Vũ Thất

Bảo Bình 1

Mỹ Ngụy hay Hán Ngụy?

Mỹ Ngụy hay Hán Ngụy?

Stephen B. YOUNG

vnch
hannguy
Có một tổ chức hiện nay cai trị Việt Nam từ Lạng Sơn đến Cà Mau như là vua chúa Phong kiến ở Tàu hay ở Âu châu thời Trung cổ . Một bộ máy võ trang tập trung các quyền hành lớn trong tay; không được dân bầu lên, và dân tuyệt đối không có quyền kiểm soát hay phê bình. Tổ chức này mang tên là “Đảng Cộng Sản Việt Nam”.
Nhưng, thực sự, tổ chức nầy có phải là một Đảng đúng nghĩa của một đảng hay không?
Đáng lẽ ra một Đảng chánh trị phải có một chánh nghĩa, một sức mạnh do một lý tưởng, một nền tảng triết lý hay lý thuyết, một khuynh hướng thể hiện nguyện vọng của đảng viên để hành động nhằm phục vụ đất nước và dân tộc của mình.
Vì vậy, nếu cái gọi là Đảng Cộng Sản mà không phải là một Đảng đúng nghĩa, thì bộ máy đó là cái gi?
Một tập thể những người có chung một chí hướng tôn thờ người ngoài, một công ty làm ăn, một tổ chức mafia khai thác thị trường đất nước của họ chăng?
Như vậy chúng ta có vài tiêu chuẩn để đánh giá cái gọi là Đảng Cộng Sản bây giờ, đó là một đảng phái hay chỉ là một bọn làm ăn thiếu lương thiện?
Tôi đồng ý đã có thời gian cái goi là đảng Cộng Sản ngày nay có những hoạt động như là đảng phái đúng nghĩa. Nhưng những hoạt động ấy tốt xấu, hay dở, có lợi hay có hại cho đất nước Việt nam là chuyện khác .Tôi nói đó là một “thứ đảng phái” vì lúc ấy đảng Cộng Sản theo ý thức hệ Mác-Lê, vận dụng chủ thuyết mác-lê làm cách mạng võ trang cướp chánh quyền thực dân. Tiếp theo, đảng cộng sản phát động cuộc cách mạng xã hội, tiến hành giai cấp đấu tranh, đấu tố địa điền chủ, ám sát công chức, trí thức, lãnh đạo tôn giáo, tịch thâu tài sản của người giàu có để sau cùng đưa giới lao động, những tên du thủ du thực, lên cầm quyền và khi vào Bộ chánh trị, lại lãnh đạo đất nước, dân tộc. Hành động của đảng cộng sản lúc đó có mục đích thi hành “chính nghĩa xã hội chủ nghĩa ” theo ý hệ Mác-Lê.
Nhưng từ lâu lắm rồi, cái gọi là đảng Cộng Sản không còn giống như trước đó nữa. Nó đã hoàn toàn biến chất để trở thành một cái gì khác hẳn. Tức nó không phải cộng sản, không mang nội dung mác-lê, không chủ trương giai cấp đấu tranh để tiến lên xã hội công bằng, người không bốc lột người, như kinh điển mác-lê dạy người cộng sản.
Cách đây vài năm, ông Đặng Quốc Bảo, Khoa giáo trung ương, trong một báo cáo phổ biến hạn chế cho đảng viên cao cấp, nói rằng “hiện tại đảng Cộng Sản không còn chính nghĩa chút nào vì thuyết Mác-Lê lỗi thời và cũng không đúng, không khoa học”. Theo ông Bảo, thì đảng cộng sản không nên áp dụng thuyết ấy nữa. Hai ông Mác và Lê đã nghĩ sai về vũ trụ, về trời đất, về đời sống nhân loại. Vậy người thông minh phải vứt bỏ chủ thuyết Mác-Lê.
Nếu ông Bảo đánh giá lý thuyết Mác-Lê đúng, thì đảng Cộng Sản không có một chính nghĩa nào để vẫn khẳng định tiếp tục đưa Việt nam đi theo con đường của Mác-Lê.
