Vũ Thất

Bảo Bình 1

Thơ VKP ĐẠM PHƯƠNG

  Một Nửa…

   VKP Đạm Phương
                                 *
Từ giảng đường tôi trở về vội vã
Chợt thấy một người xớ rớ trước nhà
Người lính Hải Quân vui vẻ nhận là:
Bạn của anh tôi, đang đi về phép.
*
Anh mỉm cười gọi tôi là: Cô Bé
Đã lớn nhiều, trông xinh hơn ngày xưa
Tôi nhìn anh trong tư thế phòng ngừa
Sao đúng lúc anh tôi vừa về đến…
*
Câu chào hỏi Mầy Tao vui như Tết
Tôi ngẩn ngơ quên việc mở cửa vào
Vì giọng anh như sóng biển rì rào,
Anh giành lấy tay tôi xâu chìa khóa
                             *
Tay anh chạm tay tôi, sao ấm lạ…
Chợt ngượng ngùng, má tôi đỏ hây hây
Tự nhủ lòng: Một nửa của mình đây
Sẽ nắm giữ dù đêm ngày ngóng đợi.
*
Rồi từ đó, anh thường xuyên lui tới
Thuyền tình yêu đã cập bến trong tôi
Cho đến ngày từ hải cảng xa xôi
Được tin anh Neo thuyền ở Bến Lạ.
HỜN TRÁCH
Anh trách em làm thơ.
Rao bán chuyện chúng mình.
Để người đời châm chọc,
Bêu rếu chuyện riêng tư.
            *
Nhưng anh có còn nhớ?
Nhờ thơ mình quen nhau,
Nhờ thơ mình được đến
Bến bờ của TÌNH YÊU.
              *
Nhưng Anh vẫn lo sợ.
Chàng thơ cướp mất em.
Bỏ anh sống thui thủi.
Đêm ngày dài ngóng trông.
               *
Thôi anh ạ đừng ghen
Với kẻ không bóng hình.
Xưa anh còn hơn thế,
Em đâu trách đâu phiền.
               *
Biển không cướp được anh,
Thơ làm gì em được?
Ngoài giây phút mộng mơ,
Anh vẫn là muôn thuở…
                *
Thôi mình hòa đi nhé,
Cùng chung sức đắp bồi:
Vườn thơ và biển cả

Đó mới là TÌNH YÊU

Buồn Vì Ai

Anh bảo người ta cố học chăm
Rồi Anh được phép sẽ về thăm
mà nay sao đã lâu lâu quá…
Anh lại không về chắc đã quên!
Bây giờ em chẳng học nữa đâu.
Ai biểu bắt em chờ đợi lâu?
Ngày xưa Anh nói “yêu lính biển”,
Phút gặp nhau như thuở ban đầu.
Ngày nay mới thấy khổ vì ai.
Lính biển vẫn là thường hẹn sai.
Hứa về đầu tháng mà cuối tháng
Chẳng thấy tăm hơi cứ đợi hoài.
Lúc chiều lên lớp bạn em trêu:
Sao mà buồn thế, hỡi bé yêu?.
Có phải cảm sương vì gió biển?
Hay tàu gần đến phút nhổ neo?
Anh đâu có biết người ta khóc,
Khi nhìn ‘tụi nó’ có người yêu.
Tan trường đến đón vui như tết,
Còn em nuốt lệ, uống cô liêu…

1964

   Anh Có Biết 

                                  *

          Bài Dân Luật chiều nay sao khó quá !
          Em học hoài mà có hiểu gì đâu ?
          Trọn trang đầu…chỉ đọc được một câu:
          “Anh nghỉ phép sẽ về thăm cô bé
          Ráng ngoan học và đừng buồn em nhé,
          Anh sẽ về… nhưng đừng đợi đừng trông.
          Đời Hải Quân mang kiếp sống bềnh bồng,
          Nhưng bến cảng cuối cùng …là em đấy!”
                                *
          Saigon- Kiên Giang đâu cách xa gì mấy,
          Mà đợi hoài chẳng thấy bóng anh đâu?
          Hay đã quên lời hứa thuở ban đầu,
          Để em khổ em sầu…anh có biết?
                               *
          Nhớ anh quá…mượn vần thơ tha thiết
          Gửi về anh…mong được biết vì sao?
          Hay thuyền yêu đã cặp ở bến nào?
          Nhìn mưa đổ…mắt em trào ngấn lệ.
                                     
VKP Đạm Phương
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: