Vũ Thất

Bảo Bình 1

hiện tượng NGUYỄN THÙY LINH

Hiện tượng NGUYỄN THÙY LINH:

TL: Mấy hôm nay có một Nguyễn Thùy Linh (sinh năm 1993) đang làm nên những cơn sóng trên mạng qua những bài viết ngắn của mình. Rất nhiều người đã theo dõi và quan tâm, chia sẻ những gì Linh viết, suy nghĩ, cảm nhận…Một cô bé chín chắn sớm so với tuổi của em. Rất cảm phục những gì Linh viết. Nhưng mình vẫn ao ước, giá mà tuổi ăn học của em được hồn nhiên, hạnh phúc, chớ phải ưu tư trước tuổi như thế này…Một sự thật đang hình thành và đang dần khẳng định: có một lớp trẻ xứng đáng là chủ nhân lãnh đạo đất nước này.

Tiến nhanh tiến mạnh lên CNXH ….

Nguyễn Thùy Linh – Khoảng 2 tháng trước, trong một tiết học chính trị, thầy giáo của Linh khẳng định như đinh đóng cột rằng: “Thầy nghĩ với quyết tâm chính trị của Đảng và sự nổ lực của toàn dân, 20 năm nữa VN sẽ đuổi kịp Singapore”. Linh không tin nên vội rút điện thoại ra và tìm kiếm dữ liệu về GDP bình quân đầu người của hai nước, sau đó đưa cho thầy xem, thầy ngồi trước màn hình máy tính khoảng 20 phút nhưng không tính ra được ^^ Qua sự việc trên chúng ta đã thấy được phần nào nguyên nhân tụt hậu của nền giáo dục nước nhà. Chỉ tính đến cấu trúc ngữ nghĩa của câu nói được phát ra từ một vị Tiến sĩ đã thấy không ổn chút nào rồi, chưa nói đến độ chính xác của thông tin. “Với quyết tâm chính trị của Đảng” nghĩa là gì ??? Một câu nói mang tính hình thức, giáo điều, rập khuôn, tối nghĩa, nói thẳng ra là tào lao. Năm 2012, GDP bình quân đầu người của Singapore và VN lần lượt là 49271 USD và 1374 USD. Nếu lấy tốc độ tăng trưởng GDP hằng năm của VN là 7%, của Singapore là 5% (dĩ nhiên đây chỉ là số liệu mà người VN mơ ước), thì bằng một phép tính đơn giản cũng cho ra kết quả: VN sẽ đuổi kịp Singapore sau 190 năm nữa!

Người ta thường nói đùa với nhau rằng: “Thằng mù dẫn lối cho thằng sáng”, có lẽ câu nói này đang rất phù hợp với tình hình ở VN. Nhìn cái cách chính phủ điều hành nền kinh tế là thấy ngay được điều này. Điều nguy hại nhất mà chế độ Cộng sản để lại cho đất nước, theo Linh là sự tụt hậu của nền giáo dục VN so với các nước trong khu vực. Trình độ dân trí thấp sẽ dẫn đến đói nghèo và đói nghèo sẽ sinh ra những người thất học, nó như một vòng luẩn quẩn mà suốt mấy chục năm qua chúng ta vẫn không thể thoát ra được. Linh nhớ có một lần, có một thầy giáo đã nói trước lớp học rằng: “Nền giáo dục của nước ta đang được quản lý bởi những người thiếu giáo dục”. Vừa nghe qua thì có vẻ cực đoan nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì ta lại thấy đúng. Có thể lấy dẫn chứng về việc bộ trưởng bộ GD&ĐT đã gửi công văn yêu cầu báo chí không được đưa tin về tình hình vi phạm quy chế thi, trước khi diễn ra kỳ thi tốt nghiệp THPT năm nay. Chính vì vậy mà “kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa rồi đã diễn ra tốt đẹp, không có học sinh vi phạm quy chế thi” ^^

Sau khi đọc xong mấy cuốn sách chính trị Mác – Lênin, có mấy đứa bạn cùng lớp của Linh thắc mắc rằng, không biết tại sao mấy ông Giáo sư – Tiến sĩ mà lại viết ra những cuốn sách tào lao như vậy? Linh đã trả lời, không phải các ông Giáo sư viết ra những cuốn sách tào lao mà nhờ viết ra những cuốn sách tào lao ấy các ông mới được phong hàm Giáo sư ^^. Một nền giáo dục lồng ghép quá nhiều nội dung chính trị, mang tính tuyên truyền và nhồi sọ đã tạo ra một thế hệ học sinh yếu kém. Một nền giáo dục chạy theo thành tích đã tạo ra một thế hệ trẻ sống gian dối và thụ động. Và tổng kết lại, một nền giáo dục mang tính XHCN đã biến VN thành một nước xuất khẩu lao động chân tay hàng đầu thế giới, nhân lực yếu kém về trình độ kỹ thuật và thiếu tính sáng tạo, sản phẩm làm ra có giá trị thấp, trong khi những mặt hàng công nghệ cao đều phải nhập khẩu. Cũng vì nền giáo dục yếu kém mà nạn chảy máu chất xám diễn ra ngày càng trầm trọng. Nhiều sinh viên học giỏi ra trường không được trọng dụng, trong khi những sinh viên (nhiều khi chỉ là học sinh) yếu kém nhưng nhờ các mối quan hệ và tiền bạc lại kiếm được một công việc tốt, thậm chỉ trở thành người quản lý “cưỡi đầu cưỡi cổ” những người tài giỏi thực sự. Sự bất công này là một nguyên nhân quan trọng dẫn đến tình trạng đói nghèo của đất nước hiện nay…

NHỮNG CON CỪU GIÀU CÓ

 Hôm qua Linh có một cuộc trò chuyện khá thú vị với một anh sinh viên năm tư trường ĐH Bách khoa TPHCM, xin ghi lên đây để mọi người cùng đọc và suy ngẫm:

– Chào em, anh vẫn thường xuyên theo dõi các status của em, rất hay nhưng anh không giám like và comment, lý do thì chắc em cũng biết 😀
– Anh có đọc là em vui rồi, em sợ các bạn sinh viên vừa đọc được vài câu đã tắt ngay 😀
– Anh thấy em nêu ra được những vấn đề khá cụ thể, tuy nhiên lại không thấy em đưa ra cách giải quyết những vấn đề đó ?
– Mong muốn của em là mang sự thật đến với nhiều người đặc biệt là các bạn sinh viên, còn cách thức để giải quyết những vấn đề đó thì phải để những nhà trí thức yêu nước có kinh nghiệm và sự từng trải đưa ra. Em nói thì có ai nghe, hơn nữa nếu em có đưa ra những ý kiến đó chắc có lẽ em sẽ vào tù sớm
– Mà thực sự có cần thiết phải thay đổi không em, anh thấy đất nước hiện nay vẫn ổn mà ? Dù sao cũng đỡ hơn nhiều so với thời bao cấp.
– Anh thấy ổn đâu có nghĩa là những người khác cũng thấy ổn ? Em đâu có nói là đất nước không đi lên, mà em chỉ nói là sự đi lên ấy quá chậm so với mong đợi. Giống như người ta đi ô tô còn anh đi bộ, cho dù anh có tiến lên nhưng rồi anh sẽ bị người ta bỏ lại phía sau.
– Cứ cho là như thế nhưng anh nghĩ nói ra cũng đâu có được gì, lại còn đối mặt với nguy hiểm nữa. Chúng ta là sinh viên, tốt nhất là tập trung vào học hành.
– Mỗi người có một cách nghĩ khác nhau, có lẽ cách nghĩ của anh không giống em. Chúng ta có quyền lựa chọn cho mình cách sống mà mình cho là phù hợp. Nếu ai cũng nghĩ như anh có khi đất nước sẽ lâm nguy mất ?
– Em hay lo xa quá, anh cho rằng cứ tập trung học hành rồi vươn lên. Những vấn đề chính trị không ảnh hưởng đến mình, mình cứ chăm chỉ học tập để sau này có một công việc tốt, có thu nhập ổn định là được. Anh thấy có nhiều người đã vươn lên và đạt đến sự thành công.
– Bây giờ em hỏi anh một số câu hỏi nhé, anh chỉ trả lời và đừng hỏi lại em ?
– Ok.
– Số người vươn lên được trong xã hội này chiếm tỉ lệ cao không, một đất nước mà chỉ có một số người giàu trong khi phần đông là nghèo khó thì có nghĩa là đất nước ấy không ổn.
– Người nghèo thì ở đất nước nào mà chẳng có, Mỹ cũng vậy thôi !
– Nhưng nhiều người nghèo ở Mỹ còn có ô tô để đi đó, những người thất nghiệp ở Mỹ chỉ hưởng trợ cấp thất nghiệp thôi cũng đủ tiền để qua Việt Nam du lịch rồi, còn việt kiều qua đó làm nail cũng đủ tiền gửi về nuôi cả nhà ở Việt Nam !
– Uh 😀
– Em giả sử sau này anh giàu có đi, vậy lúc anh ra đường anh có sợ tai nạn giao thông không, có sợ bị cướp giật không ?
– Dĩ nhiên là có rồi, bây giờ ra đường thì sợ nhiều thứ lắm em à.
– Nếu anh đi lên các cơ quan nhà nước để làm một thủ tục nào đó mà bị người ta hách dịch, vòi tiền anh có bực không ? Hay anh đi xin một cái giấy đăng ký kinh doanh mà phải đợi nữa năm trời anh sẽ cảm thấy thế nào ?
– Bực chứ, nhưng biết làm sao được ?
– Vậy anh nghĩ mình là một con cừu giàu có à ?
– @@
– Giả sử một ngày nào đó chính quyền đến thu hồi đất nhà anh và đền bù cho anh với một cái giá rẻ mạt thì anh làm gì ?
– Mình phải chống cự chứ, sao có thể như thế được !
– Rồi họ đem mấy chục cảnh sát cơ động đến cưỡng chế thì sao ?
– Uh thì…
– Anh có biết người dân Việt Nam đang còng lưng đóng thuế không ? Anh đã từng nghe ở tỉnh Thanh Hóa có một xã mà có đến 500 cán bộ chưa ? Có nghĩa là anh đang phải nuôi rất nhiều “đầy tớ” đó và những người dân khác cũng vậy.
– @@
– Anh có biết một chiếc xe ô tô mua ở Việt Nam có giá đắt hơn gấp đôi so với khi mua ở Thái Lan không, lý do là do các loại thuế quá cao. Các loại hàng hóa quan trọng như xăng dầu cũng đang chịu 5, 6 loại thuế đó. Ngoài ra khi sản phẩm đến tay người tiêu dùng đã phải đội lên một mức giá rất cao để bù lại những chi phí bất cập, trong đó có chi phí bôi trơn cho CSGT, hải quan, kiểm dịch… Chẳng hạn khi anh mua 1 kg gạo với giá 15000, nhưng thực ra đúng giá của nó chỉ có 10000, 5000 còn lại là những loại phí oái oăm mà người dân phải cắn răng chịu đựng.
– Uh em nói cũng đúng 😀
– Em chỉ muốn nói với anh rằng bản chất của con người là xã hội và anh không thể tách ra khỏi xã hội, anh luôn bị xã hội tác động. Nếu một xã hội bất ổn, nhiều người nghèo đói, nhiều kẻ côn đồ thì anh cũng bị ảnh hưởng. Có thể khi anh ra đường, chỉ vì một vụ va quẹt xe nhẹ nhưng anh lại bị người ta rút dao đâm chết, và thế là cuộc đời anh đi ! Mà xã hội thì luôn phụ thuộc vào thể chế chính trị, phụ thuộc vào cách điều hành quản lý của nhà nước, phụ thuộc vào lập pháp và hành pháp…
– Anh biết, nhưng dù sao anh vẫn muốn an toàn, an toàn cho bản thân và an toàn cho gia đình, dù nghèo đói còn hơn phải ở tù. Sống ở xã hội này thì phải biết ngậm miệng hoặc nịnh hót để mà sống em à.
– Em không biết nói gì nữa, vì anh và nhiều người khác đang chọn lối sống đó. Nhưng em thì không…

Nguồn: Nguyễn Thùy Linh FB

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: