Vũ Thất

Bảo Bình 1

VŨ THẤT: Trận cuối

Trận cuối

 Vũ Thất

Dinh không biết chính xác mỗi đêm, bắt đầu vào lúc nào, các loại côn trùng rủ nhau đồng loạt cất tiếng nhưng có điều anh chú ý đến âm điệu sầu thảm bi thương đó từ sau 10 giờ. Đó là thời điểm Dinh dỗ giấc ngủ khi không nhằm phiên trực. Ở hậu cứ, chừng mươi mười lăm phút là anh đã ngủ say nhưng nằm bên cạnh bờ sông âm u hoang vắng tràn ngập tiếng rên rỉ nỉ non đến rợn người như bờ sông Vĩnh Tế này anh không tài nào nhắm kín đôi mắt. Có một lần anh lấy bông gòn bịt chặt đôi tai và giấc ngủ đến dễ dàng nhưng khi đem truyền kinh nghiệm đó cho Hân, anh bị Hân chửi là đứa ngu đần. Giữa vùng hành quân mà bịch kín hai tai thì có khác gì tự sát. Từ đó anh chịu khó nghe cái hợp âm chói tai đó cho đến lúc mõi mòn…

Riêng ba đêm vừa qua, từ sau buổi gặp gỡ mà Hoàng gọi là lần gặp cuối cùng, những tiếng kêu đều đều thống thiết của chúng càng tác động mạnh vào tâm não Dinh, khiến những ý nghĩ bi quan đổ về tràn ngập. Anh thấy rõ là cuộc tình của anh với Hoàng đã hoàn toàn đến chỗ bế tắt, hoàn toàn đã đến hồi kết cuộc, mãi mãi chia tay. Ba đêm qua, không đêm nào là anh không muốn ngồi bật dậy, muốn nhảy khỏi giang đỉnh, một mình đi sâu vào vùng địch để nhận lấy một tràng đạn vào tim. Thà thế còn hơn là từng đêm cứ vỡ vụn nhức nhối.

Nhưng không như ba đêm trước, đêm nay anh hoàn toàn tỉnh thức. Đêm nay anh cũng không còn cái ước muốn đi vào vùng địch vì anh biết chắc rằng địch sẽ đến với anh. “Thẩm quyền” đã ân cần nhắc nhở đêm nay phải hết sức đề cao cảnh giác. Theo tin tình báo, đêm nay nhất định địch sẽ vượt sông tiến chiếm xã Ba Chúc bằng mọi giá trước 8 giờ sáng mai. Đó là thời điểm lệnh ngưng bắn có hiệu lực và địch cần có chút đất chút dân để khoe với thế giới. Dù đang chán đời, tin tức cũng mang cho Dinh nguồn sinh khí mới. Dinh ước ao là đêm nay địch xuất hiện thật đông để có dịp chơi xả láng, chơi thẳng tay một lần cuối, có nằm xuống mãi mãi cũng… sướng thân! Dinh tự đùa với mình: “Chúng mày muốn sang sông phải bước qua… xác phàm này!” Từ 8 giờ tối, ngay sau khi giang đỉnh vào vị trí kích, anh đã bắt đầu dỗ giấc ngủ để tỉnh táo nhận phiên trực từ nửa đêm và để có đủ sức đụng trận có thể tới ngưng bắn. Nhưng cái tạp âm chói tai của các loại côn trùng làm anh trăn trở mãi. Anh cố bám lấy hình ảnh dễ thương của Hoàng để cùng trôi vào mộng đẹp nhưng càng hình dung càng xót xa…

Chưa tới nửa đêm Dinh đã ngồi dậy, cẩn thận xoa thuốc kỵ muỗi khắp mặt và hai bàn tay rồi mò đến khẩu đại liên 50 nòng kép trước mũi thay phiên cho Quốc. Hân cũng đã có mặt thay cho Hoạt từ bao giờ. Anh đang nâng chiếc tinh quang kính ngang mắt. Đây là loại dụng cụ điện tử tối tân, nhìn xuyên qua bóng đêm. Chỉ cần ánh sao xa thẳm, nó biến vùng trời đen tối thành vùng ánh sáng ngà ngọc. Đợi Hân nhìn chán chê, Dinh hỏi mượn kính. Anh chầm chậm  quét nửa vòng hết về bên phải rồi về bên trái. Từ hàng cây rõ nét ven bờ, các mảnh ruộng lúa ngăn chia bằng các con đê ngang dọc chạy dài chìm vào bóng tối. Dinh cảm thấy an tâm khi không ghi nhận một dấu hiệu khả nghi nào cho thấy có bóng dáng địch. Anh nghĩ chẳng lẽ đêm nay rồi cũng sẽ tàn trong sự yên tĩnh như những đêm trước đây? Thẩm quyền nhắc đi nhắc lại nhiều lần kia mà. Tin tình báo chính xác. Địch cấp tiểu đoàn. Kinh nghiệm cho Dinh cười thầm rằng tin tình báo không phải lúc nào cũng đúng. Tuy nhiên lúc trả lại kính cho Hân, không hiểu sao anh lại dặn Hân quan sát cẩn thận.

Hân gằn giọng:

– Mày khỏi dặn. Như thẩm quyền báo động, tao tin là lũ chuột sẽ chường mặt không bao lâu nữa…

pbr-53tt

– Mày tin chắc? Tao thì không!

– Rồi mày xem. Cái gì tao đã tin là… đúng!

Dinh cắt ngang:

– Bỏ qua chuyện đó đi. Tao muốn bàn về chuyện của tao.

Hân hiểu Dinh muốn bàn chuyện gì. Anh biết bạn buồn nhưng biết rằng có bàn cũng chẳng đến đâu, nên vờ gắt:

– Tao đang lo, đíu bàn đíu luận gì cả!

Dinh dịu giọng năn nỉ:

– Hân!

– Hân cái củ kẹt!

– Ơ hay, bữa nay sao mày ăn nói nham nhở thế! Thường mày lịch sự lắm mà!

– Lịch sự cái củ kẹt!

Dinh vẫn kiên nhẫn:

– Hân à! Ngày mai ngưng bắn, mày có cảm tưởng gì?

– Nếu thật vậy, tao thấy hay hay.

– Là sao?

– Là tao yên chí rằng tao còn được sống lâu dài với vợ con! Là tao có thể lo cho đời sống của vợ con tao được tốt đẹp hơn. Còn mày, mày thấy thế nào?

Giọng Dinh buồn buồn:

– Tao thấy chán ngắt! Hoàng đã dứt khoát chấm dứt mọi liên lạc, gặp gỡ với tao. Thành ra, nếu thật sự có ngưng bắn, chắc tao sẽ buồn chết được.

Hân rời cò súng, vòng tay vỗ vai bạn:

– Kiếm đứa khác. Trai đang thiếu, gái đang thừa mà!

Dinh lắc đầu, thở dài:

– Thừa nhưng vẫn thiếu Hoàng của tao!

Hân hoàn toàn cảm thông với nỗi tuyệt vọng của bạn. Chỉ có điều anh không ngờ là chính vợ chồng anh giới thiệu Hoàng cho Dinh để rồi nay cũng chính vợ chồng anh là nguyên nhân gây cho chuyện tình của họ tan vỡ. Ngày mới quen Liên, Hân giới thiệu Dinh với chị của nàng. Tình vừa mặn nồng thì Liên có mang với Hân dẫn đến việc Liên trốn nhà đi sống với Hân. Tháng rồi hai ông bà đã tha thứ cho họ và đến dự đầy tháng cháu ngoại. Chính hôm đó, ông bà cũng dứt khoát báo cho Hoàng và Dinh biết là hai ông bà chỉ chấp nhận một “thằng rễ Hải quân mà thôi, không đời nào có thằng thứ hai. Và Hoàng đã mong Dinh hiểu cho rằng nàng không có can đảm gây thêm buồn khổ cho cha mẹ nàng. Hoàng đã xử sự đúng khi quyết định dứt khoát với Dinh nhưng anh vẫn thấy hụt hẫng, xót xa.

Hân rút tay về, đặt ngón tay vào cò súng và lái câu chuyện sang hướng khác:

– Ngưng bắn rồi, không biết họ có cho mình giải ngũ không! Tao chỉ muốn được giải ngũ để lo cho vợ con đầy đủ hơn.

Dinh ngẫm nghĩ rồi nói:

– Mày có nghề cơ khí, giải ngũ làm thợ sửa máy xe, máy tàu, hốt bạc! Còn tao, cái nghề trọng pháo chả biết làm gì. Chẳng lẽ làm nghề… giết mướn!

Hân cười khẻ:

– Làm cái nghề đó thất đức! Tao đề nghị mày xin nhập tịch Mỹ, qua Mỹ sửa súng cho mấy thằng cao bồi! Cũng… hốt bạc!

Dinh không cười nổi trước lời đùa của bạn, cất giọng buồn buồn:

– Tụi nó giờ tòan đi xe hơi, đâu còn ai làm cao bồi! Có lẽ tao nên tận dụng cái nghề của tao… lần cuối!

Hân quay sang bạn:

– Nghĩa là?

– Nghĩa là tao lấy cây M16, đặt nòng dưới cằm và bấm cò…

Hân kêu hốt hoảng:

– Nói bậy mày! Nếu có giải ngũ, tao mở tiệm sửa xe, mày phụ tá tao. Máy tàu thì rắc rối chứ máy xe gắn máy rất dễ ăn. Coi sửa vài chiếc là mày rành rẽ.

Dinh lặng thinh, tay nâng tinh quang kính. Anh quan sát một lúc, bất chợt nhìn chăm chăm vào con đê hơi chếch về bên trái. Có vài dáng người đang lom khom di chuyển thật chậm ven mép đê. Anh thúc khủy tay vào Hân:

– Có công ăn việc làm rồi!

Hân giật mình giành lấy chiếc ống dòm. Anh quan sát theo hướng Dinh chỉ dẫn. Phải chăm chú lắm Hân mới phát hiện ra bóng người di chuyển hướng về bờ sông. Hân bảo Dinh:

– Mày báo thuyền trưởng biết ngay.

Dinh rời ổ súng, thận trọng từng bước về phía sau, vào buồng lái. Hoạt hối hả ra mũi chăm chăm quan sát mục tiêu di động rồi bấm máy:

– Alfa, đây Tango- Sierra.

– Alpha nghe. Nói

– Trình thẩm quyền, có 3 con chuột bò về hướng Tango-Sierra. Cách khoảng năm mươi thước.

– Xem xem chúng mang vũ khí gì.

– Còn xa, không thấy rõ thẩm quyền.

– Theo dõi và báo cáo liên tục. Chỉ tác xạ khi có lệnh.

– Nhận năm, thẩm quyền!

Hoạt gác ống liên hợp, tiếp tục quan sát. Anh vặn vòng điều chỉnh cho hình ảnh rõ nhất. Anh dán mắt chặt hơn. Phải khó khăn lắm Hoạt mới nhận ra lay động bất thường của ruộng lúa. Thoạt như gió thoảng ngọn rung rinh nhưng nhìn thật kỹ mới khám phá sự di động chậm chạp nhẹ nhàng của vô số khối đen.Họ giăng hàng ngang, dọ dẫm từng bước, chừng như họ đã thắm thía những thiệt hại nặng nề do Giang đoàn gây ra qua những lần mưu toan vượt sông trước đây. Địch đã hiểu rằng bóng đêm không còn là đồng lõa tích cực trợ giúp chúng xâm nhập an toàn. Suốt tháng qua chúng đã chùn chân nhưng đêm nay chúng buộc phải vượt sông, không còn chọn lựa nào khác.

Hân chợt nghe tiếng nheo nhéo từ âm thoại. Anh vội nhấc ông liên hợp áp vào tai:

– Alpha, đây Tango-Sierra.

– Tango-Sierra, đây Alpha. Làm gì mà tôi gọi hoài không được.

– Bận quan sát, thẩm quyền.

– Sao không trực máy? Phải có người trực máy.

Hân lặng thinh. Hoạt để máy khá xa nên anh bốc máy có phần chậm trễ. Dinh thì ngồi gần nhưng anh chưa trở lại ổ súng.Tiếng Giang đoàn trưởng như hét vào tai:

– Tình hình địch thế nào?

Hân trao máy cho Hoạt. Hoạt nói khẻ:

– Báo cáo thẩm quyền, địch khá đông, đang tiến chậm.

– Khá đông là khoảng bao nhiêu?

– Không rõ, chỉ thấy lố nhố đông lắm.

– Ai ở đầu máy?

– Trung sĩ Hoạt, thẩm quyền.

– Thuyền trưởng Hoạt, từ phút này anh phải báo cáo tình hình địch liên tục. Tôi nhắc lại: Liên tục. Cho lệnh mấy thằng em sẵn sàng tác xạ tối đa, khi có lệnh tôi.

– Nhận rõ, thẩm quyền.

Dinh đã trở lại ngồi vào vị thế tác xạ khẩu đại liên nòng kép. Quốc thủ khẩu phóng lựu 81 tự động mạn hữu. Hoạt đặt khẩu đại liên 30 bên mạn tả, vừa nghe máy vừa quan sát.

– Báo cáo thẩm quyền, có tất cả 6 con chuột đang bò tới ven bờ. Không một bóng dáng ghe thuyền xuất hiện, có lẽ chúng sẽ lội qua sông.

– Giữ thật yên lặng cho chúng vượt sông. Tập trung hỏa lực vào tiểu đoàn. Đáp hiểu?

– Nhận hiểu, thẩm quyền. Báo cáo tiểu đoàn địch đang án binh bất động, cách chừng 50 mét.

– Tốt! Chúng đang chờ… chết!

Giọng nói của thẩm quyền nghe bình thản, dửng dưng. Dinh chợt thoáng lo sợ. Chàng đã đoán đúng. Địch quyết vượt sông bằng mọi giá và chắc không tiếc gì nhân mạng mà không dùng chiến thuật biển người cố hữu. Họ đang cho trinh sát dò đường. Toán này qua sông êm xuôi, đại quân sẽ tiến lên. Dinh cười gằn:

– Hừ! Thật láo lếu. Nếu chúng mày tin là sẽ vượt qua được con kinh này thì thật… láo lếu!

Tiếng Hân thì thầm:

– Mày nói gì? Sao thẩm quyền chưa cho lệnh bắn? 50 mét là quá gần rồi!

– Chắc thẩm quyền chờ chúng đến gần hơn để hốt cho gọn…

– À, tao hiểu…

Hoạt cảm thấy mắt xốn xang đau nhức nhưng vẫn không dám rời tinh quang kính . Anh dùng hai ngón tay đè lên mi mắt. Cho đến khi thấy dễ chịu, anh mở mắt, quay tinh quang kính chếch lái và quét tầm nhìn qua lại trên dòng sông. Mặt sông xanh thẩm như lân tinh. Anh quay vội về trước mũi. Qua ống ngắm, anh đã có thể thấy rõ hình dáng của địch và cả khẩu súng chúng đang cầm tay. Anh hốt hoảng nói vào máy:

– Báo cáo thẩm quyển. Địch rất đông, còn cách chừng 30 thước.

Hoạt nghe nhiều giang đỉnh khác cũng báo cáo tương tự. Anh thấy bồn chồn trong khi Dinh bắt đầu nôn nóng. Gần lắm rồi, ngon xơi lắm rồi mà sao thẩm quyền vẫn lặng thinh. Đành rằng trời rất tối và giang đỉnh đang nằm ở vị trí kín đáo nhưng địch sẽ sớm khám phá…

Đúng lúc cả giang đỉnh căng thẳng hồi hộp đợi lệnh, giọng sắc lạnh vang lên qua âm thoại:

– Đây Alpha. Tất cả bắn.

Tràng đạn đâu dó vang rền như lập lại lệnh cho mọi khẩu súng của giang đoàn khai hỏa. Hân miết cò súng. Hoạt đặt tinh quang kính lên sàn tàu và bắt đầu cho khạt đạn khẩu đại liên. Dinh kết hợp với Hân giữ cho khẩu 50 nòng kép nổ liên tục. Hàng chục làn đạn lửa từ ven sông như màn lưới phủ chúc xuống cánh đồng. Chen lẫn âm thanh ròn rã của đủ loại súng lớn nhỏ từ hai phiá là tiếng la hét tiến quân của địch. Có tiếng đạn va lụp bụp vào tàu. Dinh xiết chặt cò súng, rải đạn theo hàng dọc. Quốc cũng rải đều các quả phóng lựu. Tiếng nổ bùng bùng như tiếng pháo. Đêm hoàn toàn tỉnh giấc trong vô vàn tiếng nổ rung chuyển đất trời. Dường như có chen lẫn những tiếng rên la đau đớn…

Hân nhoài người nối kết thùng đạn thứ tư, chưa kịp bắn thì một tiếng ầm đinh tai điếc óc vang lên cùng lúc các mảng lửa và bụi đất bắn tóe lên giang đỉnh.  Dinh mọp sát lên sàn, cả người chấn động. Anh nằm yên nghe ngóng. Sau khi chắc chắn mình không bị thương, Dinh ngó qua Hân. Hân vẫn ngồi thẳng người say sưa miết cò. Như nhớ đến an nguy của bạn, Hân chợt quay sang ngó Dinh, nói như hét:

– Có sao không?

Dinh lắc đầu, cười gượng:

– Nô xoẹt!  (No sweat: không sao)

Hân lại hướng về phía trước bóp cò. Những tiếng nổ giòn giúp Dinh tỉnh táo hơn. Anh mò tìm chiếc ống dòm đặt trong hộp sắt dưới chân súng. Ngay từ phút đầu đụng độ, tinh quang kính không còn cần thiết. Độ sáng của đạn đã quá thừa để cả khung trời chói lòa trong vòm kính. Vừa nâng ống dòm lên, Dinh nghe tiếng Hoạt nói như hét:

– Hân, cho tàu rút ra giữa sông.

PBR1

Hân chạy vụt vào phòng lái và hiểu lý do. Theo kinh nghiệm, đây là lúc nhường chiến địa cho pháo binh dập nát địch. Tàu vừa ra đến giữa sông là loạt đạn pháo đầu tiên bay tới. Những tiếng nỗ dồn long trời lỡ đất, từng chập, từng chập. Các đóm lửa tóe lên bùng vỡ không gian. Khi tất cả dịu dần, hai trực thăng võ trang xuất hiện, nhả những tia lửa nghiêng nghiêng, linh động, đẹp mắt. Hỏa châu thả liên tục ngay trên đầu địch soi rọi mục tiêu cho xạ thủ liên thanh. Dinh nhìn những trái hỏa châu treo lơ lửng, chầm chậm hạ thấp. Trái này chưa kịp tắt đã nối tiếp trái kia. Không một dấu hiệu nào cho thấy địch vượt sông.Không một chiếc ghe thuyền nào xuất hiện. Mặt sông vàng úa êm đềm, phẳng lặng, không chỉ dấu có người đang bơi. Không một chuyển động bất thường. Dăm bóng giang đỉnh đang im lìm thả trôi trên cả thượng lẫn hạ dòng. Lũ chuột thường sống trong bóng tối, sợ ánh sáng. Những trái hỏa châu hẵn đã xua đuổi chúng trở về hang ổ hôi thối tối tăm.

Hai trực thăng có lẽ đã bắn hết đạn đang bay xuôi về phía Nam. Khung trời trở lại mịt mùng thăm thẳm đến tận các vì sao bắt đầu mờ nhạt. Loài côn trùng dường chưa hết kinh hoàng để  nối lại hợp âm than thở.  Không gian im lắng đến rợn người. Dinh nhìn đồng hồ: Gần 2 giờ sáng. Cuộc đụng độ kéo dài không quá nửa tiếng mà như lê thê. Nếu theo đúng lệ thường, sau mỗi cuộc phục kích có đụng độ, chi khu sẽ điều động bộ binh đổ bộ khai thác chiến trường. Lần này chắc chắn họ sẽ đếm xác địch mệt nghỉ. Cả một tiểu đoàn lọt ổ phục kích của cả giang đoàn thì chịu sao thấu.  Bộ binh hành quân chỉ mang cấp số đạn giới hạn, nhưng giang đỉnh thì đầy một tàu. Đụng với giang đoàn là chỉ có từ chết tới bị thương. Có rút lui thì cũng không còn người lành lặn. Dinh nghĩ, giờ chót của cuộc chiến mà bắt được một huy chương thì cũng… có lý lắm! Ngôi sao đồng cũng được. Không còn kỷ niệm nào đẹp hơn cho đời lính là được tưởng thưởng huy chương anh dũng. Khi có gia đình, có nhà cửa đàng hoàng chàng sẽ cho lộng kính và treo chỗ đẹp nhất ở phòng khách.

Nhưng lính nước mà muốn được tưởng thưởng huy chương thường nhờ vào sự… may mắn. Từ tàu bắn lên bờ, cho dù bắn … hết đạn, cũng không sao có bằng chứng địch bao nhiêu chết, bao nhiêu bị thương, tịch thu bao nhiêu súng ống đạn dược. Phải có đổ quân thu dọn chiến trường. Phải có vài xác vi xi với vài cây súng tịch thu. Thường thì bộ binh đổ quân lục soát. Không có bộ binh thì Hải quân coi như không có đụng trận. Hỏa lực thì vô hạn nhưng do quân số ít ỏi, hiếm khi nhân viên giang đỉnh được phép… lên bờ! Huy chương phải kèm theo thành tích cụ thể. Bộ binh đếm xác thu súng, chính thức được tưởng thưởng. Hải quân thường chỉ được hưởng ké.

Sự việc có phần thiệt thòi cho lính nước hơn khi thời gian gần đây việc ưa thích kiếm huy chương nhường bước cho việc… thu súng địch. Tin đồn chiến tranh sắp chấm dứt khiến giới quân nhân Mỹ mở ra nhu cầu kiếm quà đặc biệt mang về xứ. Đa số thích một khẩu súng của vi xi. Một số khác thích cờ đỏ sao vàng của Bắc cộng, một phần thì ưa lá cờ giải phóng nửa đỏ nửa xanh. Lần phục kích trước, đụng nhẹ, Dinh được phép đổ bộ và “chộp” được một khẩu AK,  bán cho thằng ‘đối tác” được 50 đô. Tháng rồi đã có vài thằng đặt mua súng ngắn hai trăm  súng dài một. Cờ xí giá rẻ, không đáng công. Xem ra sau đêm nay, giá còn lên dài dài cho đến khi Mỹ rút hết về nước. Trận cuối này được cái may là đụng lớn, chắc súng đang nằm lềnh khênh trên ruộng. Dinh vái thầm là sáng mai đừng có bộ binh. Không có bộ binh, chắc chắn thẩm quyền sẽ cho giang đoàn đổ bộ. Và với chiến trường không còn tiếng súng, mọi người mặc sức chọn lựa chiến lợi phẩm. Dinh nhất quyết sẽ chôm càng nhiều càng tốt. Rồi xin nghỉ phép, ôm tiền về Sài Gòn ăn chơi một phen cho đỡ buồn!

Không hẹn mà Hân cũng đang nghĩ đến các chiến lợi phẩm như Dinh. Từ ngày về sống với Hân, Liên đã quá vất vả lo rầu, lại thêm ăn uống thiếu thốn nên cơ thể không sinh sản đủ sữa cho thằng con vừa đầy tháng. Anh cần mua thêm sữa của quân tiếp vụ mà vì số lượng bán hạn chế, anh cần phải mua thêm ở thị trường. Nhưng vì đồng lương tiền lính tính liền nên Hân chỉ đành đau lòng nhìn con uống dặm nước cơm. Dịp này, anh phải kiếm chát kha khá để dành… Hoạt giao âm thoại cho Dinh. Dinh áp vào tai một lúc, quay sang cắt ngang dòng suy tư của Hân:

– Thẩm quyền đang xin tản thương. Bên mình một chết, tám bị thương.

Giọng Hân hối hả:

– Thằng nào chết?

– Thằng Thịnh. Thịnh lát!

Hân ngạc nhiên:

– Thằng dễ thương mà chết à? Uổng quá! Mới vừa được con bồ ở Sài Gòn xuống thăm…

Quốc đứng gần, cất giọng buồn buồn:

– Chết yên thân, chỉ tội người sống.

– Mày triết lý dữ! Biết tội cho người sống mà vẫn cứ tán tỉnh… người sống. Cái cô gì ở Tịnh Biên đó, tao mong cô đó đừng thương yêu gì mày!

– Bạn ta mong chi cho mệt. Nay chỉ còn… buồn trong kỷ niệm!

Tiếng thuyền trưởng Hoạt từ phòng lái:

– Chỉ thị của chỉ huy trưởng. Đúng 8 giờ, tất cả giang đỉnh sẽ ủi bãi. Mỗi tàu được phép cho 3 “thằng” đổ bộ lục soát. Tàu mình, tôi làm trưởng toán với Dinh và Quốc. Thằng Hân ở lại tàu, sẵn sàng khẩu đại liên 30 bắn yểm trợ khi có lệnh.

Hân phải đối:

– Tôi muốn đổ bộ. Thuyền trưởng cho tôi theo.

– Mày có vợ có con, ở lại tàu.

Hân xuống giọng:

– Ngưng bắn rồi, thuyền trưởng. Tôi cần kiếm vài khẩu súng. Thuyền trưởng thừa biết là tôi rất cần.

– Tao biết mày cần… nhưng đâu có tin được mấy thằng Việt cộng. Chúng nó từng vi phạm ngưng bắn. Như Tết Mậu Thân đó.

Hân nằn nì:

– Nhưng lần này ngưng bắn… thiệt!

Hoạt lặng yên một lúc rồi nhìn Dinh và Quốc:

– Thằng nào nhường cho thằng Hân?

Quốc nhìn Dinh. Dinh xua tay. Quốc gật đầu:

– Tôi, tôi ở lại tàu, thủ khẩu đại liên.

Hoạt gật đầu, đổi giọng ra lệnh:

– Nghe cho kỹ: Chỉ vào sâu tối đa trăm mét. Đó là quy luật tác chiến. Thằng nào phạm luật, tao sẽ cho ngồi chuồng cọp.  Đúng 8 giờ là đổ bộ. Áo giáp, nón sắt, súng đạn đầy đủ. Bây giờ ráng dưỡng sức để mai đổ bộ.

Hân hí hửng đùa:

– Nhận 5, thẩm quyền.

Hân tiếp tục giữ tay lái. Quốc bước về phía mũi, lặng lẽ nằm xuống cạnh khẩu đại liên. Dinh không biết phải làm gì trước cảnh con tàu trôi lềnh bềnh, máy standby kêu lịch bịch, lại đặt ống dòm lên ngang mắt. Dòng sông hoàn toàn phẳng lặng. Anh hướng vào bờ. Mặt ruộng nhoẹt nhòa như phủ lớp lân tinh. Anh tưởng tượng tên tiểu đoàn trưởng địch nằm phơi xác với khấu súng ngắn bên hông. Thẩm quyền của anh thường kè kè khẩu rouleau, không biết tên vi-xi này mang kiểu súng gì! Súng lục của Liên Xô, Trung cộng hay Tiệp Khắc? Của nước nào thì xem ra đều được giá, đều được tụi Mỹ hân hoan mang về nước khoe thành tích tịch thu của địch!

Dinh bước lại gần Hân, cằn nhằn:

– Mày giành đổ bộ làm gì? Có mệnh hệ nào, vợ con ai lo?

Hân cười nhẹ:

– Tao tính kỹ rồi. Đã là ngưng bắn thì còn… mệnh hệ nào nữa!

– Đâu có tin mấy thằng vi xi được! Tết Mậu Thân, chính nó tuyên bố ngưng bắn để bất ngờ tấn công khắp nơi.

– Nhưng lần này nó ký hiệp ước hẳn hoi với quốc tế…

– Tao vẫn không tin lũ chuột nhắt này được. Thuyền trưởng sắp đặt hữu lý. Mày nên ở lại tàu để Quốc cùng tụi tao lục soát phải hơn…

Hân lắc đầu, khăn khăn:

– Không!

Dinh đăm đăm nhìn vào mắt Hân. Bóng tối không đủ che khuất những tia cương nghị của bạn. Bất chợt anh hiểu nguyên cớ và thầm trách mình sao quá vô tâm.  Hân thường tâm sự với anh về hoàn cảnh gia đình. Tháng trước, sau khi cúng mừng đầy tháng cho con, sau khi cha mẹ Liên ra về, chỉ còn hai đứa đối ẩm, Hân buồn rầu kể rằng, vì tài chánh eo hẹp, anh phải mướn căn nhà gần xóm điếm mà mỗi lần anh đi hành quân, thỉnh thoảng có tên ma cô đến rủ rê vợ anh… đi khách. Mấy lần anh đã cầm súng đi tìm hắn thanh toán nhưng hắn đều trốn thoát. Hân đã cố tìm thuê chỗ khác đàng hoàng hơn mà chỗ nào cũng vượt quá khả năng.  Lẽ ra Dinh phải để tâm điều đó và giúp bạn ngay khi có dịp. Đêm nay cái dịp đó đến nhưng anh chỉ biết nghĩ đến thú vui riêng, không nhớ gì đến khó khăn cần giúp đỡ ưu tiên của bạn. Không chỉ là bạn cùng hải nghiệp mà nếu anh gặp may hơn, còn là bạn cột chèo! Dinh choàng tay qua vai Hân:

– Tụi mình như anh em, để tao lo cho mày. Tất cả súng tao lấy được, tao sẽ tặng cho mày. Mày khỏi đi.

– Không!

Dinh kêu khẻ:

– Hân!

– Hân cái củ kẹt!

Dinh nằn nì:

– Hân! Mầy đừng đi.

– Đừng cái củ kẹt!

Biết tính cứng rắn của bạn, Dinh chán nản bước về phái lái, ngã lưng lên chiếc võng căng ngang lòng tàu. Những vì sao đã nhạt mờ theo bóng đêm dần tan. Dinh tưởng tượng đến hình ảnh tên tiểu đoàn trưởng phe địch nằm sóng soài với khẩu súng ngắn bên hông. Chàng sẽ kiếm được bao nhiêu với khẩu súng đó? Và những khẩu khác. Tại sao phải cần mua vui một đêm? Một đêm với đống thịt bầy nhầy thô tục, có thực sự tìm lại được nguồn vui? Hay chỉ làm buồn thêm? Giúp vợ chồng Hân tìm một nơi chốn tử tế là việc phải làm hơn mọi việc. Dinh mõi mệt chìm vào giấc ngủ…

Lệnh ủi bãi đổ bộ được ban ra khi mặt trời đã lên khá cao và mực nước lớn đã bắt đầu che khuất các mảng bờ sụp lở. Mảnh ruộng phơi bày từng mảng lúa ngã đổ trông như những  miếng vá nham nhở. Vừa nhảy lên bờ, Hân đứng thẳng người quét ống dòm qua lại. Anh chợt nhận ra một dáng người mặc đồ đen nằm sấp như nổi trôi trên lúa. Ở phần thắt lưng, một dây đeo súng to bản vòng ngang. Hân quét qua phải. Một xác khác rồi thêm một xác nữa…

Một bàn tay vỗ lên vai anh. Hoạt ra dấu tiến quân.  Chỉ chờ có thế, Hân buông thỏng ống dòm, cặp cây M16 nhắm xác địch phóng tới. Hoạt ra lệnh Hân bước chậm theo hàng ngang. Dinh cũng hét lên bảo Hân chờ. Anh hét khan cả cổ nhưng Hân làm như không nghe, cố chạy nhanh hơn. Dinh phóng theo bạn đúng lúc một loạt đạn nổ dòn. Nghe nhói đau ở bắp chân, Dinh hốt hoảng sựng lại ngồi hụp xuống. Trước khi anh cúi xuống xem xét chân mình, Dinh chợt thấy người Hân lảo đảo rồi quỵ ngã. Dinh nhìn lui tìm Hoạt đúng lúc Hoạt đã tiến sát anh. Hoạt đang báo cho thẩm quyền biết toán anh vừa bị địch cho một tràng AK. Có thể một bị thương nặng. Thẩm quyền yêu cầu cho biết chắc chắn để xin trực thăng tản thương. Hoạt ra hiệu Dinh cùng tiến lên. Vừa nhả đạn vừa tiến.  Một loạt đạn AK khác lại vang rền. Cả hai đáp trả thật dòn. Dinh nạp băng mới rồi nhoài người nằm xuống cạnh Hân. Anh lay động Hân:

– Hân! Hân! Có sao không?

Anh bỗng rùng mình khi thấy máu đang trào qua các lỗ đạn trên lưng áo bạn. Hình ảnh kinh khủng quá. Dinh đã nhiều lần thấy bạn bè bị thương nhưng chưa lần nào ghê gớm như lần này. Qua các lỗ đạn, máu vẫn trào ra có vòi. Thân người Hân giật giật từng lúc nhưng chắc chắn là không còn gì cứu vãn. Dinh không biết phải làm gì, tiếp tục kêu tên bạn như người mất hồn:

– Hân! Hân! Trời ơi!

Từ phía sau tiếng Hoạt thảng thốt:

– Thẳng Hân sao ra nông nổi vầy nè!

Âm thanh quen thuộc của các loạt đạn M16 nổ dòn từ 2 bên. Tiếng ầm ầm của các quả M79 nhịp vang từ phía trước… Hoạt quỳ xuống , nhẹ nhàng lật ngửa Hân. Ngực Hân nhầy nhụa máu tươi. Mặt Hân bê bết bùn. Dinh trườn lên, nhìn vào mắt bạn. Đôi mắt trắng dã, trợn trừng.  Đôi mắt đó, mới đây còn linh động ngay trong bóng đêm. Tiếng cười đùa, tiếng kể chuyện vợ con của Hân còn văng vẳng. Dinh nhắm mắt lại, nước mắt trào lăn. Tại sao không phải là mình? Mình đâu có thiết sống…

Hoạt giận dữ đứng thẳng người ghì chặt báng súng. Từng loạt đạn căm hờn tuôn ra giòn giã. Anh nhả cò súng, cầm ống liên hợp, nói  bằng giọng hổn hển, nghẹn ngào:

– Tango-Sierra gọi Alpha. Báo cáo thẩm quyển, Tango-Sierra có một… giải ngủ vĩnh viễn!

Dinh ngẩn ngơ ngắm khuôn mặt thân thương của Hân một lúc rồi đưa tay nhẹ vuốt mắt bạn. Khi bàn tay anh qua khỏi, đôi mắt Hân đã hoàn toàn nhắm kín…

 Vũ Thất

(Trích “Một Dòng Sông Cho Chiến Đỉnh”, Sài Gòn 1974)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: