Vũ Thất

Bảo Bình 1

VIỆT NAM NGÀY NAY (kỳ 105)

1. Hiểm họa Trung Quốc và bài học từ Tiệp Khắc, Ukraina

Lê Anh Hùng

 Bài học còn nguyên tính thời sự từ Tiệp Khắc…

Ngày 11.2 vừa qua, tác giả Trần Trung Đạo đã có một bài viết sâu sắc nhan đề “Hiểm hoạ Trung Quốc và bài học Tiệp Khắc” được đăng tải trên nhiều trang mạng trong và ngoài nước. Bài viết khiến dư luận phải giật mình khi nêu lên sự tương đồng giữa số phận Tiệp Khắc những năm 1930 (bên cạnh một Đức Quốc xã đã khởi động guồng máy chiến tranh với dã tâm tiến tới thống trị Châu Âu và thế giới) và Việt Nam hiện nay (sát nách một Trung Quốc với cuồng vọng “bình thiên hạ” không còn thèm che dấu).

Theo tác giả Trần Trung Đạo, việc Tiệp Khắc rơi vào tay Đức nhẹ nhàng như chiếc lá mùa thu phát xuất từ ba lý do chính. Hai lý do khách quan: (1) Bành trướng về hướng đông là chủ trương truyền thống của Đức, (2) Chính sách nhân nhượng (appeasement policy) của các lãnh đạo chủ hòa châu Âu đứng đầu là Thủ tướng Anh Neville Chamberlain; và một lý do chủ quan: (3) Tiệp Khắc là một quốc gia ô hợp, phân hóa, suy yếu, có nhiều chính khách làm tôi mọi cho ngoại bang và giới lãnh đạo chính phủ không có quyết tâm bảo vệ chủ quyền đất nước.

Sau khi phân tích hai lý do khách quan, tác giả nhận định: “Cả hai lý do trên không thể làm Tiệp Khắc mất một cách nhanh chóng nhưng chính sâu mọt và phản bội ngay trong lòng nước Tiệp và một chính phủ phân hóa, yếu kém, thiếu quyết tâm mới là những lý do chính làm tan rã Tiệp Khắc.”

Ông Trần Trung Đạo cho rằng, nguyên nhân quan trọng nhất trong nhóm nguyên nhân chủ quan là: Rất nhiều sâu mọt trong nội bộ Tiệp mà đứng đầu là Konrad Henlein lãnh đạo của đảng Sudeten gốc Đức.

Tác giả nêu lên sự tương đồng giữa Tiệp Khắc thập niên 1930 với Việt Nam hiện nay:

  1. Tương tự như Đức Quốc Xã đối với Tiệp Khắc, Trung Quốc chủ trương bành trướng xuống vùng Đông Á;
  2. Tương tự như Hitler, lãnh đạo CS Trung Quốc lợi dụng chính sách ngoại giao mềm của Mỹ;
  3. Tương tự như Đức Quốc Xã đối với Tiệp Khắc, Trung Quốc nắm chắc các thành phần lãnh đạo cam thân làm nô bộc cho ngoại bang và không quyết tâm bảo vệ chủ quyền đất nước.

Tuy nhiên ở đây, tác giả lại không nêu lên sự tương đồng giữa Tiệp Khắc trước kia với Việt Nam hiện nay về nguyên nhân quan trọng nhất trong nhóm nguyên nhân chủ quan nêu trên: Konrad Henlein của Tiệp Khắc khi xưa và Hoàng Trung Hải của Việt Nam ngày nay.
Konrad Henlein… hoạt động dưới danh nghĩa đảng Sudeten quy tụ đa số dân Tiệp gốc Đức. Konrad Henlein sinh tại Bohemia, Tiệp Khắc, có cha là người Đức và mẹ là người Czech. Đảng Sudeten của Konrad Henlein thông đồng với đảng Quốc Xã Đức và được đảng này tài trợ và huấn luyện… Ngày 28 tháng Ba năm 1938, Hiter gọi Konrad Henlein sang Đức và đích thân ra chỉ thị cho tên Tiệp gian này phải đưa ra những điều kiện mà Tiệp Khắc không thể thỏa mãn được. Mặc khác, Joseph Goebbels, Bộ trưởng Tuyên truyền của Đức Quốc Xã, tung một chiến dịch tuyên truyền ồ ạt về việc chính phủ Tiệp bạc đãi, đàn áp dân gốc Đức trong vùng Sudetenlan và xúi dục người dân Tiệp gốc Đức đứng lên đòi quyền tự trị.

Về lại Tiệp, Tiệp gian Konrad Henlein đòi chính phủ Tiệp phải để vùng Sudetenlan hoàn toàn tự trị, thay đổi chính sách đối ngoại của chính phủ Tiệp và toàn quyền phổ biến lý thuyết Quốc Xã. Dĩ nhiên, đòi hỏi tự trị còn có thể đàm phán được nhưng việc tự do tuyên truyền tư tưởng Quốc Xã khó có thể chấp nhận. Khi đàm phán bắt đầu, Tiệp gian Konrad Henlein và đảng của y lại tạo nhiều xáo trộn bạo động trong vùng và tiếp tục làm khó dễ chính phủ trung ương cho đến khi hiệp ước Munich được ký kết.

Ngày 1 tháng Mười năm 1938, các đơn vị tiền phương của quân đội Đức vượt qua biên giới Tiệp giữa tiếng hò reo ủng hộ của các đảng viên đảng Sudeten…Phía sau đoàn quân Đức là các đơn vị mật vụ Gestapo và lực lượng an ninh SS. Chỉ trong thời gian ngắn 10 ngàn người dân Tiệp, kể cả dân nói tiếng Đức nhưng chống Hitler, bị đày vào các trại tập trung vừa mới xây ở Sudetenland.

Tương tự như Konrad Henlein của Tiệp Khắc, bố của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải là một người Trung Quốc, còn mẹ ông ta là người Việt Nam. Tuy nhiên, khác với Konrad Henlein, bố con ông Hoàng Trung Hải lại cố tình khai man lý lịch hòng “chui sâu, leo cao” trong bộ máy lãnh đạo của Việt Nam.

Theo bài “PTT Hoàng Trung Hải và ngành khai khoáng của Việt Nam” đăng trên VOA ngày 2.2.2014 thì:

Ngay từ ngày 7.5.2007, một số cán bộ đảng viên đã và đang công tác tại Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, Ban Tổ chức Trung ương, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ và một số cơ quan trọng yếu khác của Đảng CSVN, đã gửi bức Tâm Huyết Thư tố cáo lý lịch người Hán của ông Hoàng Trung Hải (bố ông ta tên là Sì Sói, sinh quán tại Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc).

Bất chấp lời cảnh báo đầy tâm huyết của nhiều cán bộ đảng viên cao cấp lo lắng cho vận mệnh dân tộc trước kỳ họp đầu tiên của Quốc hội khoá XII, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn đặt ông Hoàng Trung Hải vào chiếc ghế quan trọng thứ hai trong chính phủ khoá mới: Phó Thủ tướng “phụ trách kinh tế” (từ ngày 2.8.2007).

PTT Hoàng Trung Hải được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao trực tiếp phụ trách các bộ: Công Thương, Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, Xây dựng, Giao thông – Vận tải, và Tài nguyên – Môi trường. Ngoài ra, ông ta còn được Thủ tướng tin tưởng giao đảm nhiệm một loạt chức vụ trọng yếu: Chủ tịch Hội đồng quốc gia về tài nguyên nước; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các Dự án trọng điểm về dầu khí; Trưởng Ban Chỉ đạo Tổ chức điều phối phát triển các Vùng kinh tế trọng điểm; Trưởng Ban Chỉ đạo Chương trình mục tiêu quốc gia ứng phó với biến đổi khí hậu; Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Quy hoạch và Đầu tư Xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông vận tải; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước Dự án Điện Hạt nhân Ninh Thuận; Trưởng ban Ban chỉ đạo Nhà nước Dự án Thuỷ điện Sơn La; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước Xây dựng Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Xây dựng Nhà Quốc hội; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về điều tra cơ bản tài nguyên – môi trường biển; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch điện VI, Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch Phát triển Điện lực Quốc gia; Trưởng ban ODA (Viện trợ Phát triển Chính thức) Quốc gia; Chủ tịch Uỷ ban An ninh Hàng không Dân dụng Quốc gia; Chủ tịch Uỷ ban Quốc gia Tìm kiếm Cứu nạn, v.v. Nghĩa là ngài PTT gốc Tàu này gần như nắm trọn toàn bộ nền kinh tế Việt Nam trong tay, dĩ nhiên là cả ngành khai khoáng với hàng loạt mỏ khoáng sản béo bở. Không chỉ “dâng” cả ngành điện lực Việt Nam cho Trung Quốc mà trong nhiều năm qua ngài PTT này còn âm mưu “Hán hoá” nền kinh tế Việt Nam, và dĩ nhiên ngành khai khoáng cũng không thoát khỏi điều đó.
Như vậy, so với Konrad Henlein của Tiệp Khắc khi xưa thì rõ ràng Hoàng Trung Hải của Việt Nam ngày nay còn nguy hiểm gấp bội phần.

…và lời cảnh báo nóng hổi từ Ukraina

Việc Tổng thống Putin mới đây quyết định đưa quân vào Ukraina để “bảo vệ người dân Nga” khiến nhiều người Việt Nam phải giật mình, bởi Trung Quốc cũng hoàn toàn có thể làm điều tương tự với Việt Nam.

Trên Biển Đông, cửa ngõ của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ 21, Bắc Kinh vẫn kiên trì với yêu sách chủ quyền chiếm tới 80% diện tích toàn bộ vùng biển. Họ đang âm mưu lấn chiếm các hòn đảo mà Việt Nam nắm giữ ở Trường Sa, và đã nhiều lần đe doạ tấn công quân sự để độc chiếm quần đảo này, từ đó khống chế hoàn toàn Biển Đông.

Trên đất liền, nhờ sự “đạo diễn” của ngài Phó Thủ tướng Tàu Hoàng Trung Hải mà trong những năm qua, thông qua các dự án kinh tế với nhiều hình thức khác nhau, người Trung Quốc đã “lập xóm, lập phố” ở nhiều địa phương trên khắp dải đất hình chữ S này, từ các tỉnh biên giới phía Bắc vào đến Cà Mau, lên tận Tây Nguyên, rải dài các tỉnh duyên hải miền Trung, các tỉnh Đông Nam Bộ. Đặc biệt, nhờ tài “phù phép” của ngài PTT Tàu này mà Trung Quốc hiện đã và đang chiếm lĩnh được những vị trí hiểm yếu về an ninh – quốc phòng ở Việt Nam như các khu rừng đầu nguồn ở các tỉnh biên giới phía bắc, khu vực Vũng Áng với cảng nước sâu Sơn Dương ở Kỳ Anh (Hà Tĩnh), khu vực Tây Nguyên thông qua dự án Bauxite Tây Nguyên… chưa kể họ còn đang lăm le lập căn cứ ở khu vực Cửa Việt, một vị trí trọng yếu và hết sức nhạy cảm về an ninh – quốc phòng ở Quảng Trị, thông qua một dự án của Công ty C.P. Việt Nam (trước đây thuộc tập đoàn C.P. Group của Thái Lan, nhưng đã bị Trung Quốc thâu tóm kể từ năm 2011).

Những đội quân trá hình kể trên, cùng các cơ sở “kinh tế” của họ, sẽ là “lý do chính đáng” để Trung Quốc đưa quân vào Việt Nam nhằm “bảo vệ người Hoa và các cơ sở kinh tế của Trung Quốc”, một khi chiến sự nổ ra trên Biển Đông chẳng hạn.

Đâu là vấn đề lớn nhất của Việt Nam hiện nay?

Cách đây 200 năm, Napoleon đã từng cảnh báo nhân loại: “Hãy để cho con rồng Trung Quốc ngủ yên, bởi khi thức giấc nó sẽ làm rung chuyển thế giới.” Giờ đây, khi tiềm lực kinh tế và quân sự của họ đã hùng mạnh và nước này không còn che dấu cuồng vọng bá quyền nữa, Trung Quốc trở thành vấn đề của cả thế giới, chứ không riêng gì Việt Nam. Tuy nhiên, hơn bất cứ quốc gia nào khác, với vị trí sát nách người láng giềng khổng lồ, và lại án ngữ ngay cửa ngõ phía Nam, hướng bành trướng khả dĩ nhất của họ (khi mà cả ba hướng Tây – Bắc – Đông họ đều gặp phải những bức tường thành hết sức vững chãi là Ấn Độ, Nga, và Nhật Bản – Đài Loan), Việt Nam ở vào vị thế vô cùng chông chênh và hiểm hoạ bị thôn tính lại lơ lửng trên đầu kể từ khi con rồng này bắt đầu thức giấc – tình cảnh mà tổ tiên chúng ta từng nếm trải từ hàng ngàn năm trước.

Để có thể tồn tại và phát triển ngay bên cạnh người láng giềng “to xác và xấu bụng” này, Việt Nam cần cả nội lực lẫn ngoại lực, trong đó nội lực là điều kiện cần, điều kiện tiên quyết. Trớ trêu thay, nền kinh tế Việt Nam, nội lực tiên quyết và quan trọng nhất của chúng ta, lại nằm trong tay một người Hán từ nhiều năm nay.

Trung Quốc là hiểm hoạ lớn nhất, đe doạ sự tồn vong của dân tộc Việt Nam. Và, tương tự như Konrad Henlein từng là nguyên nhân quan trọng nhất trong nhóm nguyên nhân chủ quan khiến Tiệp Khắc bị Hitler thôn tính năm 1938, Phó Thủ tướng Tàu Hoàng Trung Hải (người suốt 6 năm qua bị tố cáo những tội ác khủng khiếp như gián điệp, buôn bán ma tuý, giết người và trùm băng đảng) chính là vấn đề lớn nhất của Việt Nam hiện nay. Ông ta không chỉ là tử huyệt của chế độ hiện hành, mà còn là tử huyệt của cả dân tộc Việt Nam, khi không chỉ ngày đêm tàn phá nền kinh tế Việt Nam, mà còn hàng ngày hàng giờ âm mưu biến Việt Nam trở thành quận huyện của Trung Quốc, quê hương của ông ta.
Bài liên quan:

  1. Tâm Huyết Thư của các cán bộ đảng viên tố cáo lý lịch người Hán của PTT Hoàng Trung Hải; nếu link kia không đọc được, quý vị có thể đọc ở đây, đọc bản đánh máy lại ở đây, đọc trên Facebook ở đây
  2. Thư Tố Cáo lần thứ 73 và lời kêu cứu
  3. Điều gì đang xẩy ra với ngành điện lực của Việt Nam? (blog Lê Anh Hùng)
  4. Một nền kinh tế đang trên đà ‘Hán hoá’? (Dân Làm Báo)
  5. Phạm Hiện: Một phó thủ tướng gốc Hoa khai man lý lịch, buôn bán ma tuý (Dân Làm Báo)
  6. Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải mở đường cho giặc tràn vào Việt Nam (Dân Làm Báo)
  7. Biệt khu Trung Quốc ở Đà Nẵng (RFA)
  8. Công nhân Bình Dương ngộp thở vì ông chủ Trung Quốc (RFA)
  9. Người Trung Quốc đã lập xóm, lập phố và sẽ lập gì nữa? (Dân Trí)
  10. Nhập siêu từ Trung Quốc: Cấp độ báo động ngày càng lớn và những cái tai ngày càng điếc (VOA)
  11. Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải và ngành khai khoáng của Việt Nam (VOA)
  12. Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị (VOA)

 nguồn: VOA

2. Xài không được thì bỏ!

 Lữ Giang

 Ukraina cũng giống như Việt Nam, được coi là “vùng trái độn” (buffer zone) giữa Đông và Tây, bên nào cũng muốn chiếm ưu thế trong vùng này để thực hiện các mưu đồ của mình, đưa tới những cuộc chinh chiến và chính biến liên tục, có khi rất bi thảm và đẫm máu. Mỗi giai đoạn, các thế lực Đông – Tây đã sử dụng những lá bài khác nhau làm “quốc gia trái độn” điêu đứng.

Phải tạm xếp lại cuốn “Quốc văn giáo khoa thư chống cộng” có tên là “Ta thắng địch thua”, người Việt đấu tranh mới có thể nhận ra được những bí ẩn đàng sau biến cố Ukraina và từ đó rút ra những bài học kinh nghiệm.

THÂN PHẬN BI THẢM CỦA UKRAINA

Chuyện bi thảm của người Ukraina cũng không khác gì chuyện bi thảm của người người Việt đấu tranh. Trong bài “Abridged History of Ukraine” (Lịch sử rút ngắn của Ukraina), giáo sư sử học Ukraina  là Andrew Gregovich nói rằng “Trong con mắt người Nga, người Ukraine là những người ngây thơ dễ bị lừa”. Người Mỹ và Cộng Sản chắc cũng đã nhìn người Việt đấu tranh bằng con mắt như vậy.

Giáo sư Gregovich kể lại: Khi hình thành chủ nghĩa cộng sản, Nga đã dùng Ukraina làm thí điểm. Năm 1928, Stalin đã cho thí nghiệm cuộc đấu tố địa chủ (kuklaks) đầu tiên tại đây rồi dùng nó thanh toán giới trí thức và các nhà tu hành, đặc biệt các giáo sĩ thuộc Giáo Hội Chính Thống Giáo Ukraina. Hàng triệu gia đình bị giết hoặc bị đày đi Siberia. Nạn đói 1932-1933 cướp đi sinh mạng 7 triệu người Ukraina không phải do thiếu lương thực mà vì tất cả nông sản đã bị thu gom và chứa vào những kho lớn do quân đội canh gác.

Ngày 22.6.1942, quân phát xít Đức tràn vào Ukraina, người dân Ukraina cầm hoa, bánh mì và muối theo truyền thống, reo hò hoan hô quân Đức như những vị anh hùng giải phóng cho họ, gióng như Phật Giáo VN đi đón “quân giải phóng” năm 1975. Quân Đức rất ngạc nhiên. Trong số 667,085 quân nhân trú đóng tại Kiev, chỉ có khoảng 2000 quân chạy theo hồng quân Liên Sô, số còn lại đã ra đầu hàng quân Đức. Nhưng quân Ðức không xử dụng họ mà bỏ cho chết đói và lạnh trong các trại tù binh. Khoảng 2,5 triệu người Ukraina đã bị bắt đưa sang Ðức lao động cho đến chết. Trong khi đó, khi rút đi quân Liên Sô đã mang theo 6 triệu trâu bò, 550 xí nghiệp lớn và hàng ngàn xí nghiệp nhỏ, khoảng 5.000 toa xe lửa và 607 cầu xe lửa chạy qua được. Có 915 nhà kho đã bị quân Nga phá hủy.

Khi bị quân Đồng Minh và Liên Sô phản công, quân Ðức trên đường tháo chạy cũng làm tương tự như hồng quân Liên Sô: Phá hủy tất cả các cấu trúc của Ukraina, nhất là hệ thống đường xá, đường xe lửa, cầu cống… để ngăn cản đường tiến quân của hồng quân Liên Sô.

Trước tình cảnh như vậy, tổ chức “Những Người Ukraina Quốc Gia” (OUN) đã thành lập một đạo quân giải phóng gồm khoảng 200.000 người vừa chống lại quân Liên Sô vừa chống lại quân Đức. Nhưng đoàn quân này đã bị tiêu diệt gần như hoàn toàn.

Thế chiến II chấm dứt, số phận của Ukraina vẫn đen tối. Từ 3 đến 11.2.1945, ba nhà lãnh đạo của ba cường quốc là Roosevelt, Churchill và Stalin đã họp tại Yalta, một thành phố nhỏ nắm ở mũi cực nam bán đảo Crimea của Ukraina, để phân chia lại bản đồ Âu Châu mà phần thắng nằm về Nga. Ukraina lại mất thêm một số vùng cho Nga. Những người Ukraina bị đưa sang Ðức làm nô lệ, nếu còn sống đều bị trả về cho Liên Sô. Họ đã bị đày qua Siberia và chết rũ tù ở đó.

Chuyện bi thảm của Ukraina còn rất dài, nhưng chúng tôi tạm ngưng ở đây để nói vể chuyện Ukraina ngày nay.

TÔN GIÁO VÀ SẮC TỘC TRỞ THÀNH LÁ BÀI

Tài liệu thống kê cho biết ở Ukraina có đến 97% dân số theo Kitô giáo, nhưng đây không phải là “một giáo hội duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền” như trong kinh Tin Kính. Vì thế, cả Nga và Mỹ đều chơi lá bài tôn giáo.  Nga dựa vào Chính Thống Giáo, còn Mỹ xử dụng Công Giáo Hy Lạp, Công Giáo La Mã và Tin Lành. Những con số sau đây cho chúng ta thấy trận chiến rất gay cấn:

Chính Thống Giáo chiếm đa số 83,7%, Công Giáo Hy Lạp 8%, Công Giáo La Mã 2,2% và Tin Lành 2,2%. Nhưng Chính Thống Giáo được chia thành 3 hệ phái: Chính Thống Giáo thuộc Tòa Thượng Phụ Kiev 50,4%, Tòa Thượng Phụ Moscow 26,1% và Độc Lập 7,2%.

Các tổ chức chính trị ở Ukraina cũng đã hình thành dựa theo yếu tốc tôn giáo và yếu tố sắc tộc. Ukraina có rất nhiều đảng phái, nhiều không thua gì các tổ chức của cộng đồng người Việt ở hải ngoại, nhưng hiện nay có hai đảng lớn nhất, đó là Đảng Các Khu Vực (Party of Regions) và Đảng Đảng Đất Cha (Party of Fatherland). Đảng Các Khu Vực quy tụ đa số các tín hữu Chính Thống Giáo thân Nga, được coi là đảng mạnh nhất. Đảng Đất Cha tập họp các tín hữu Công Giáo Hy Lạp, Công Giáo La Mã, Tin Lành và một số Chính Thống Giáo không theo Nga.

Quốc Hội Ukraina có 450 dân biểu, Đảng Các Vùng chiếm 210 ghế còn Đảng Đất Cha chỉ có 90 ghế. Nga trợ giúp Đảng Các Vùng còn Mỹ hổ trợ Đảng Đất Cha.

Như chúng tôi đã kể lại, trong cuộc đấu đá đầu tiên năm 2005 giữa ông Viktor Yanukovych thuộc Đảng Các Vùng và ông Viktor Yushchenko thuộc Đảng Đất Cha, ông Viktor Yushchenko đã thắng. Tưởng bở, trong cuộc bầu cử năm 2010, bà Yulia Tymoshenko, lãnh tụ của Đảng Đất Cha, đã ra tranh cử tổng thống với ông Viktor Yanukovych thuộc Đảng Các Vùng và bị thua đậm, sau đó bà còn bị ông Yanukovych truy tố tội “tội lạm dụng quyền lực” và bị phạt 7 năm tù.

Trong thời gian vừa qua, nền kinh tế Ukraina suy sụp. Đảng Đất Cha tổ chức biểu tình đòi ông Viktor Yanukovych phải ra đi. Ông Viktor Yanukovych phải chọn giữa Liên Hiệp Âu Châu và Nga để tìm nguốn tài trợ 35 tỷ USD cứu nguy nến kinh tế Ukraina. Cuối cùng ông đã chọn Nga để được vay 15 tỷ USD. Đảng Đất Cha phản đối mạnh mẽ, tiến chiếm các công sở, đưa tới các cuộc đụng độ đẫm máu. Người ta không ngạc nhiên khi dân Ukraina biểu tình trên Quảng trường Độc lập ở Kiev, ông Victoria Nuland, Phụ Tá Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, đã công khai đi phân phát đồ ăn nhẹ cho họ, còn Thượng Nghị Sĩ John McCain quay mặt về phía đám đông chào đón “những người có ước muốn tốt đẹp” (well-wishers).

Ông Viktor Yanukovych bỏ chạy. Chủ Tịch Quốc Hội là ông Oleksandr Turchnov, vốn là một mục sư Tin Lành và thuộc Đảng Đất Cha, đã liên kết với nhiều đảng khác nhau, biểu quyết truất phế ông Yanukovych với tỷ lệ 228/450. Đảng Các Vùng chỉ có 210 phiếu nên thua. Ông Oleksandr Turchnov được bầu làm Tổng Thống.

CÂU CHUYỆN BÁN ĐẢO CRIMEA

Bán đảo Crimea nằm trên bờ Biển Đen ở phía Nam Ukraina, tiếng Nga và Ukraina gọi là “Krym”(đọc là Grưm), tiếng thổ dân Tatar gọi là “Qirim” chỉ các vách núi đâm thẳng xuống biển. Đảo này có diện tích 26.200 cây số vuông (10.000 sq mi). Thổ dân ở đây là người Tarta, nói tiếng Thổ nhĩ kỳ và theo Hồi Giáo. Crimea đã từng là nơi xảy ra các cuộc chiến lớn trong lịch sử, bị Đế Quốc Nga chiếm từ năm 1783 và sau đó thuộc Liên Sô.

Trong Thế chiến II, phát-xít Đức chiếm Crimea và lập ra chính quyền thiểu số Tatar tự trị. Do đó, sau khi lấy lại được Crimea, Stalin trả thù, đày những người Tatar đi Siberia, gần phân nửa đã bị chết trên đường di chuyển. Họ chỉ được trở về sau khi Liên Sô tan rã.

Năm 1954, để kỷ niệm 300 năm đạt được hiệp ước liên hiệp hổ tương Nga và Ukraina tại Pereiaslav năm 1654, Chủ Tịch Liên Sô là Khrushchev, người có hai giòng máu vừa Nga vừa Ukraina, đã tặng lại Crimea cho Ukraina. Trong thực tế, việc trao tặng này chẳng mang ý nghĩa gì vi lúc đó Ukraina thuộc Liên Sô. Tuy nhiên, năm 1991, khi Liên Sô sụp đổ, Crimea trở thành một cộng hòa tự trị của Ukraina, có hiến pháp, quốc hội và chính phủ riêng.

Cảng Sevastopol, nơi có Hạm đội Biển Đen của Nga đồn trú đã bị bỏ trống và trở thành hoang phế. Đến năm 1997 Nga mới ký hiệp ước với Ukraina thuê lại quân cảng này trong vòng 20 năm, tức là đến năm 2017. Tháng 4/2010, tổng thống Viktor Yanukovych đã gia hạn cho Nga thuê đến năm 2042. Để đổi lại, Nga sẽ giảm 30% giá khí đốt bán cho Ukraina.

Cuộc kiểm tra năm 2007 cho biết dân số của Crimea là 2.352.385 người, riêng thành phố cảng Sevastopol có 379.200 người. Người Nga 58, 5%, người Ukraina 24,4% còn người Tarta 12.1%.

Theo thỏa thuận giữa Nga và Ukraina năm 1999, Hạm đội Biển Đen của Nga có thể thiết lập một mạng lưới hơn 1.000 địa điểm đóng quân trên bán đảo Crimea, bao gồm căn cứ hải quân ở Sevastopol, hai sân bay và cả cơ sở đào tạo tại Feodosia. Các căn cứ có thể chứa tới 25.000 nhân viên, 22 máy bay, 24 cụm pháo binh và 132 xe bọc thép.

Khi chính biến xảy ra, một nhóm vũ trang không rõ xuất xứ đã chiếm toà nhà Quốc Hội Crimea và chỉ định ông Sergui Axionov làm Thủ Tướng Crimea thay thế ông Anatolii Mohyliov. Những binh sĩ Ukraina gốc Nga, trong đó có khoảng 6000 binh sĩ không quân và hải quân, đã bỏ quân đội Ukraina chạy về phe Nga, khiến lực lượng của Nga ở đây lên tới 15.000 người.  Những binh sĩ Ukraina còn lại đã bỏ súng xuống và đi biểu tình, nhưng thấy khó ăn Nga được nên cuối cùng đã rút đi.

Ngày 6.3.2014, ông Volodymyr Konstantinov, chủ tịch Quốc Hội Crimea, đã triệu tập cuộc họp để quyết định vị thế của Crimea. Kết quả, 78 trong số 86 dân biểu quốc hội đã bỏ phiếu ủng hộ sáp nhập Crinea vào Liên Bang Nga. Một cuộc trưng cầu dân ý sẽ được tổ chức vào ngày 16.3.2014 để người dân Crimea quyết định Crimea sát nhập vào Nga hay có một quy chế tự trị rộng rãi hơn.

Liền sau đó, Viện kiểm sát Ukraina tuyên bố sẽ khởi tố Thủ Tướng Axionov và Chủ tịch Quốc hội Volodymyr Konstantinov của Crimea về tội «xâm hại toàn vẹn lãnh thổ» của Ukraina.

MỘT VỤ GRUZIA TÁI DIỄN?

Cả Gruzia lẫn Ukraina đều là “vùng trái độn” giữa Nga và khối Tây Âu nên Nga không để hai nước này trở thành công cụ của đối phương. Đó là then chốt của vấn đề.

Sau khi Liên Sô bị sụp đổ năm 1991, Nga vẫn xử dụng các nước trong Liên Sô cũ như Ukraina, Gruzia, Armenia, Azerbaijan… làm vòng đai ngăn chận sự xâm nhập trực tiếp của các nước Tây Âu vào lãnh thổ Nga. Năm 2003, Gruzia thực hiện cuộc “Cách Mạng Hồng”, thành lập một chính phủ thân Tây Phương và có kế hoạch gia nhập khối NATO. Nga liền yểm trợ hai vùng Abkhazia và Nam Ossetia ly khai khỏi Gruzia, thành lập khu tự trị. Được Hoa Kỳ và các nước Liên Hiệp Âu Châu ủng hộ, ngày 7.8.2008, quân đội Gruzia đã mở cuộc tấn công vào khu Nam Ossetia. Thủ tướng Nga Vladimir Putin lên án chiến dịch quân sự này là “hành động gây hấn” và tuyên bố Moskva sẽ có hành động đáp trả.

Để Gruzia lên tinh thần, Phó Tổng thống Hoa Kỳ là Dick Cheney đã đích thân thông báo cho Tổng Thống Mikhail Saakashvili của Gruzia rằng chiến hạm của hải quân Mỹ mang tên lửa hành trình đã áp sát Gruzia. Dick Cheney nói: “Ngài nên biết, thứ mà tàu chiến chúng tôi mang đến không phải là nước uống mà là thứ quan trọng hơn hàng hóa rất nhiều”. Hôm sau, Nga mở cuộc tấn công đánh bật quân Gruzia ra khỏi Nam Ossetia rồi tiến sâu vào lãnh thổ Gruzia, các chiến hạm Mỹ và khối NATO không động đậy gì. Thất vọng, ngày 10.8.2008, quân Gruzia rút khỏi Nam Ossetia và ngày 2.9.2008 Gruzia tuyên bố cắt quan hệ ngoại giao với Nga, nhưng vùng Nam Ossetia không còn thuộc Gruzia nữa.

Nay Ukraina muốn gia nhập Liên Hiệp Âu Châu, Nga cũng đối phó như đã đối phó với Gruzia. Cũng như Gruzia, Ukraina là cái thá gì mà Hoa Kỳ và Liên Hiệp Âu Châu phải đứng ra bảo vệ và “nuôi báo cô”? Số phận Ukraina rồi cũng gióng Gruzia, xài không được thì bỏ.

Ngày 6.3.2014

Lữ Giang

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: