Vũ Thất

Bảo Bình 1

VIỆT NAM NGÀY NAY (kỳ 114)

Khám bệnh ở VN
 
8-kham-benh-8316-1397444619.jpg
Facebooker truyền tay nhau bức ảnh nữ bác sĩ sử dụng ống nghe để khám bệnh nhưng không đeo vào tai.

1. Bà Tiến hay ông Lùi cũng rứa thôi!

Huy Cường

Mấy ngày qua tôi nhận được rất nhiều tin nhắn yêu cầu Nhà báo độc lập lên tiếng về vụ Bà Kim Tiến.

Trong sở trường của tôi có hai món rưỡi được ưu tiên: Giao thông, Giáo dục và một phần về Y tế.


Món Y Tế xem ra tôi quan tâm ít hơn bởi lý do tôi cho rằng: tất thảy thần dân của ngành này toàn là trí thức cả, họ cũng như bà con ta biết tỏng tòng tong mọi sự thể cả, chả hơi đâu mà , như một câu ngạn ngữ Việt là :”Dạy đĩ vén váy” cả.
Anh không viết thì nó vẫn …tiêu cực, anh viết nó vẫn tiêu cực, có khi còn tiêu cực hơn ấy nên trong mảng này, tôi cày ít hơn.
Thế nhưng, hôm nay, đáp lại thịnh tình của Quý bạn, tôi xin kể một câu chuyện có thực một trăm phần trăm, tôi chưa xin phép nên tạm đổi tên nhân vật chính , là Giáo sư, hiệu phó một trường Đại học Y khoa lớn của VN, thành ông “Võ Như Lành” cho nó …lành.

 
Câu chuyện như sau:
Năm 2008 tôi về Quảng Ngãi tìm tư liệu và chuẩn bị làm phim về cụ Huỳnh Thúc Kháng. Khi đang chụp ảnh phần mộ của cụ trên núi Thiên Ấn thì một bác già khả kính đến nói với tôi:
– Anh làm ơn chụp cho đoàn bác vài kiểu ảnh kỷ niệm. Máy bác hết phim ( hồi đó con chụp bằng phim).
Nói rồi ông gửi tôi cái danh thiếp và hẹn gặp lại ở nhà khách UBND tỉnh Quảng Ngãi gần đường Hùng Vương.
Nhìn tấm danh thiếp tôi khoái ngay và chỉ sau một giờ tôi đã đem đến nhà khách biếu quý khách một bộ ảnh rất đẹp, không lấy tiền.
Cảm kích vì nghĩa cử đó và nhận ra mình là đồng hương, quê tôi ở Cẩm Khê, nhà ông ở Xuân Huy, Lâm Thao một làng nhiều Tiến sỹ nhất Việt Nam từ năm …1970 chỉ cách nau hơn chục cây số, ông tiếp tôi rất nồng hậu.

Khi tôi khéo léo hỏi ông ( có ghi âm) về chuyện Y đức thì vị giáo sư bạc đầu này nhận ra ngay.
Ông nói:
-Tôi không trả lời anh đâu, nhưng tôi kể cho anh nghe câu chuyện của chính gia đình tôi, rồi anh làm gì thì làm.
Tôi nghe xong câu chuyện mà xúc động. Câu chuyện này có lẽ đủ tư cách giải thích tất thảy những chuyện vui buồn của ngành y tế, từ chuyện tiêm vaxin chết người đến chuyện Cát Tường, chuyện dịch sởi v.v…
Nghe xong câu chuyện này, thiết nghĩ các bạn sẽ hiểu rằng nếu bây giờ, bà Kim Tiến xuống, bà Kim Tiền lên hoặc ông Kim Lùi nhậm chức, thì cũng rứa cả thôi.
Cảm ơn Giáo sư N.N.L kính mến, cảm ơn nhân vật chính trong câu chuyện bi hài này là BS Huy, ông đã nói lên cái code của sự thể, khỏi phải tư duy nhiều hơn khi ta là dân Việt.

Dưới đây là câu chuyện của GS Vỏ Như Lành.
-Một lần tôi về phép đúng vào dịp người em tôi bị đau vùng bụng cấp, rất nguy kịch, phải đi bệnh viện ngay ban đêm.
Là nhà nghề tôi leo lên xe đi cùng. Vào khu vực phòng cấp cứu, tôi vui mừng nhận ra vị trưởng phòng cấp cứu là BS Huy, một học trò giỏi của tôi trong trường y.
Khi khiêng băng ca vào phòng, hai lần tôi giáp mặt với BS Huy nhưng tôi chợt nhận thấy hình như anh ta không muốn chào tôi.
Anh đeo khẩu trang nhưng làm sao tôi quên được vầng trán, ánh mắt, dáng đi của một SV đặc biệt đã học tôi 6 năm trời.
Và đêm ấy, theo gợi ý của cô y tá và sự chỉ dẫn của một người lạ, người nhà tôi phải chi ra 2 triệu bôi trơn cho kíp mổ.

Một tuần sau em tôi ra viện.
Tôi cầm tiền lên thanh toán viện phí và chủ trương đối diện với tay sinh viên xưa, nay đã trở thành kẻ bất trị này.
Khi tôi vào phòng y vụ, vừa chìa giấy tờ ra thì cô nhân viên chừng 30 tuổi đứng bật dậy, giọng nói trầm ấm, thân tình:
-Mời thầy đi theo em.
Mặc dù tôi chưa dậy cô này ngày nào nhưng nghe giọng nói thân thiện, tác phong rất chân tình, tôi vô thức bước theo cô.
Cô đưa tôi lên thẳng phòng …cấp cứu. Đến cửa, cô nói:
-Mời thầy vào, Sếp em đang chờ thầy!.
Cô mở cửa ấn tôi vào căn phòng mát rượi và đi ra.
Khi chỉ còn hai người, BS Huy ôm chầm lấy tôi.Anh nói ngay:
-Thầy ngồi đi, em biết là thầy giận em lắm. Rồi em sẽ giải thích ngay để thầy hiểu.
Tôi lắng nghe.
Vẫn con người ấy, thông minh, lanh lợi, tin cậy và thân tình. Anh ta nói:
“ Và nếu hôm đó, thầy trò mình nhận nhau, tay bắt mặt mừng thì có thể, người nhà thầy…chết!.
Nếu kíp mổ nhận thấy họ đang phải thức ba tiếng đồng hồ giữa đêm khuya để mổ một ca không – phong – bì thì chất lượng chuyên môn, các biện pháp hỗ trợ sẽ chạy theo kiểu không – phong – bì thầy ạ.
Bởi vậy, khi gặp thầy, em làm lơ, tính sau kíp mổ sẽ gặp lại thì Thầy đã về rồi.

Hôm nay, em xin tạ tội cùng thầy và em phải nói rằng, em có được như ngày hôm nay là nhờ thầy, Xin thầy đừng từ chối món quà này của em, coi như vài thang thuốc bổ để chăm sóc thầy khi không được gần thầy” .
Huy nói rồi lấy một gói giấy mỏng, gói ghém chu đáo sẵn nhanh tay nhét vào túi trong áo veston của tôi.
Tôi hoàn toàn mất tự chủ.
Sự thể diễn ra hoàn toàn ngoài suy đoán, dự cảm của tôi. Huy vẫn như cậu sinh viên hiếu hạnh, chu đáo và giỏi giang nằm xưa.
Cuối cùng, tôi hỏi:
– Tôi có dạy các anh làm thế không?
– Dạ, thưa thầy, cái lỗi chính nằm ở chỗ ấy ạ. Cái chính là vì các thầy đã không dạy những cái đó, những cái cần – phải – dạy.
Tôi ớ ra, hỏi cho rõ thì BS Huy nhẹ nhàng:
Ngày làm luận văn tốt nghiệp, các thầy cho một câu hỏi: Người BS chế độ XHCN khác với người BS tư bản ở chỗ nào?.
Nếu ai trả lời rằng, điểm khác biệt đó là người BS XHCN không cần tiền bạc vẫn làm tốt chức phận của mình thì được điểm cao.
Thực tế không phải thế.

Tôi bắt đầu hiểu ra vấn đề. Hình như toàn bộ bi kịch là ở đây. Hình như chúng tôi có lỗi. Không có BS nào là không cần tiền cả. Tôi ngậm ngùi thăm hỏi hoàn cảnh BS Huy. Anh nói:
“ Sau khi ra trường, con về phục vụ tại một bệnh viện chuyên ngành chăm sóc cán bộ tại Hà Nội.
Bệnh nhân của BV này tòan loại VIP.
Đến bữa trưa, con đem cặp lồng cơm đã nguội hắt có vài cọng rau muống đen xì và nửa quả trứng kho mặn vợ chuẩn bị ra ăn trong khi những bệnh nhân kia chơi gà luộc nửa con, giò chả ngập chân răng và họ luôn có quyền bắt ne bắt nét chúng con.
Đến một lúc, con nghĩ: tại sao cùng là người sao họ sướng thế. Sao mình ra sức phục vụ, ăn học từng ấy năm, tận tụy, hiểm nguy mà khổ thế.
Phải “chặt”!.
Lần đầu con chặt, cầm cái phong bì hơi cũng run tay nhưng về sau quen dần, càng chặt càng bén, chặt nhát nào ra nhát ấy.
Về sau con cũng đứng lớp, cũng dạy học trò nghề y cao quý này, ra trường chúng cũng biết chặt, chúng chặt giỏi hơn con, chặt nhát nào ra nhát ấy”.

Tôi không biết nói gì lúc này nữa.
Trong không gian này, tôi không biết ai là thầy, ai là trò nữa. Hình như BS Huy đang dạy cho tôi bài học vỡ lòng về sự bất hợp lý trong những vận động xã hội đã xảy ra, đang xảy ra.
Trên đường về, tôi giở phong bì ra, đếm được mười triệu. Tôi lẩm cẩm nghĩ: Lãi 8 triệu và một bài học quý từ cuộc sống, thôi thì….
Câu chuyện của GS Lành đến đây là hết. Không gian nhà khách UBND tỉnh Quảng Ngãi trầm hẳn xuống. Tôi cũng chẳng biết bình luận gì thêm. Phải chăng, chúng ta đã tạo ra một không gian để phát triển một loại mâu thuẫn xã hội đằng đẵng dăm chục năm và rồi hôm nay ta đắm mình trong bi kịch đó, bi kịch mà một nhà văn đã nói: Cái lò xo bị nén xuống ba tấc, khi bật lên, nó sẽ bật lên chín tấc.
Những tiêu cực trong ngành y tế sẽ còn dài chứ không dừng lại ở đây kể cả khi thay ba bộ trưởng.
Bao giờ cái thiết chế y tế, từ đào tạo đến các nguyên tắc về phúc lợi, nhân đạo, chính trị thay đổi theo hướng tích cực, có lý có tình thì tình hình sẽ tự nó tốt lên, các bạn ạ.

Huy Cường
http://bolapquechoa.blogspot.com/2014/04/ba-tien-hay-ong-lui-cung-rua-thoi.html?utm_source=BP_recent

2. Xấu hổ cho xứ sở mình

Đoàn Khắc Xuyên

Ở những nước họ đi qua, bóng dáng cảnh sát rất hiếm thấy. Hoạnh họe, nhũng nhiễu để làm tiền lại càng không. Ấy vậy mà khi trở về VN lại có.
Một đoàn du khách từ Việt Nam đi bằng đường bộ qua ba nước Campuchia, Thái Lan, Lào rồi vòng về Việt Nam. Ở những nước họ đi qua bóng dáng cảnh sát rất hiếm thấy. Hoạnh họe, nhũng nhiễu để làm tiền lại càng không. Ấy vậy mà khi trở về Việt Nam lại có.
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Đoàn gồm gần 80 người, đa số là Việt kiều từ nước ngoài về, phần đông lớn tuổi và nữ, có người cạo đầu quy y. Họ chọn đi đường bộ từ Việt Nam trên hai xe khách lớn qua Campuchia, Thái Lan, Lào rồi vòng về Việt Nam tham quan cảnh đẹp quê hương ở Vinh, Huế, Phong Nha-Kẻ Bàng và động Thiên đường ở Quảng Bình. Dọc đường, kể cả ở mấy nước láng giềng, họ ghé thăm chùa chiền và cúng dường, ghé những bản làng nghèo làm từ thiện.
Dọc đường, họ kể, đi qua ba nước láng giềng họ ít khi thấy bóng dáng cảnh sát và không một lần bị chặn xe lại hỏi, dù hai chiếc xe khách mang biển số nước ngoài (Việt Nam). Lần duy nhất mà họ thấy bóng cảnh sát là khi ở cố đô Luang Prabang của Lào, thấy hai ba cảnh sát chặn mấy thanh niên choai choai dường như đang đua xe thì phải. Nhưng đừng tưởng họ quản lý không chặt. Vào ngôi chùa cổ Sisaket ở Vientiane, chỉ cần đưa máy ảnh lên chụp trong chánh điện là lập tức có người tới nhắc nhở và yêu cầu hủy ảnh chụp vì ngôi chùa cổ này có quy định không được chụp hình bên trong chùa. Hoặc ở Cánh đồng Chum ở Phonsavan, Xieng Khoang, dù những cái chum to bằng đá đã ở đó, ngoài trời, hàng ngàn năm nhưng hễ có ai leo lên những cái chum là lập tức có người trong ban quản lý di tích tới nhắc nhở, yêu cầu không được leo lên. Nhưng bóng dáng cảnh sát thì rất hiếm thấy. Hoạnh họe, nhũng nhiễu để làm tiền (với khách nước ngoài có khi còn dễ hơn) lại càng không.
Ấy vậy mà khi trở về Việt Nam, chuyện đã xảy ra. Từ Xieng Khoang bên Lào về tới cửa khẩu quốc tế Nậm Cắn, đoàn du khách qua cửa khẩu Nam Khan phía Lào một cách nhanh chóng, đến cửa khẩu phía Việt Nam hướng dẫn viên gom hộ chiếu của tất cả du khách vào nộp để đóng dấu nhập cảnh. Chiếc xe thứ nhất được cho qua. Đến chiếc xe thứ hai, có chuyện. Cán bộ sau một hồi lâu cầm hộ chiếu bỗng kêu lên là thiếu một hộ chiếu trong khi trước đó hướng dẫn viên của đoàn đã giao đủ. Rồi cứ thế câu giờ. Đường thì dài, từ Phonsavan, Xieng Khoang về Vinh khoảng 400 cây số, dự kiến xe chạy bình thường phải đến tối mới tới nơi. Du khách sau hơn hai tuần ngồi xe qua ba nước, qua nhiều cung đường đèo cao khúc khuỷu đã khá mệt mỏi và chỉ mong sớm được về khách sạn tắm rửa nghỉ ngơi để hôm sau còn tiếp tục hành trình tham quan trong nước. Cuối cùng thì hướng dẫn viên và đoàn du khách đành chịu thua màn câu giờ, phải chung tiền để sớm được đi. Và thế là người ta tìm ra cái hộ chiếu “bị mất”. Chiếc xe thứ hai đến điểm dừng chân dọc đường chậm hơn chiếc xe đầu đến cả tiếng đồng hồ.
Chưa hết, dọc đường, dù xe không vi phạm lỗi gì vẫn bị chặn lại một lần nữa. Hỏi bất kỳ giấy tờ gì, nhà xe và du khách cũng trưng ra đầy đủ. Dường như biết thóp du khách đi đường xa, trời chiều chỉ mong đến nơi sớm, mấy viên công an mặt còn trẻ măng lại câu giờ. Rốt cuộc thì mỗi xe cũng phải “cúng” 500.000 đồng, tất nhiên không có biên bản biên nhận gì sất, để được sớm đưa khách về chỗ ngả lưng.
Vậy đấy, xứ sở của người Việt đã đón người Việt bằng hai màn mãi lộ. Bằng chứng đâu ư? Nộp tiền mãi lộ thì làm gì nắm được bằng chứng khi du khách đâu có chuẩn bị để chộp bằng chứng như phóng viên điều tra.
Nhưng là người đi trên chuyến xe, tôi cũng như tất cả du khách trên xe đã phải góp tiền để bù lại cho anh tài xế số tiền anh đã mất. Không ai bảo ai, nghĩ về đất nước mình rồi nghĩ về những ngày không thấy bóng dáng cảnh sát trên đất nước láng giềng, một nỗi buồn, nỗi xấu hổ cho xứ sở mình bỗng xâm chiếm mỗi người. Không xấu hổ sao được khi những người lẽ ra đại diện cho hình ảnh đất nước lại làm xấu đi hình ảnh đó.
Không tin ư? Thì đấy, mãi lộ chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sau chuyến đi của chúng tôi mấy hôm báo Nhật đã đưa tin về việc một lãnh đạo ban quản lý các dự án đường sắt có vốn ODA ăn hối lộ hơn 16 tỉ đồng của Công ty Tư vấn giao thông Nhật JTC. Hỏi ai không thấy buồn, không thấy xấu hổ?
Vietbao.vn ( Theo ĐVO)

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: