt Nam sụp đổ theo, lại một hy vọng sai lầm khác.

Chính quyền Việt Nam hiện nay không quá lệ thuộc vào Trung Quốc như hai chục năm trước đây. Họ đã có mối liên hệ khăng khít về kinh tế, chính trị, chiến lược với hàng loạt quốc gia từ cường quốc đến trung bình, cả dân chủ lẫn độc tài.

Ông Joe Biden sẽ chính thức trở thành tân Tổng thống Mỹ vào ngày 20/1 tới. Sự cứng rắn với Trung Quốc của chính quyền dưới tay ông vẫn tiếp tục.

Việc bôi nhọ ông Joe Biden, miệt thị đảng Dân Chủ của nhiều người Việt đang tự đưa họ vào thế việt vị.

Bởi Việt Nam vẫn là đối tác hàng đầu của Mỹ tại châu Á trong việc đối phó với Trung Quốc.

Vẫn còn là dấu hỏi cho việc chính phủ của ông Joe Bien có đưa Mỹ trở lại Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) hay không.

Nhưng tôi vẫn luyến tiếc, nếu Mỹ vẫn ở trong hiệp định TPP (đã được đổi tên thành Hiệp định Đối tác toàn diện và tiến bộ xuyên Thái Bình Dương), thì liệu Trung Quốc có thể có được Hiệp định Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP) vừa mới được ký hết để áp đặt luật chơi của mình hay không?

Nhìn vào sự ủng hộ cho Donald Trump, tôi thấy không ít người trong dân Việt chúng ta vẫn thích ‘bùa mê’, tin tưởng cuồng nhiệt vào thuyết âm mưu hơn sự thật. Họ sẵn sàng phê phán, chửi bới những người không cùng quan điểm mà quên rằng khi quá dựa dẫm vào thế lực nước ngoài, hoặc để thỏa mãn cảm xúc trước mắt, họ dễ quên đi lợi ích lâu dài cho đất nước.

Võ Ngọc Ánh

nguồn: BBC

Chúc mừng năm mới

Tương lai hậu-Trump của Văn học Mỹ

Tác giả: Nguyễn Thanh Việt – Dịch giả: Trần Ngọc Cư

Các nhà văn sẽ làm gì khi hết phẫn nộ? Liệu họ có quay lại viết về bông hoa và trăng sao hay không?

Donald Trump là một tổng thống phản văn học. Rõ ràng là người này không đọc sách, ngoài các tờ báo cáo và các dòng tweet được pha rất loãng. Ổng thiếu một yếu tố cốt lõi cần thiết cho văn học: Đó là sự đồng cảm với người khác.

Sự đắc cử của Joe Biden và Kamala Harris báo hiệu việc phục hồi khả năng đồng cảm của giới lãnh đạo vào năm 2021. Nhưng sự đồng cảm chỉ là một cảm xúc và chúng ta đừng bao giờ nhầm nó với hành động. Tình cảm nồng nàn của Barack Obama không tái định hướng thế giới nhắm vào công lý nhiều như một số người trong chúng ta mong muốn. Tuy nhiên, thế giới văn học đã đón nhận ông Obama. Phải cần đến ông Trump để đánh thức giới văn học về các vấn đề chính trị.

Nhiều nhà văn, giống như tôi, đã nhắn tin cho cử tri, quyên góp cho chính nghĩa của các nhà hoạt động, đã tham gia những cuộc đấu đá gay gắt trên mạng xã hội và viết các bài phản biện tấn công chính quyền Trump. Nhiệt tình chính trị của họ gây ấn tượng sâu sắc trong tôi. Nhưng nếu những nhà văn này rút lui về con người tiền-Trump của họ, thì những bài học của thời đại này sẽ không được rút tỉa chút nào.

Văn học Mỹ có một mối quan hệ rắc rối với chính trị. Văn chương dòng chính – thơ và tiểu thuyết được viết bởi những người da trắng, được giáo dục đàng hoàng và được quản lý bởi một bộ máy rà soát, xuất bản và giữ cửa, phần lớn là người da trắng và hưởng đặc quyền – có xu hướng phi chính trị. Hầu hết giới văn học Mỹ đồng hóa chính trị trong văn học với chủ nghĩa hiện thực xã hội, tuyên truyền và tất cả những tệ nạn khác được cho là của văn học Cộng sản và xã hội chủ nghĩa, vô tình bỏ qua tính thẩm mỹ kích thích của các nhà văn chính trị như Aimé Césaire, Richard Wright và Gloria Anzaldúa.

Ở mức độ mà ngành xuất bản chính mạch muốn bày tỏ một thái độ chính trị, nó tập trung vào những cuốn sách phi hư cấu về những thứ như bầu cử, những bạch thư của người trong cuộc và những hồi ký tổng thống. Các mục tiêu chính trị khác có thể chấp nhận được trước quan tâm phóng khoáng của người da trắng: môi trường, chế độ ăn chay trường, giáo dục.

Nhưng ông Trump đã phá hủy khả năng sống phi chính trị của các nhà văn da trắng. Mọi người đều thể hiện một sự lựa chọn, đặc biệt là khi đối mặt với đại dịch coronavirus và việc sát hại George Floyd, cả hai sự kiện này đã khiến cái giá sinh tử của nạn kỳ thị chủng tộc mang tính hệ thống [systemic racism] và tình trạng bất bình đẳng kinh tế trở thành một tiêu điểm nhức nhối.

Nhưng vào năm 2021, liệu các nhà văn, đặc biệt là các nhà văn da trắng, sẽ thở phào nhẹ nhõm và trở về lại với thứ chính trị của những người phi chính trị, tức là trở lại với đặc quyền của người da trắng hay không?

Sinh hoạt chính trị biểu hiện rõ nét trong thi ca và tiểu thuyết Mỹ hiện nay hầu như đang được giao cho những kẻ bên lề: nhà văn da màu, nhà văn đồng tính và chuyển giới, nhà văn nữ quyền, nhà văn chống thực dân.

Việc một số giải thưởng văn học lớn trong những năm gần đây được trao cho các nhà văn như thế cho thấy hai điều: Thứ nhất, họ đang viết một số tác phẩm hấp dẫn nhất trong văn học Mỹ; và thứ hai, giải thưởng văn học có chức năng là những đền bù thiệt hại mang tính biểu tượng ở một quốc gia chưa có khả năng đền bù thiệt hại thực sự.

Việc trao cho nhà văn Charles Yu Giải thưởng Sách quốc gia về cuốn “Trong Khu phố Tàu” [Interior Chinatown], một tác phẩm phê bình vừa vui nhộn vừa gay gắt về cách Hollywood mô tả người Mỹ gốc Á dưới góc nhìn phân biệt chủng tộc, là một việc dễ làm hơn so với việc thực sự biến đổi Hollywood. Ngành xuất bản cũng dễ dàng trao giải thưởng cho các nhà văn bị thiệt thòi hơn là thay đổi các phương thức tuyển dụng họ. James Baldwin đã viết vào năm 1953 rằng “thế giới này không còn trắng nữa, và nó sẽ không bao giờ trắng trở lại,” nhưng một ngành xuất bản có đội ngũ biên tập viên là 85% da trắng và danh sách tiểu thuyết là 95% da trắng, vẫn còn quá trắng.

Trong thời đại Biden, liệu ngành xuất bản có làm gì nhiều hơn chỉ là cảm thấy khó chịu về điều đó và cam kết tuyển dụng một nhóm biên tập viên và thực tập sinh đa dạng văn hóa và xây dựng một lộ trình cho sự lãnh đạo đa dạng văn hóa trong tương lai hay không?

Bản thân “tính đa dạng văn hoá” sẽ là một dạng chính trị hoàn toàn rỗng tuếch trừ phi nó xảy ra ở mọi cấp độ của một ngành, và trừ phi nó thay đổi một cách có ý nghĩa một lề lối thực hành thẩm mỹ [aesthetic practice]. Đây là một trong những lời chỉ trích nặng nề dành cho nhiệm kỳ tổng thống của Obama. Mặc dù ta có thể đổ lỗi cho sự ngoan cố của Đảng Cộng hòa, nhưng ông Obama vẫn còn khá ôn hoà trong việc theo đuổi chính sách đa dạng văn hoá, ví như một người đã mày mò với tổ hợp công nghiệp-quân sự [the industrial-military complex] mà không chịu biến đổi nó.

Việc nhiều người trong giới văn học sẵn sàng bỏ qua các chính sách trục xuất người nhập cư và đánh bom bằng máy bay không người lái của ông Obama, một phần bởi vì ông ta là một tổng thống có cách ăn nói văn hoa và thấu cảm, cho thấy phần nào sự trống rỗng của chủ nghĩa tự do-bình đẳng [liberalism] và chủ nghĩa đa văn hóa [multiculturalism]. Sự đồng cảm, chữ ký cảm xúc của họ, hoàn toàn tương hợp với việc giết người ở nước ngoài – nhiều người trong số đó là vô tội – và hỗ trợ cho một hệ thống cảnh sát và nhà tù gây hại một cách không cân xứng cho người da đen, người bản địa và người da màu khác, cùng với người nghèo. Hoá ra là, một tổng thống có thể vừa ưa thích các cuộc đánh bom bằng máy bay không người lái, vừa biết chọn một danh mục sách đọc hàng năm nặng về văn học đa văn hóa.

Và ở đây, những nhà văn bị gạt ra ngoài lề, kể những câu chuyện về những nhóm dân cư bị gạt ra ngoài lề xã hội sẽ không được chấp nhận. Lấy văn học nhập cư làm ví dụ. Trong những năm bài ngoại của Trump, khi người nhập cư và người tị nạn bị coi như ma quỉ, chỉ đơn thuần đứng lên ủng hộ người nhập cư cũng trở thành một chính nghĩa đáng giá về mặt chính trị.

Nhưng rất nhiều tư liệu văn học về người nhập cư, mặc dù chú ý đến những khó khăn về chủng tộc, văn hóa và kinh tế mà người nhập cư phải đối mặt, cuối cùng cũng khẳng định một giấc mơ Mỹ đôi khi cao cả và đầy khát vọng, và đôi khi chỉ là chiếc mặt nạ che đậy những bất bình đẳng về cấu trúc của một quốc gia thuộc địa bằng người định cư [a settler colonial state]. Hầu hết người Mỹ chưa bao giờ nghe nói về chủ nghĩa thực dân định cư [settler colonialism], huống hồ sử dụng nó để mô tả đất nước mình. Đó là bởi vì người Mỹ thích gọi chủ nghĩa thực dân định cư là giấc mơ Mỹ.

Quá nhiều tư liệu văn học về người nhập cư và đa văn hóa đã không thể lột bỏ chiếc mặt nạ đó. Tuy nhiên, việc chính trị hóa những nhóm dân cư này thực sự là mối đe dọa đối với quốc gia da trắng mà ông Trump đại diện. Nền chính trị bản sắc da trắng luôn là nền chính trị thống trị của đất nước này, nhưng bao lâu mà nó còn phát triển và không bị đe dọa, nó chưa bao giờ là nền chính trị da trắng lộ liễu. Nó chỉ đơn thuần là chuẩn mực [normative], và hầu hết các nhà văn da trắng (và người da trắng) không bao giờ tra hỏi về tính chuẩn mực của bản chất da trắng. Nhưng cuộc hành trình dài, không trọn vẹn hướng tới bình đẳng chủng tộc từ năm 1865 đến nay đã dần dần xói mòn sự thống trị của người da trắng, với sự rạn vỡ đáng kể nhất xảy ra trong cuộc chiến ở Việt Nam.

Các nhà văn không chỉ tuần hành chống chiến tranh, họ còn viết lách chống lại nó. Trong số các nhà văn Mỹ da trắng, các nhà thơ như Robert Lowell là những người đầu tiên phản đối chiến tranh, cùng với các nhà văn xuôi như Susan Sontag và Norman Mailer.

Tuy nhiên, tiếp theo sau chiến tranh, việc chính trị hóa các nhà văn da trắng đã phai mờ, ngay cả khi việc chính trị hóa các nhà văn da màu không hề mai một. Vào những năm 1980, năng lượng chính trị của các nhà văn da màu tập trung nhiều hơn vào cái gọi là chính trị bản sắc và chủ nghĩa đa văn hóa, vào nhu cầu về danh mục sách đọc, giáo trình giảng dạy văn học và giải thưởng dành cho các nhóm thiểu số. Cuộc phản công chống lại những nỗ lực này đã dẫn đến “cuộc chiến văn hóa”, với những người bảo vệ giáo luật văn học phương Tây (da trắng) cho rằng chủ nghĩa đa văn hóa đang làm xói mòn nền tảng văn hóa Mỹ.

Những người theo chủ nghĩa đa văn hóa hầu như đã thắng cuộc chiến đó, nhưng ông Trump là người tiếp tục cuộc phản công của phe bảo thủ. Ông Trump rõ ràng muốn đẩy lùi dòng thời gian của Mỹ về những năm 1950, hoặc thậm chí có thể đến năm 1882, năm của Đạo luật Loại trừ người Trung Hoa.

Những gì ông ta cố gắng làm về mặt chính trị và kinh tế, ông ta cũng cố gắng làm về mặt văn hóa với Sắc lệnh Hành pháp về việc Chống Định kiến Chủng tộc và Giới tính [Executive Order on Combating Race and Sex Stereotyping]. Sắc lệnh này cấm các cơ quan liên bang và bất kỳ tổ chức nào nhận tài trợ liên bang nói chuyện với nhân viên về đặc quyền của người da trắng hoặc đưa ra các chương trình đào tạo thúc đẩy tính đa dạng văn hoá, công bằng xã hội và sự hòa nhập các nhóm thiểu số.

“Thuyết chủng tộc cốt lõi” [critical race theory] đã trở thành mục tiêu cho sự bực bội của ông Trump. Ông đã trực giác chính xác rằng việc rọi ánh sáng vào bản chất da trắng [whiteness] đang đe dọa những người từ lâu an nghỉ thoải mái trong bản chất da trắng của mình mà không hề bị ai thắc mắc, gồm cả những người da trắng bảo thủ lẫn những người da trắng cổ vũ tự do-bình đẳng, một luận điểm mà nhà thơ Claudia Rankine đã đề cập đến trong cuốn sách năm 2020 của cô “Just Us”[Chỉ chúng ta với nhau thôi].

Jess Row cũng đưa ra quan điểm tương tự trong cuốn sách tiểu luận gần đây của mình, “White Flights” [Những chuyến bay màu trắng], trong đó ông cho thấy bản chất da trắng đã ăn sâu như thế nào trong văn học Mỹ và nó có thể được truy nguyên trực tiếp đến các tội lỗi lập quốc của đất nước này, đấy là tội chinh phục, diệt chủng và nô lệ. Bài diễn văn của người đoạt giải Nobel văn học năm nay, nhà thơ Louise Glück, minh họa một cách vắn gọn quan điểm của ông Row. Bà ấy nói về những bài thơ có ý nghĩa đối với bà khi còn nhỏ nhưng đó cũng là những miêu tả có vấn đề về nô lệ da đen và cuộc sống trên đồn điền, một vấn đề mà bà Glück chỉ nói ấm ớ mà thôi.

Cái gọi là văn học thể loại [genre literature] có số phận tốt hơn cái gọi là văn học tiểu thuyết và thi ca trong phạm trù các tác phẩm phê bình và mang màu sắc chính trị, loại tác phẩm làm lung lay bản chất da trắng và phơi bày các di sản của chủ nghĩa thực dân. Các nhà văn khôn ngoan viết về tội phạm, chẳng hạn, thường có thái độ chính trị vì họ biết rằng một tội ác cá nhân là một biểu hiện của cả một xã hội phạm tội ác hàng loạt.

Một số ví dụ gần đây: nhà văn Don Winslow, trong bộ ba tiểu thuyết của mình về cuộc chiến chống ma túy mà đỉnh điểm là cuốn “The Border” [Biên giới] liên kết trực tiếp những cuộc chiến ma túy đó với các cuộc xung đột quân sự mà đất nước này đã tham chiến hoặc kích hoạt, từ Việt Nam đến Guatemala. Nhà văn Steph Cha trong cuốn “Your House Will Pay” [Nhà mày sẽ trả giá] tiếp cận cuộc bạo loạn ở Los Angeles thông qua một vụ giết người bí ẩn tập trung vào mối quan hệ giữa người da đen và người Hàn Quốc, thay vì tập trung vào mối quan hệ của họ với cơ cấu quyền lực da trắng đã dàn cảnh khiến hai bên xung đột. Nhà văn Attica Locke trong cuốn “Heaven, My Home” [Thiên đàng, Nhà tôi] tiếp tục cuộc phiêu lưu của Darren Mathews, một nhân viên kiểm lâm da đen Texas, khi anh điều tra những tội ác bùng phát từ tình trạng dầu sôi lửa bỏng do phân biệt chủng tộc và tham vọng của nước Mỹ.

Bốn năm qua được đánh dấu bằng những tác phẩm thơ chính trị mạnh mẽ, như cuốn “Whereas” của Layli Long Soldier, đối đầu với cách đối xử của Hoa Kỳ đối với người bản địa trong quá khứ và hiện tại, và “Look” của Solmaz Sharif, lấy từ vựng từ một tự điển quân sự Mỹ nhằm ném cát vào mắt cỗ máy chiến tranh công nghệ cao của đất nước này.

Việc các nhà văn Mỹ và những người cổ vũ tự do-bình đẳng không có khả năng đối đầu một cách triệt để với cỗ máy chiến tranh này, đặc biệt là khi nó được lèo lái bởi các tổng thống Dân chủ, là minh chứng cho những dấu ấn quá ít ỏi mà phong trào nổi dậy chống chiến tranh ở Việt Nam đã để lại. Ngoài các nhà văn thể loại [genre writers] ra, gần như chính các nhà văn cựu chiến binh như Elliot Ackerman, Matt Gallagher và Phil Klay đã viết về Cuộc chiến Vô tận này. Sự thể cũng chỉ vì tuyệt đại đa số người Mỹ bị cách ly với việc triển khai cỗ máy chiến tranh và không muốn nghĩ về sự dính dấp của mình trong đó.

Tuy nhiên, đối với các dân tộc bản địa, lịch sử của quân đội Mỹ có mặt khắp mọi nơi. Natalie Diaz, trong “Postcolonial Love Poem” [Bài thơ tình thời hậu thuộc địa], nêu câu hỏi liệu Hoa Kỳ có thật sự nằm trong thời hậu thuộc địa hay chưa, và nếu có, thì đối với ai. Có lẽ đối với người da trắng, những người chỉ muốn quên đi chủ nghĩa thực dân, nhưng không phải đối với người bản địa vẫn đang chiến đấu chống lại nó.

Vậy năm 2021 sẽ mang lại điều gì cho thế giới văn học?

Hy vọng sẽ có thêm nhiều bài thơ như tiếng kèn thúc quân mạnh mẽ năm 2020 của nhà thơ nữ Noor Hindi, “F^ck Your Lecture on Craft, My People Are Dying” [Địt mẹ bài giảng của mày về nghề viết văn. Dân tao đang chết], một bài thơ vừa tấn công vào học vị cao nhất của ngành Nghệ thuật [M.F.A] vừa vượt qua lằn ranh đỏ choét trong chính trị Mỹ: đề tài Palestine. Mặc dù có cú sốc nhẹ của những người cổ vũ tự do-bình đẳng đối với “văn hoá tẩy chay” [cancel culture], được ví như một thể dục có thể gây thương tích trong xã hội công dân và tự do ngôn luận, nhưng sự tẩy chay thật sự đối với vấn đề Palestine đã phát xuất từ nhà nước.

Không có gì ngạc nhiên khi không có cuộc nổi dậy tập thể nào của những nhà văn cổ vũ tự do-bình đẳng (da trắng) chống lại lệnh hành pháp của ông Trump vào năm ngoái để trấn áp những lời chỉ trích Israel trong khuôn viên trường đại học, một hình thức kiểm duyệt của nhà nước, hoặc chống lại nỗ lực của nhiều nhà lập pháp có hành động tương tự.

Hoa Kỳ, với tư cách là một xã hội thuộc địa định cư [settler colonial society] từ chối nguồn gốc và hiện tại thuộc địa định cư của mình, nhìn thấy ở Israel một đồng minh có cùng chí hướng. Những người Mỹ duy nhất – nhiều người gốc Palestine – bị tẩy chay bằng cách bị sa thải, bị từ chối biên chế hoặc bị đe dọa kiện tụng là những người tố cáo chủ nghĩa thực dân định cư Israel và lên tiếng bảo vệ người dân Palestine.

Các bài giảng về nghề viết, bao gồm cả nghề viết về chủ nghĩa đa văn hóa, có thể trở nên vô vị khi đối chiếu với chính trị kiểu này. Vấn đề của tôi đối với “nghề viết” không chỉ là nó thậm chí không phải là nghệ thuật, mà còn là nó được cổ vũ bởi các nhà văn nói về lao động của nghề viết và về các cuộc hội thảo viết văn, nhưng nói chung họ không có lý thuyết về lao động, về sự bóc lột lao động hoặc về nhà văn như một người lao động. Không có gì ngạc nhiên khi các nhà văn không có lý thuyết như vậy ít nói về chính trị, và tại sao tiêu chuẩn cho các hội thảo viết văn lại không liên quan đến chính trị.

Bà Hindi viết: “Những người thực dân viết về bông hoa. “Tôi muốn làm nhà thơ quan tâm đến trăng sao. Người Palestine không nhìn thấy trăng sao từ các phòng giam và nhà tù“.

Đây là loại thơ của tôi.

“Tôi biết mình là người Mỹ bởi vì khi tôi bước vào phòng, một thứ gì đó sẽ chết đi,” bà Hindi viết. “Khi tôi chết, tôi hứa sẽ ám ảnh bạn mãi mãi.”

Những nhà văn như bà Hindi là một ngoại lệ trong nhiều hội thảo, nơi họ thường bị buộc phải giải thích mình trước trung tâm chuẩn mực của một nền văn học phi chính trị. Nhưng bài thơ này không giải thích bất cứ điều gì, và đó là một trong những lý do khiến nó rất hấp dẫn.

“Một ngày nào đó, tôi sẽ viết về những bông hoa giống như chúng tôi sở hữu chúng”.

Ai đó hãy đưa cho Noor Hindi một hợp đồng sách đi nào.

Tác giả: Nguyễn Thanh Việt – Dịch giả: Trần Ngọc Cư

nguồn: baotiengdan.com / New York Times

Tác giả Nguyễn Thanh Việt là Chủ nhiệm khoa Anh văn, ngạch Aerol Arnold, và là Giáo sư Anh văn, Nghiên cứu Hoa Kỳ và Dân tộc học tại Đại học Nam California. Ông từng đoạt giải Pulitzer và là thành viên của Hội đồng giải thưởng Pulitzer.

Chúc mừng Giáng Sinh 2020

Phe dân chủ Việt Nam ủng hộ Trump là ủng hộ cái gì?

Phe dân chủ Việt Nam ủng hộ Trump là ủng hộ cái gì?

Trương Nhân Tuấn

Chuyện bầu cử của Mỹ xem như là “game over”. Nhưng chuyện đấu tranh cho dân chủ cho nhân quyền ở VN thì còn rất nhiêu khê. Nói kiểu ông Trọng thì “không biết trăm năm nữa có thành công hay chưa”. Kiều có câu “đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh” thấy thật là phù hợp.

Dân VN không có vụ chia hai phe “chống Trump” hay “ủng hộ Trump” mà chỉ có hai khuynh hướng ủng hộ hay chống các hành vi lạm dụng quyền lực, vô trách nhiệm, độc tài gia đình trị, phản dân chủ, kỳ thị chủng tộc… của Trump mà thôi.

Tình hình dân chủ, nhân quyền của VN rõ ràng sau này sẽ… “rất tình hình”. Sẽ rất khó cho những vị dân biểu, nghị sĩ, đảng phái chính trị… ở Mỹ hay ở các quốc gia Châu Âu lên tiếng binh vực những “nhà tranh đấu” của VN mà những người này có quá khứ “cuồng Trump”.

Ta thấy rõ ràng ở Trump một tổng thống có khuynh hướng độc tài gia đình trị. Ông này đã từng thố lộ việc ngưỡng mộ của cá nhân ông với các lãnh tụ độc tài như Putin, Tập Cận Bình.

Việc chống TQ của Trump cần được xem lại cho kỹ. Mục đích chống TQ của Trump chưa chắc là để nước Mỹ giữ vị thế “đứng đầu”. Nếu ta xét thực tế để làm bản tổng kết bây giờ, rõ ràng việc đánh TQ của Trump không phải làm cho nước Mỹ “mạnh trở lại” (mà làm cho nước Mỹ suy nhược trước TQ và Nga). Trump sử dụng TQ như là một con cờ để tranh cử.

Rõ ràng Trump đánh TQ “rùm beng” là để tranh cử. Bởi vì nếu đánh có bài bản thì không thể “quảng cáo” rầm trời để rồi đánh đâu thua đó, đánh đâu “chạy” đó. Xét lại thâm thủng mậu dịch giữa Mỹ và TQ ta sẽ thấy kết quả của “chiến tranh thương mại” của Trump.

Còn về “tầm nhìn chiến lược”, Trump vừa rút bỏ TPP thì Tập đã mau mắn thế vô CREP. Báo chí Nhật gần đây bình luận, Biden muốn “trở lại” cũng không dễ. Trump đã “bỏ ghế” thì Tập đã ngồi vô. Mỹ trở lại để “lãnh đạo thế giới”, biết các quốc gia Châu Á có đồng ý hay không?

Trump cũng là người duy nhứt của nước Mỹ đã thể hiện sự “vui mừng” và “vinh dự lớn lao” khi bắt tay với tên đồ tể Kim Jong Un và bước qua lãnh thổ Bắc Hàn.

Nên biết giữa Mỹ và Bắc Hàn chưa ký “hiệp ước hòa bình”. Tức là hai bên vẫn còn trong tình trạng “thù địch”. Không một lãnh đạo quốc gia nào đối xử với một đất nước thù nghịch như Trump đối xử với Bắc Hàn. Đã có hàng chục ngàn quân Mỹ đã bỏ mạng ở đây để chống lại sự bành trướng về quân sự của ông nội Kim Jong Un.

Thái độ của Trump trong chừng mực là phỉ nhổ vô máu xương của hàng chục ngàn lính Mỹ đã đổ xuống ở đây để bảo vệ, trước hết là sự ”tự do” cho Mỹ, cũng như các quốc gia đồng minh. Sau đó là để trừng phạt việc “bội ước” của Bắc Hàn, đứng sau là LX và TQ, qua việc không tôn trọng đường phân chia ảnh hưởng vĩ tuyến 38°. Trong khi hiện tại Bắc Hàn vẫn tiếp tục các chương trình vũ khí hạt nhân và hỏa tiễn “liên lục địa” để đe dọa nước Mỹ.

Vừa “lên ngôi” Trump đã bố trí cho con cái, dâu rể vào các vị trí “trụ cột” trong nội các chính phủ. Đây là một hiện tượng “gia đình trị”. Những người có khuynh hướng độc tài thường không tin người ngoài. Chỉ trong 4 năm, tổng thống Trump đã thay người trong nội các đến 96 lần. Chưa nói tới các việc bổ nhiệm 195 vị quan tòa (số liệu của Trung tâm Pháp luật liên bang FJC Federal Judicial Center) mà các luật sư phê bình hầu hết là “bất tài”.

Trump điều khiển nội các chính phủ của Mỹ như một “công ty gia đình”. Trump muốn “xử” ai thì xử, đuổi sở cộng sự chỉ bằng một cái “tuýt”, còn tệ hại hơn cả thủ tục đuổi người làm mướn trong nhà.

Cũng nên nhắc lại là, ngày xưa ông Diệm bị giết mà một trong những lý do là ông này “gia đình trị” khi sử dụng ông em Ngô Đình Nhu làm “cố vấn”.

Cái gì cũng có nguyên tắc của cái đó. Các nhà dân chủ VN ủng hộ Trump là đã phá vở các “nguyên tắc” cộng hòa.

Hôm trước Biden có đọc diễn văn nói đại khái là, nước Mỹ “đứng vững” nhờ vào hiến pháp cũng như các định chế dân chủ và nền pháp trị vững chắc. Theo tôi thì chưa chắc. Hệ thống luật pháp ở Mỹ có nhiều kẻ hở mà kẻ “láu cá” (tầm Trump) có thể sử dụng để biến chức vụ tổng thống 4 năm thành một “ngai vàng” muôn năm trường trị.

Vừa khi đắc cử tổng thống năm 2016, Trump đã lập ra một “quĩ tranh cử” cho năm 2020. Tin tức bên Mỹ vừa được báo chí cho biết đến nay quĩ tranh cử này đã đạt số tiền khổng lồ là 1 tỉ 200 triệu đô la. Vấn đề là Trump đã giao cho “thằng rể quí” quản trị (bên trong) để “rút ruột” khoản tiền này.

Nên biết nước Mỹ có cả bộ luật về việc sử dụng tiền quyên góp tranh cử. Không phải muốn xài sao thì xài. Nghe nói có khoảng 600 triệu đô trong quĩ này “không cánh mà bay”.

Số tiền “thất thoát” có thể đã được sử dụng “chính danh” (không phạm luật) để ủng hộ cho các ứng cử viên Cộng hòa. Vì vậy, ta không ngạc nhiên khi có hàng trăm dân biểu, nghị sĩ trung thành với Trump cho tới chết để “tát cạn đầm lầy”.

Ta thấy Trump bổ nhiệm Bill Barr vào ghế Bộ trưởng Tư pháp. Nhờ Barr “bôi xóa” cũng như “diễn giải sai” hồ sơ Ukraine mà Trump “thoát” khỏi cuộc luận tội truất phế ở thượng viện. Trump cũng ép Barr công bố hồ sơ Hunter Biden trước ngày bầu cử để “hạ” uy tín của Joe Biden. Chuyện này thành công thì Trump 100% sẽ thắng cử (như vụ Hillary và các thư tín bị giám đốc FBI công bố trước ngày bầu cử).

Vấn đề là ông Barr “làm gì cũng theo luật mà làm”. Hồ sơ Ukraine chưa chắc Barr phạm luật. Nhưng nếu công bố hồ sơ Hunter Biden, vốn đã bị điều tra từ năm 2018, thì Barr sẽ phạm tội “tiết lộ bí mật vụ án”.

Vì vậy Biden hơi lạc quan nếu cho rằng hiến pháp và các định chế dân chủ ở Mỹ là “bền vững”.

Nếu không nhờ luật pháp nghiêm minh, cũng như nhờ vào con người trọng luật, thì không chừng cha con Biden, Hillary, Obama… đều đã ở tù. Vì bằng chứng giả.

Chỉ cần một các “mắc xích” trong hệ thống quyền lực của Mỹ bị “bung”, Trump sẽ trở thành “hoàng đế”.

Thí dụ, ông Barr “ngồi lên luật” để công bố hồ sơ Hunter Biden. Hay các thẩm phán Cộng hòa ở Tối cao Pháp viện, hay các quan tòa Cộng hòa ở các tòa Pennsyvania, Michigan, Georgia, Wisconsin…, các thống đốc Cộng hòa ở các tiểu bang này “ngồi lên luật”, bẻ cong sự thật, thì Trump đã thắng cử.

Ngay cả ở các cấp thấp hơn, chỉ cần cơ quan giám sát an ninh bầu cử tuyên bố một câu vu vơ “ờ, chắc là có gian lận bầu cử kỳ này” thì Trump cũng dã thắng các vụ kiện.

Người của Trump bổ nhiệm ở cùng khắp hệ thống quyền lực. Chỉ cần một nhân viên CIA hay FBI… dựng một “bằng chứng giả” thì Trump cũng đã thắng cử, hay cả phe dân chủ đã ở tù.

Tức là nước Mỹ vẫn còn “trụ được” là nhờ vào nền “pháp trị” vững chắc cũng như vào “con người trọng luật”. Đây là hai yếu tố không thể thiếu để chống lại hiện tượng “tham nhũng quyền lực” trong bất kỳ quốc gia nào.

Dân Mỹ họ có lý do ủng hộ Trump. Có thể là vì Trump thể hiện cho “quyền lợi” của họ. Còn những nhà tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền VN ủng hộ cho Trump vì lý do gì? Trên nguyên tắc nào? Đạo lý nào?

Rõ ràng không có đạo lý cũng như nguyên tắc gì hết cả.

Trump “hãnh diện” và “vui mừng” về vụ bắt tay với Kim Jong Un và bước qua lãnh thổ Bắc Hàn. Các nhà “dân chủ VN” ủng hộ Trump về cái gì?

Trong bản Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền, lời mở đầu có câu rất hay. Đại khái nội dung “để các quyền của con người được tôn trọng thì một quốc gia pháp trị phải được xây dựng để bảo vệ”.

Trump “ngồi xổm lên luật”, lạm dụng quyền lực, gây chia rẽ xã hội, gia đình trị… có đủ các yếu tố của một “nhà độc tài”. Phe dân chủ Việt Nam ủng hộ Trump là ủng hộ cái gì? Những người này biết gì và đã đóng góp gì để xây dựng một “quốc gia pháp trị”?

“Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”. Thử nhìn về tương lai dân chủ của VN. Quả nhiên là “lạnh người”. Sẽ không có một vị dân biểu, nghị sĩ nào ở Mỹ, nhứt là ở các quốc gia châu Âu có thể lên tiếng bênh vực các “nhà dân chủ” VN khi biết được những người đó có quá khứ ủng hộ Trump.

Ngay cả những người đã từ chối không ủng hộ phong trào “Black Lives Matter” (Mạng người da đen là quan trọng). Họ ngụy biện rằng “mạng sống của ai cũng quan trọng hết cả”.

Vấn đề là số phận của người da màu ở Mỹ luôn bị coi thường bởi nhân viên công lực da trắng. Vụ George Floyd, khởi đầu cho phong trài BLM, là thí dụ.

Vì bị coi thường mạng sống, do đó mới có khẩu hiệu “Black Lives Matter”. Ý nghĩa của nó là ý nghĩa của điều thứ nhứt của bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, nói về “quyền sống” của con người là quan trọng, cũng như “nhân phẩm” bình đẳng của mỗi con người.

Không hiểu được ý nghĩa như vậy thì làm sao mang “nhãn hiệu” là nhà dân chủ hay nhà tranh đấu cho nhân quyền?

Ngẫm cụ Nguyễn Du, qua truyện Kiều đã có những câu hiệu lực như “sấm”. Nào là “trời còn để có hôm nay/ sương tan đầu ngõ vén mây giữa trời”, nào là “rằng trăm năm cũng từ đây/ của tin xin gọi chút này làm ghi”.

Bây giờ, với phe “dân chủ VN”, “đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”…

Trương Nhân Tuấn

nguồn: baotiengdan.com

Sự lãng mạn chính trị của người Việt

Sự lãng mạn chính trị của người Việt

Jackhammer Nguyễn

19-12-2020

Người Việt rất lãng mạn, họ hay làm thơ, có lẽ do sự lãng mạn ấy mà ra, nhưng họ còn lãng mạn cả trong chính trị nữa. Người Việt hay yêu các thứ chủ nghĩa nữa, dù đôi khi không hiểu nó lắm, mà các thứ ấy đều là đồ nhập cảng, chẳng phải của mình cũng yêu lấy yêu để.

Nói không ngoa, chính sự lãng mạn của một số người Việt đã đem lại cho đất nước một thứ rất lãng mạn mà kết quả chẳng lãng mạn tí nào: Chủ nghĩa Cộng sản. Các nho sĩ, trí thức mới thuộc thế hệ đầu thế kỷ 20, bị thu hút bởi sự lãng mạn của chủ nghĩa này, mà kéo ra nước ngoài, khuân về lắm thứ xa lạ từ Mạc Tư Khoa, để đầy nhà và bây giờ không biết vất đi đâu.

Sang đến giữa thế kỷ 20, các trí thức thành thị miền Nam cũng mơ màng nhảy bưng, nhảy núi, trong khi các ông Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, đang co ro trong các căn buồng chật hẹp ở miền Bắc xã hội chủ nghĩa.

Người Việt lãng mạn cuối cùng của nhóm này có vẻ là ông Lê Duẩn với những câu mơ màng đầu môi của ông, nào là 400 huyện thị thành trì xã hội chủ nghĩa, làm chủ tập thể…

Nhân vật đang cầm quyền hiện nay là Nguyễn Phú Trọng cũng hay làm thơ, cũng hay mơ màng những câu giáo điều cộng sản, nhưng tôi cho là ông ta không thành thật tin như thế, mà đó chỉ là trò chơi chính trị quyền lực trong bối cảnh hậu cộng sản mà thôi.

Thật ra chẳng còn nhà cộng sản mơ màng nào nữa cả, sự lãng mạn cộng sản Việt Nam chấm dứt lâu rồi, sự mị dân của Nguyễn Tấn Dũng, dân túy của Nguyễn Bá Thanh, hay những giọt nước mắt tại tòa của Đinh La Thăng,… chẳng lãng mạn chút nào hết.

Đó là một nhóm người Việt rất thực dụng đang cai trị quốc gia, mà ông Vũ Hồng Lâm, một nhà quan sát từ Mỹ có nhận xét với BBC Việt ngữ, rằng họ tạo nên một bộ máy trục lợi đang vận hành ở Việt Nam.

Nhưng một bộ phận dân chúng vẫn lãng mạn.

Khảo sát của một tờ báo Việt Nam trong nước gần ngày bầu cử tổng thống Mỹ, cho thấy có đến hơn 70% số người trả lời nói rằng, họ mong muốn Donald Trump thắng cử tổng thống để đánh tan Trung Quốc ở biển Đông. Những người Việt chống cộng sản thì ước mong chuyện ông Trump sẽ đánh tan cả… cộng sản như những lời lẽ hùng hồn của ông ta trên diễn đàn Liên Hiệp quốc.

Sự lãng mạn làm cho họ như không thấy cảnh ông Trump cười tươi như hoa với ông Nguyễn Xuân Phúc, tay vẫy cờ đỏ sao vàng rất vui nhộn.

Sự lãng mạn của một số người Việt chuyển nội lực vào một mục tiêu rất đáng ngạc nhiên, là tình yêu dành cho Donald Trump, mà yêu đơn phương thôi, vì ông Trump có biết họ là ai đâu.

Thế rồi ông Trump thất cử, tình yêu lãng mạn của họ dành cho ông chuyển thành sự tưởng tượng vô bờ bến. Sự tưởng tượng của họ vượt cả kinh đô điện ảnh Hồ Ly Vọng, họ tưởng tượng cảnh biệt kích Mỹ tấn công máy chủ Dominion ở Đức, điều mà họ tin rằng đã thao túng cuộc bầu cử, làm hại cho người họ yêu.

Họ còn tưởng tượng ra cảnh ông Trump tuyên bố lệnh thiết quân luật ở nước Mỹ dân chủ giống như ở … Venezuela vậy, để bắt nhốt các chính khách đối lập đã đành, mà họ còn tưởng tượng ra cảnh ông Trump bắt nhốt cả các thẩm phán ở Tối cao Pháp của Mỹ nữa, vì đã không giúp ông Trump của họ thắng kiện…

Họ không cần biết luật pháp quốc tế ra sao, định chế dân chủ Mỹ như thế nào, họ cứ để tình yêu lãng mạn dẫn dắt họ. Sự tưởng tượng lãng mạn làm cho khá đông người Việt sống trong một cái vỏ bọc đầy siêu thực.

Điều trớ trêu là những người cộng sản đã hết lãng mạn chủ nghĩa từ lâu, họ trở thành những kẻ cực kỳ thực dụng, hiểu rõ dân chúng mà họ đang cai trị, mềm nắn rắn buông, khi cần làm dịu sự bực bội của dân chúng thì trừng trị vài nhân vật tham nhũng. Trong khi những người chống lại “những người gọi là cộng sản” lại trở nên vô cùng lãng mạn. Họ lãng mạn nghĩ rằng nhà cầm quyền trong nước yếu lắm rồi, chỉ cần xô một cái là ngã, có điều là ai sẽ đứng ra xô thì họ không biết. Họ có cả những chính phủ nữa, cùng rất nhiều hội đoàn, rất lãng mạn!

Dĩ nhiên là trong không khí lãng mạn, lãng mạn cộng sản trước kia, hay lãng mạn chống cộng sản, lãng mạn yêu Trump hiện nay, luôn có những kẻ trục lợi, mà những kẻ trục lợi không bao giờ thuộc về số đông dân chúng cả.

Trong chừng mực nào đó lãng mạn cũng tốt thôi, sự tưởng tượng cũng tốt, mơ cũng tốt, ít nhất cũng không tốn tiền, nhưng để đạt được ước mơ lớn nhất của người Việt là một nền dân chủ pháp quyền cho đất nước thì sự tưởng tượng lãng mạn là không đủ, cần phải có hiểu biết và hành động nữa, mà hành động tự thân, với ý thức và trách nhiệm, chứ không phải là mơ màng Donald Trump đại náo Bắc Kinh!

Jackhammer Nguyễn  (baotiengdan.com)

Joe Biden & Kamala Harris đã chính thức là Tổng thống và Phó Tổng thống đắc cử

Ánh Ngọc

Ngày 14/12: Cử tri đoàn xác nhận Joe Biden và Kamala Haris chính thức là Tổng thống và Phó Tổng thống đắc cử với số phiếu 306 so với Donald Trump là 232. Kịch bản nghị sĩ Cộng hòa ‘lật kèo’ bầu cử vì Trump vào ngày 6/1/2021Bất chấp thất bại pháp lý, một nhóm ủng hộ Trump vẫn nung nấu kế hoạch “lật kèo” trong phiên kiểm phiếu đại cử tri tại quốc hội vào 6/1.

Người dẫn đầu nỗ lực này là Hạ nghị sĩ Cộng hòa bang Alabama Mo Brooks. Cùng với một nhóm đồng minh tại hạ viện Mỹ, ông đang nhắm đến mục tiêu thách thức kết quả bầu cử ở 5 bang Arizona, Pennsylvania, Nevada, Georgia và Wisconsin, những nơi họ cáo buộc có hành vi gian lận hoặc bỏ phiếu bất hợp pháp với các mức độ khác nhau, dù chính quyền những địa phương này đã xác nhận kết quả và cũng không có bằng chứng về sự bất thường trên diện rộng.”Theo Hiến pháp, chúng tôi có vai trò cao hơn Tòa án Tối cao, hay bất kỳ thẩm phán bang hoặc liên bang nào. Những điều chúng tôi nói chính là phán quyết cuối cùng”, Brooks nói trong cuộc phỏng vấn với NYTimes.

Đại cử tri đoàn, với tổng cộng 538 đại cử tri từ 50 bang và thủ đô Washington ngày 14/12 bỏ phiếu trực tiếp bầu tổng thống. Kết quả bỏ phiếu của đại cử tri sau đó được gửi tới quốc hội, nơi Phó tổng thống kiêm Chủ tịch Thượng viện Mike Pence sẽ chủ trì phiên kiểm phiếu vào trưa 6/1/2021.

Theo quy tắc trong Hiến pháp và Đạo luật Kiểm phiếu Đại cử tri năm 1887, quá trình này có thể được chặn tại quốc hội, nếu một hạ nghị sĩ và một thượng nghị sĩ cùng nhau đệ trình văn bản để phản đối việc kiểm phiếu của một bang.

Hạ nghị sĩ Mo Brooks phát biểu tại thành phố Huntsville, bang Alabama, hồi tháng 5/2017. Ảnh: AP.

Hạ nghị sĩ Mo Brooks phát biểu tại thành phố Huntsville, bang Alabama, hồi tháng 5/2017
Hiện chưa có thượng nghị sĩ Cộng hòa nào công khai rằng họ sẽ ủng hộ nỗ lực “lật kèo phút chót” của Brooks, dù một số đồng minh thân cận với Tổng thống Donald Trump, bao gồm Thượng nghị sĩ Wisconsin Ron Johnson và Thượng nghị sĩ Kentucky Rand Paul, từng để ngỏ vấn đề. Ngay cả khi có thượng nghị sĩ tham gia “cuộc nổi dậy” này, các học giả hiến pháp cho biết việc thách thức kết quả bầu cử tại quốc hội sẽ vô cùng gian nan.

Công tác kiểm phiếu đại cử tri sẽ dừng lại nếu có văn bản phản đối từ nghị sĩ thuộc cả hai viện. Thành viên của thượng viện và hạ viện sau đó trở về họp tại hai phòng riêng ở hai phía đối diện tòa nhà, thảo luận về kiến nghị này trong tối đa hai giờ. Tiếp đó, hạ viện và thượng viện sẽ bỏ phiếu riêng rẽ về việc có chấp nhận kiến nghị hay không.

Theo Cơ quan Nghiên cứu Quốc hội, cả hai viện đều phải đồng ý với văn bản phản đối kết quả bầu cử, nếu không, kiến nghị sẽ thất bại. Do đó, khả năng thành công của Brooks gần như bằng 0, bởi đảng Dân chủ đang kiểm soát hạ viện.

Trong lịch sử bầu cử Mỹ từ năm 1887, chỉ hai lần văn bản phản đối được đệ trình, một lần vào năm 1969, do có một đại cử tri bất tuân, và một lần vào năm 2005, về những bất thường trong bỏ phiếu ở Ohio. Cả hai nỗ lực đều không thành công.

Một số thượng nghị sĩ Cộng hòa, bao gồm Patrick Toomey của Pennsylvania, Susan Collins của Maine, Lisa Murkowski của Alaska và Mitt Romney của Utah, đã kịch liệt bác bỏ ý định lật ngược kết quả bầu cử. Những lá phiếu của họ, cùng với sự ủng hộ dành cho Biden từ phe Dân chủ, đủ để Tổng thống đắc cử tiếp tục nắm chắc ưu thế tại thượng viện.

“Cuộc họp vào ngày 6/1 sẽ giúp xác nhận rằng dù có bao nhiêu văn bản phản đối được đệ trình và bất chấp ai là người thúc đẩy, kết quả của quá trình vẫn không thể bị tác động. Chúng tôi hoàn toàn tự tin vào điều đó”, Edward Foley, giáo sư luật hiến pháp tại Đại học bang Ohio, cho hay.

Tuy nhiên, ông lưu ý phiên kiểm phiếu vẫn có thể để lại hệ quả trong vài năm tới. Dù chỉ một thượng nghị sĩ Cộng hòa ủng hộ nỗ lực của Brooks, mâu thuẫn đảng phái vốn phủ bóng cuộc bầu cử năm nay được cho là sẽ tiếp tục thách thức nhiệm kỳ tổng thống của Biden.

Nếu điều đó không xảy ra, đảng Cộng hòa dường như đang gửi đi thông điệp rằng bất chấp sức ép từ Trump, họ vẫn tin tưởng kết quả bầu cử và sẵn sàng công nhận Biden là người chiến thắng hợp pháp. Nhiều đảng viên Cộng hòa được cho là lo ngại bị cử tri quay lưng nếu không chiến đấu vì Trump đến cùng.

Theo bình luận viên Nicholas Fandos và Michael Schmidt của NY Times, tình thế tiến thoái lưỡng nan đặc biệt khó xử đối với Phó tổng thống Pence, người được dự đoán sẽ tranh cử tổng thống vào năm 2024.

Với tư cách Chủ tịch Thượng viện, Pence được hiến pháp quy định có nhiệm vụ mở và kiểm đếm các phong bì gửi từ 50 bang, sau đó tuyên bố kết quả bỏ phiếu từ đại cử tri. Câu hỏi được đặt ra là ông sẽ làm cách nào để cân bằng giữa nghĩa vụ và lòng trung thành với Trump, trong lúc cân nhắc về tương lai chính trị của bản thân.

“Mọi người chưa bao giờ chú ý hoặc nghĩ về vai trò của Phó tổng thống trong quá trình chuyển giao quyền lực. Tuy nhiên, với Donald Trump, giờ đây bạn phải xem xét tất cả khả năng”, Gregory Craig, cố vấn Nhà Trắng dưới thời cựu tổng thống Barack Obama, nhận định.

Từ sau cuộc bầu cử, Pence đã đưa ra những thông điệp hỗn loạn về việc ông sẵn sàng đi xa đến đâu để giúp Trump. Vài ngày đầu quá trình chuyển giao, ông né tránh đứng ra ủng hộ các cáo buộc gian lận bầu cử theo yêu cầu từ những người trung thành với Tổng thống. Tuy nhiên, Pence gần đây lại công khai ca ngợi vụ kiện của bang Texas lên Tòa án Tối cao Mỹ, nỗ lực cuối cùng thất bại.

Phe Dân chủ bày tỏ tự tin rằng Biden sẽ bước vào Nhà Trắng một cách thuận lợi, nhưng nhóm chuyển giao của ông đã bắt đầu liên hệ với Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi và lãnh đạo phe thiểu số tại thượng viện Chuck Schumer, nhằm chuẩn bị cho kịch bản một hoặc nhiều thượng nghị sĩ ký đơn phản đối kết quả bầu cử và đệ trình vào ngày 6/1.

Hạ nghị sĩ Brooks đang cố gắng thu hút sự ủng hộ, bằng các cuộc gặp với nhiều thượng nghị sĩ vào tuần trước. “Mục tiêu số một của tôi là sửa chữa hệ thống bầu cử có nhiều lỗ hổng nghiêm trọng, khiến tình trạng gian lận cử tri và đánh cắp bầu cử dễ dàng xảy ra”, ông cho hay.

“Thành quả có thể đạt được từ việc hoàn thành mục tiêu đó là Donald Trump sẽ thắng phiếu đại cử tri. Tôi tin rằng thực tế là như vậy, nếu chỉ đếm những phiếu bầu hợp lệ từ các công dân Mỹ đủ điều kiện bỏ phiếu, đồng thời loại bỏ tất cả phiếu bất hợp pháp”, Brooks nói thêm.

Hiện chưa rõ Brooks có thể xây dựng liên minh rộng lớn đến mức nào. Một số đảng viên Cộng hòa, bao gồm Hạ nghị sĩ Scott Perry của Pennsylvania và Matt Gaetz của Florida, cũng ám chỉ rằng họ có thể ủng hộ đơn phản đối. Tuy nhiên, những đồng minh nổi bật của Trump, như lãnh đạo phe thiểu số tại hạ viện Kevin McCarthy hay Hạ nghị sĩ Ohio Jim Jordan, tới nay vẫn chưa lên tiếng.

“Mọi ánh mắt đang hướng về ngày 6/1. Tôi nghĩ sẽ có một chút tranh luận và bàn bạc tại quốc hội trong quá trình xác nhận lá phiếu của đại cử tri. Theo chúng tôi, vẫn có bằng chứng cần được xem xét”, Hạ nghị sĩ Gaetz cho biết hôm 11/12.

Ánh Ngọc (vnexpress.net, theo NY Times)

“FAKE NEWS” CỦA DONALD TRUMP VÀ “PHẢN ĐỘNG” CỦA CỘNG SẢN

“FAKE NEWS” CỦA DONALD TRUMP VÀ “PHẢN ĐỘNG” CỦA CỘNG SẢN
Võ Ngọc Ánh

Những gì không có lợi cho Donald Trump đều trở thành “Fake news”, xem ra chẳng khác mấy, bất kỳ ai không ủng hộ, hoặc nghe theo Cộng Sản đều là “Phản động”.
Điều này đang đúng với khá nhiều người Việt, và dễ dàng nhận thấy nó qua cách ủng hộ Donald Trump trước và sau bầu cử Mỹ của họ, đặc biệt là những người ở trong nước.

Đánh mất khả năng tư duy
Gần ba tháng trước, một sinh viên Việt Nam đang du học được tại Mỹ đã nhận xét với tôi về bản án dành cho những người dân thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, “Bản án như vậy là đáng đời cho những kẻ thích khủng bố”.
Bạn này đang học năm ba tại Trường Đại học Quốc tế của Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh thì sang Mỹ du học.

Lời nhận xét của bạn trẻ này hoàn toàn khớp với việc bóp méo bản chất vụ việc qua các phương tiện báo chí của nhà nước, cùng đội ngũ dư luận viên trên mạng và qua cách bạn vẫn đọc báo, nghe đài trong nước.
Câu chuyện trên cho thấy ngay trong một thế giới mở, được kết nối toàn cầu thì việc lặp lại thông tin không phản ánh đúng bản chất sự việc một cách liên tục, trên nhiều phương tiện của nhà cầm quyền Việt Nam vẫn luôn tỏ ra hiệu quả.
“Nếu bạn nói một lời nói dối đủ lớn và tiếp tục lặp lại nó nhiều lần, mọi người cuối cùng sẽ tin vào điều đó” (If you tell a lie big enough and keep repeating it, people will eventually come to believe it). Câu nói được trích dẫn nhiều nơi này được cho là từ Joseph Goebbels, Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền của Đức Quốc Xã.
Tuy nhiên, tôi không tìm thấy một tài liệu tiếng Anh nào đủ đáng tin cậy để chứng minh Joseph Goebbels nói nguyên văn như thế. Dù vậy, có thể ông ta đã trình bày những ý tưởng tương tự.

Nhưng, dùng sức mạnh của bộ máy cai trị để đánh tráo sự thật bằng những lời giả dối với mục đích đè bẹp đối thủ, lừa dối người dân; tô hồng chế độ, biện minh cho giới cầm quyền… thì chủ nghĩa Cộng Sản và thể chế Xã hội Chủ nghĩa mới thật sự là bậc thầy.

Tuy nhiên, tại một đất nước dân chủ hàng đầu thế giới, bốn năm qua Donald Trump cũng đang vận dụng điều này một cách xuất sắc. Bất kỳ bài báo, thông tin nào không có lợi cho ông đều được Trump dán nhãn “Fake News”. Chữ “Fake News” được Trump dùng liên tục, ở tất cả mọi thông tin bất lợi cho bản thân ông.
Điều này tạo kết quả với những người ủng hộ Donald Trump, tin tức không có lợi cho Trump đều trở thành “Fake news”.
Việc tiếp nhận thông tin một cách lười biếng, không đặt ra câu hỏi nghi vấn, chọn thông tin làm hài lòng tình cảm dễ khiến người nhận mất khả năng tư duy, phản biện, truy tìm sự thật để có được nhận xét đúng sự việc trước sự nhiễu loạn thông tin.

Tin giả biện minh cho mục đích
Tuần trước một người quen ở tiểu bang Georgia gởi cho tôi một tấm ảnh Tập Cận Bình đang cầm cái dây, đầu kia được tròng vào cổ Joe Binden đang quỳ kiểu bái gối
Anh này khẳng định với tôi, đây là hình ảnh thật 100%, bất chấp nó được ghép một cách non tay. Và anh tỏ ra đầy lo lắng, Mỹ sẽ bị Trung Quốc điều khiển với việc Joe Biden thắng cử.
Đến tin tức về phiều bầu của người chết, bưu điện chuyển phiều từ New York sang Pennsylvania, phiếu bầu bị bỏ bên vệ đường, máy chủ Dominion bị can thiệp để thay đổi kết quả bầu cử, Tống thống đắc cử Joe Biden của Mỹ là sản phẩm của truyền thông… đang được người Việt phát tán tràn lan để ủng hộ ông Donald Trump.
Các tin tức kiểu này khi dùng khả năng tư duy sẽ có nhiều câu hỏi nghi vấn dành cho nó. Bỏ một chút thời gian tìm hiểu sẽ có được sự thật không như thông tin ban đầu.
Khốn thay, người Việt chỉ tin theo những điều Donald Trump nói, tweet và đội ngũ của ông ta đưa ra, hoặc những người cùng chung đối tượng ủng hộ. Do đó, bất kể thông tin nào không có lợi cho Trump đều là “Fake news”.

“Fake news” của Donald Trump và “Phản động” của Cộng Sản Việt Nam được dùng chẳng khác nhau. Theo đó, hàm ý chung những cá nhân, tổ chức không theo ý ta, ủng hộ ta đều là bọn sai trái, đáng lên án, trừng trị.
Tôi đang chứng kiến sự ủng hộ đông đảo của những người cùng dòng máu Việt cho ông Donald Trump, như đã từng thấy sự ủng hộ những lãnh đạo độc tài, mị dân qua các trang sử và trong kinh nghiệm thực tế hơn 30 năm tại Việt Nam.
Cùng với đó có quá nhiều người Việt đang áp dụng tiêu chuẩn kép. Sự việc có lợi cho Donald Trump thì sẽ đúng. Tuy nhiên cũng sự việc như thế mà bất lợi cho ông Trump sẽ là do gian dối, hấp tấp.
Có cái gì đó tương đồng giữa việc ủng hộ cha già dân tộc và lãnh tụ siêu cường Mỹ.

Tiếp tay cho tuyên truyền của đảng
Cách ủng hộ Donald Trump của người Việt qua bầu cử vừa rồi chỉ cho thấy bộ máy tuyên truyền của chế độ Cộng sản Việt Nam đang thắng.
Hệ thống bầu cử ở Mỹ rối bời, đầy gian lận. Hai đảng đấu đá nhau. Điều này như một cách gián tiếp thừa nhận cách bầu cử của chế độ Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ưu việt hơn, với tỷ lệ đồng thuận khá cao.
Thể chế dân chủ hàng đầu thế giới như Mỹ rất lộn xộn, gây chia rẽ quốc gia, thiếu sự đoàn kết như ở Việt Nam.


Việc các thể chế độc tài trên thế giới muốn từ cả thế kỷ qua chưa làm được, thì chính Donald Trump tự tay làm lu mờ ngọn hải đăng, thành trì của dân chủ thế giới. Giảm uy tín của nền dân chủ Mỹ qua những cáo buộc thiếu căn cứ, hành động thiếu chuẩn mực, Donald Trump vì ích lợi bản thân đang biến nước Mỹ thành trò cười cho thế giới dân chủ.
Điều đáng buồn có quá nhiều nhà đấu tranh, bất đồng chính kiến sừng sỏ, bị chế độ độc tài cầm tù, sách nhiễu lại là những người hăng hái nhất trong việc loan báo sai sự thật để ủng hộ một kẻ mị dân, chỉ biết bản thân, cá nhân đầy chuyện gian đối như Donald Trump.


Chính quyền Hà Nội cũng trở nên dễ dãi, thả cho người dân, báo chí được tự do nói về bầu cử Mỹ.
Tôi chưa thấy, hoặc nghe nói có sự hạn chế bằng văn bản, chỉ đạo miệng, gọi điện, tin nhắn nào của Ban Tuyên giáo, Bộ, các sở Thông tin và Truyền thông qua các cuộc họp giao ban báo chí hằng tuần về thông tin về bầu cử Mỹ.
Điều này khác với sự can thiệp của các cơ quan trên lên báo chí, dư luận xã hội khi đưa tin về tình hình ở Nga, Trung Quốc, Venezuela…

‘Thả cổng’ của nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tay cho những thông tin được thêu dệt một cách dễ dãi và phát tán rộng rãi theo cấp số nhân để phục vụ thị hiếu, sự ủng hộ của người Việt.
Người Việt đang dùng lại chiếc bẫy của cộng sản giăng ra
Không ít người đã dùng chính những cáo buộc của nhà cầm quyền dành cho họ để nói về người dám không ủng hộ Trump.
Nhiều người Việt đang áp dụng cái ‘bẫy’ mà Cộng Sản đã giăng ra để bóp méo sự thật mà họ đã từng là nạn nhân, từng bị lừa.
Trong bầu cử Mỹ người Việt đang biến những tin sai sự thật thành đúng qua cách họ tự đầu độc lẫn nhau qua việc đưa nhiều thông tin không đúng sự thật.
Đa số người Việt luôn nghĩ họ không thay đổi được chính trị trong nước vì mọi việc đã có “đảng và nhà nước lo”, hoặc đấu tranh với hệ thống cầm quyền cũng như “châu chấu đá xe”.

Và người Việt trong nước đang hành động theo kiểu họ có thể thay đổi được kết quả bầu cử Mỹ bằng niềm tin vào tin giả và kết quả bầu cử Mỹ sẽ thay đổi qua thông tin họ nhận được.

Võ Ngọc Ánh (nguoi-viet.com)

Vietface Tonight | Wednesday, December 9, 2020

Vietface Tonight | Wednesday, December …
TIN GIẢ TRÀN LAN TRONG CỘNG ĐỒNG GỐC Á