Vậy đảng cộng sản là cái gì? Chỉ là một tập hợp những người đầy tham vọng và quyền lực. Họ không khác gì một thứ giặc cướp đối với nhân dân.
Ông Bảo nói thêm rằng “ tổ chức anh chị em cán bộ phải giử quyền cai trị Việt nam vài năm nữa, vì nếu không có một lực lượng mạnh giử ổn định chính trị xã hội, thì nước sẽ loạn và dân sẽ khổ ”.
Lấy sự ổn định làm chính nghĩa của mình không có ý nghĩa tốt đẹp vì hoàn toàn thiếu thuyết phục. Chính nghĩa ổn định, nhiều người bình thường có thể nói và thi hành. Cần gì phải có cái gọi là đảng Cộng Sản với 3 triệu đảng viên, với vai trò lãnh đạo toàn diện đất nước và xã hội ? Quân Đội làm được. Phật Giáo làm được. Việt Quốc làm được. Ai cũng hy vọng làm được. Cái gọi là đảng Cộng Sản không thể tự cho là chỉ có họ mới làm được.
Theo tuyên truyền của đảng cộng sản, trong quá khứ, họ có công đức lớn để đứng trên và trước mọi người khác. Tức họ cho rằng họ có vai trò lịch sử Có đúng như vậy không?
Để trả lời, giờ đây, Bộ Chính Trị hãy tổ chức gọi hồn các đồng chí của họ đã chết, chết vì hi sinh hay chết oan vì đảng cũng được, để hỏi công việc đảng làm. Rồi, có lẽ họ nên gọi hồn để hỏi cái gọi là đảng cộng sản thật sự có công đức với dân tộc Việt Nam hay không? Rồi, họ có thể gọi hồn để hỏi đảng cộng sản tại sao ngày nay vẫn nói đi theo Mác-Lê, mà trên thực tế không thấy xã hội Việt Nam chuyển biến theo mô hình” chính nghĩa Mác-Lê.” một chút nào nữa. Vậy thì cái đảng này nên tự giải tán, và có mang tội với đất nưóc, với dân tộc không?
Chúng tôi cũng có thể gọi hồn như Bộ Chính Trị. Chúng tôi có thể gọi hồn các vị cũng nằm xuống, vì nhiều lý do khác nhau, hỏi họ về công đức của cái gọi là đảng Cộng Sản.
Thí dụ, hỏi Đức Huỳnh Giáo Chủ của Phật Giáo Hòa Hảo, hỏi ông Trương Tử Anh, Đảng trưởng Đại Việt Quốc Dân Đảng , ông Lý Đông A, Thư ký trưởng Đảng Duy Dân, các nhân sĩ yêu nước Ngô Đình Khôi, Nguyễn văn Bông, Tạ Thu Thâu, Nguyễn An Ninh, Hồ văn Ngà, Phan văn Hùm, Nguyễn văn Sâm, … và những người dân Huế chết hồi Tết Mậu Thân, vân, vân, … cho đến 1 ,2 triệu người Việt nam bình thường khác, chết trên biển cả, trong rừng sâu, trong các trại tù rải rác khắp cả nước.
Gọi hồn tất cả những người này về và lắng tai nghe họ nói số phận của dân tộc Việt Nam từ khi Đảng Cộng Sản vận dụng “chính nghĩa Mác-Lê” để cướp lấy quyền lãnh đạo đất nước và giử độc tôn cho đảng .
Xin trả lời: Công đức ở đâu?
Bằng chứng thứ hai cho thấy cái gọi là đảng Cộng Sản là một đảng thì đảng ấy có hành động cụ thể như thế nào?
Ngoài sự hiểu biết, sự suy nghĩ, sự tính toán của con người, các hành động của người đó phải cho chúng ta thấy rõ, một cách minh bạch, để kết luận người đó tốt hay xấu, giỏi hay dở, đạo đức hay gian ác, cần tồn tại hay nên vứt đi thôi ?
Cái gọi là đảng Cộng Sản đó, cách đây 8 năm, đã tự động hiến dâng đất đai của tổ tiên để lại cho Bắc Triều mới . Và cả biển nữa! Tại sao?
Để đáp ứng sự đòi hỏi của Bắc Triều mới? Phải.
Ở điểm này, chúng ta hảy nhìn rõ. Cái gọi là đảng Cộng Sản đó vì nhu cầu tồn tại đã dâng đất, dâng biển cho Bắc kinh. Đây là nhu cầu sanh tử. Đảng cộng sản phải làm một việc tội lỗi như vậy chỉ vì đảng lo sợ nhân dân Việt nam hỏi tội của họ đối với tổ quốc và nhân dân từ trước đến giờ. Mà nhân dân hỏi tội có nghĩa là đảng sẽ bị mất quyền cai trị. Hoặc một vụ Thiên An Môn Việt Nam sẽ xảy ra . Trước nỗi ám ảnh mất quyền lực, đảng cộng sản cần sự ủng hộ, sự tiếp tay của Bắc Triều mới, mặc dầu có tổn hại đến quyền lợi tối thượng của Quốc gia.
Như vậy đảng cộng sản ở Hà nội không thể tự cho là một đảng có chính nghĩa yêu nước được, mà phải bị kết án là một đảng bán nước mới đúng.
Nếu đảng Cộng Sản Hà nội chuyên tâm phục vụ cho đòi hỏi, tham vọng của Bắc Triều mới, thì Việt nam tất nhiên phải lâm nguy làm thân nô lệ cho Hán Tộc. Nếu chỉ có riêng cái đảng cộng sản làm nô lệ Hán tộc thì chúng ta hà tất phải tốn lời.
Thực tế ở Việt nam cho ta thấy công an, tình báo của Việt Nam đều do công an, tình báoTrung Quốc đào tạo và cố vấn. Nhờ đó mà công an, tình báo Hà nội mới có đủ bản lãnh đàn áp những người dân chủ ở Việt nam, đàn áp dân oan nạn nhân của những vụ đất đai bị đảng cộng sản tước đoạt, đàn áp những vụ biểu tình chống Trung quốc xăm chiếm đất đai bằng vũ lực và thô bạo.
Nhìn lại lịch sử Việt nam thì từ thời Ngô Quyền đến nay, chỉ có vài nhà vua Việt nam theo Bắc Triều một cách xấu hổ như vậy. Có Nhà Mạc phải xin sự ủng hộ của Hoàng đế phương Bắc để đối phó với Nhà Lê. Có vua Lê Chiêu Thống xin Trung Quôc gởi binh qua Hà nội để đánh anh em Nhà Tây Sơn. Có vua Gia Long và Minh Mạng lấy y thức hệ Tống Nho của Nhà Thanh bên Tàu để làm nền tảng đạo lý xây dựng uy quyền cho Nhà Nguyễn . Nhưng các ông vua này không làm mất đất, mất biển vào tay ngoại bang chỉ vì quyền lợi riêng tư như đảng cộng sản ngày nay.
Cầu viện thường hay lệ thuộc tư tưởng của kẻ khác, khó tránh khỏi bị dẩn đến mất chánh nghĩa quốc gia. Phải chăng vì thế mà Nhà Mạc đã không thắng Nhà Lê, vua Lê Chiêu Thống thua Quang Trung Nguyẽn Huệ. Riêng Nhà Nguyễn vì chọn lựa sai lầm học thuyết lỗi thời mà cứ khăng khăng ôm giữ nên thua người Pháp. Tức một thứ lệ thuộc tư tưởng. Khi có được chỗ dựa mạnh là Bắc kinh, cái gọi là đảng Cộng Sản sẽ đánh bại được toàn dân Việt nam chăng? Tức đảng cộng sản vỉnh viễn đàn áp, bốc lột nhân dân chăng?
Mới đây khi nghe tin Bắc Kinh tổ chức Hoàng Sa và Trường Sa trở thành môt đơn vị hành chánh mới trực thuôc tỉnh Hải nam, lập tức xảy ra nhiều cuộc biểu tình của dân chúng thanh niên, sinh viên ở TP Hồ Chí Minh, ở Hà nội, chống chánh sách xăm lược của Trung Quốc. Cái gọi là Đảng Cộng Sản không dám lên tiếng phản đối kẻ cướp đất, trái lại thô bạo đàn áp dân chúng công khai bày tỏ lòng yêu nước. Khí thế của nhân dân Việt nam bây giờ làm cho đảng cộng sản Hà nội bắt đầu lo sợ. Nếu đảng cộng sản khôn ngoan thì hảy thấy ở đây, tức ở nhân dân, mới là chổ dựa vửng chắc hơn thế của Trung Quốc.
Nhưng cái gọi là Đảng Cộng Sản nghe theo ai?
Buồn mà nói. Vì nói cho đúng thì phải nói lớn và nói rỏ phe nhóm cai trị Việt Nam hiện nay là một bọn Hán Ngụy.
Tiếc vì chúng tôi biết chắc chắn có nhiều đảng viên của cái gọi là Đảng Cộng Sản không muốn như vậy. Họ thương dân, yêu nước thật lòng. Nhưng họ lo sợ, có thể vì bất lực, cho sự an nguy của bản thân và gia đình trước những thủ đoạn khéo léo, gian ác, đê hèn của lực lượng Công An, tình báo đang có mặt khắp nơi rình rặp.
Bọn Hán Ngụy thật sự không có nhiều người, nhưng họ có thế mạnh và nhiều tiền bạc. Họ quyết tâm giữ quyền lực cai trị đất nước mãi mãi. Họ sẽ làm cái gì phải làm để không mất địa vị cầm quyền, tức quyền làm ăn, làm giàu của họ.
Lệ thuộc Bắc Kinh, đối với họ, là một giá phải trả, họ chấp nhận trả, để có phương tiện ổn định xã hội chính trị Việt nam, tức duy trì chế độ độc tài toàn trị. Ổn định là cho quyền lợi của họ. Đất nước đối với họ chỉ là phương tiện trao đổi.
Trung Quốc có một triết lý bình định thiên hạ từ đời Tần Thủy Hoàng. Ông ấy lấy ý kiến của phái Pháp Gia gồm lý thuyết âm dương, ngũ hành để kiến tạo thái hòa. Làm chính trị như vậy không theo sự giảng dạy của Khổng Mạnh, trái lại, đưa ra chính sách đại đoàn kết, giữ phép nước dưới sự lãnh đạo đọc tôn theo một vị hoàng đế. Đó là thuyết của Mặc Địch.
Cái đạo chính trị này – “ hoàng đế chính thuyết ”– là lý thuyết xây dựng xã hội không cần nghe ý dân. Đi từ trên xuống, không phải từ dân lên. Ngày nay là tập trung dân chủ, tức dân chủ xã hội chủ nghĩa và tư tưởng Hồ chí minh. Hoàng Đế nghe trời, ra lịnh và thiên hạ phải tuân theo. Dân không nghe theo thì sẽ bị phạt, nặng nhẹ tùy theo mức độ của sự phản bội, bất hiếu đối với chế độ.
Một ông Hoàng Đế không cần đức, không cần uy tín mà vẫn giữ được ổn định xã hội. Hiếu nghĩa thay thế nhân nghĩa. Cấp trên nói cái gì thì cấp dưới vâng dạ theo răm rắp. Nói vô phép, mất dạy, thì bị phạt, không được phần thưởng.
Đạo làm hoàng đế có mục đích lấy ý trời và qua cơ cấu hành chánh, ép thiên hạ vâng lịnh làm theo ý đó, mặc cho họ muốn hay không.
Trong lịch sử Việtnam, các Nhà Lý, Trần và Lê không lấy đạo Hoàng Đế của Bắc Triều để trị dân. Nhà Lý và Nhà Trần theo đạo Phật. Nhà Lê cho đến Vua Lê Thánh Tôn theo quan điểm nhân nghĩa do Nguyễn Trãi viết ra.
Vua Lê Thánh Tôn bắt đầu theo chủ nghĩa Bắc Triều , tức lấy Tống Nho bênh vực ngôi vị Hoàng Đế một cách mù quáng với đạo hiếu nghĩa cha mẹ, vua chúa. Đến Nhà Mạc, Chúa Trịnh, thì ảnh hưởng Tống Nho ở cấp quan văn và các đại gia đình quan chức mở rộng. Nhà Nguyễn áp dụng Tống Nho và quan điểm hoàng đế, đưa triều đình Huế đi theo gương Nhà Thanh bên Tàu.
Trước đây, cái gọi là đảng Cộng Sản chụp mũ những người Việt nam không Cộng Sản mà hợp tác với Mỹ Quốc để giữ độc lập cho miền Nam Việt Nam là “Mỹ Ngụy” .
Bây giờ, nhìn về quá khứ thì chúng ta có thể đánh giá ai có công lớn hơn cho Dân Tộc Việt nam: Mỹ Ngụy hồi đó hay Hán Ngụy bây giờ?
Người Mỹ khi họ giúp các Chính Phủ Việt nam Cộng Hòa, khi họ làm cố vấn cho Chính phủ và quân đội quốc gia, họ thật sự muốn gì? Họ khuyến khích người Quốc Gia làm gì? Họ đòi hỏi Chính Phủ Sài gòn có chính sách nào?
Nói chung, người Mỹ từ Tổng Thống Eisenhower cho đến Tổng Thống Nixon, từ Đại Sứ Elbridge Durbrow cho đến Đại Sứ Ellsworth Bunker, tất cả đều yêu cầu Chính Phủ Sài gòn lo cho dân, áp dụng chế độ hiến trị, tổ chức các cuộc bầu cử từ xã ấp đến trung ương, trong sạch, dân chủ, cải cách ruộng đất, phát triển kinh tế, mở rộng giáo dục theo tôn chỉ “nhân bản, khoa học, khai phóng ” …
Đối với Mỹ thì ý dân là hơn ý trời. Mỹ không bao giờ theo “ hoàng đế chính thuyết ”.
Như vậy làm Mỹ Ngụy là chọn phương pháp lo cho dân, cho quê hương Việt nam, cho văn hóa, đạo đức dân tộc. Người Mỹ đến Việt nam, không ở lại Việt nam. Và “dân ngụy.” không hiến dâng đất đai, biển cả cho ngoại bang. Hơn nữa, trong lịch sử, người Mỹ không làm thuộc địa, không làm Thái thú, chỉ làm bạn đồng minh giai đoạn.
Còn người Việt nào bây giờ làm Hán Ngụy thì phục vụ ai? Họ có lo sợ số phận Tổ quốc của họ không? Hay chỉ có chung một thứ Tập hợp những người cùng chí hướng tôn thờ quyền lợi bản thân mà thôi?
Stephen B. YOUNG
nguồn: ttxva.net

2. Tranh đấu thời Hán Ngụy

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao)Những người đang đấu tranh cho Tự do Dân chủ Nhân quyền trong thời Hán Ngụy gian lao nguy hiểm hơn thời Mỹ Nguỵ nhiều, mặc dù họ không tiếp tay với địch như những người tranh đấu thời CMKN. Ai nghi ngờ cứ hỏi BS. Huỳnh Tấn Mẩm ngày xưa còn sinh viên tranh đấu cho phía địch của VNCH có bị “côn đồ” đánh đập, móc túi, bóp dế, chụp giật rồi bỏ chạy như hôm nay những cô cậu sinh viên học sinh vừa bị tại Hà Nội và Sài Gòn chỉ vì “cái tội” xuống đường phát tờ copy của Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền không?…
So với thời “Mỹ Ngụy” trước kia, cuộc tranh đấu trong thời Hán Ngụy gặp khó khăn, nguy hiểm gấp bội phần. Điều này cho thấy lòng can đảm, sự hy sinh của những người xuống đường hôm nay quả cảm đáng khâm phục dường nào.
Trước khi vào nội dung, người viết mở ngoặc để xin phép mượn và cảm ơn Luật sư Đinh Thạch Bích hai chữ Hán Ngụy của tiên sinh, trên Diễn đàn Vietnam Exodus, nghe chính xác cách gì để đưa vào tựa bài này. Đóng ngoặc.
Nói tới Hán Ngụy là không thể không “liên hệ” tới “Mỹ Ngụy”. Chữ “Ngụy” trong “Mỹ Ngụy, Ngụy quyền, Ngụy quân, nhạc Ngụy” vân vân mà ta nghe vừa buốt óc đọc sưng mắt vừa khôi hài vì “tính” mỉa mai trớ troe của nó suốt mấy thập niên qua.
Tuy được viết ra cùng chữ, phát ra đồng âm y chang với “Ngụy” trong Hán Ngụy, nhưng ý nghĩa đính thực lại là Chân; còn Ngụy đi theo Tàu Khựa – Hán Ngụy – mới là Ngụy thứ thiệt, ngụy chính hiệu Bà Lang Trọc; ngụy chính hiệu Xà bông Cô Ba 72 phần dầu; ngụy chính hiệu “con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô”, tức là đồ xỏ lá, xạo ke, lưu manh, gian dối, lừa đảo, giả mạo, đểu cáng… đại khái là không tin được, đúng như lời dạy chính xác cực kỳ của vị “vạn thế sư biểu” người Việt gốc Việt Nguyễn Văn Thiệu, “ Đừng nghe những gì…”. Khi nói đến Hán Ngụy là phải nhớ đó là Ngụy thứ thiệt.
Làm thế nào để phân biệt Ngụy thứ thiệt với Ngụy Ngon, Ngụy Ngay, Ngụy thấy mà thèm nhỏ dãi trên tay mang cái đồng hồ có cửa sổ không người lái, trong nhà Ngụy thấy mà thèm cái TV “ngồi” trong nhà chứ không phải chạy nhông nhông ngoài đường Hà Nội, Ngụy Văn Thà anh hùng chỗ trận tiền biển cả quyết hy sinh tính mạng để bảo vệ Tổ quốc, chứ không phải phường núp núp, luồn lách đi đêm với giặc vì quyền lợi của băng đảng mà đưa VN vào thời kỳ Bắc Thuộc mới?
Không cần vận dụng tới Duy vật biện chứng pháp để “vạch mặt” Ngụy luồn Hán, chỉ cần nhìn qua vài ba hiện tượng sờ sờ – không cách chi chối cãi, nỏ đàng mô chối cãi. Chẳng hạn như câu chuyện tự bạch của chiến sĩ gái Dương Thu Hương từng háo hức “đi ta đi giải phóng Miền Nam” nhưng khi vào đến Sài Gòn vừa được “giải phóng” mới bật ngửa ra mình bị lừa, bèn ngồi bên lề đường Lê Lợi trước mớ sách báo “văn hóa đồi trụy Mỹ Ngụy” mà nghẹn ngào thốt lên, “Man rợ đã chiến thắng văn minh”. Chẳng hạn như sau 38 năm “giải phóng”, Nhạc Ngụy còn gọi là “Nhạc Vàng” đã đánh tan hoang “Nhạc Đỏ” (Hỡi những kẻ còn cứng lòng, hãy đến nghe nhạc thính phòng đó đây khắp nước, hay nhìn những “Show” Chế Linh, Quang Lê… về nước hát Nhạc Ngụy giữa Hà Nội, thì biết..). Chẳng hạn nhờ Đổi, Mới mình Cũ “Ngụy” (Mỹ Ngụy) mà Kách Mạng thoát nạn bo bo ngày ba bữa. Nạn bột mì đen Liên Xô nuốt vô tối mặt tối mày. Nạn uống cà phê ướp… háng vì ngăn sông cấm chợ; thử hỏi Kách Mạng chân chính ở chỗ nào khi hạt cà phê cũng phải sống chui rúc trong quần chúng các chi các bà, như Ba Ếch chui rúc trong rừng tràm rạch giá thời chống Mỹ phá nước… và Ngụy thứ thiệt “hiện đại” nhất là “GS. Tiến sĩ Khoa học” Vũ Minh Giang, Chủ tịch Hội đồng Khoa học và Đào tạo ĐHQGHN vừa lên án người dân Ukcraina kéo đổ, đập, đạp tượng Lê Nin là “hành động thiếu văn hóa vì đó là di tích lịch sử”, và “GS.TS còn dạy rằng “Đánh giá lịch sử cần cái nhìn bình tĩnh, tôn trọng khách quan, gắn với hoàn cảnh lịch sử. Tôi nhìn thấy sự trân trọng quá khứ vẫn là thuộc tính của người Việt Nam, nhất là đối với những người trong quá khứ đã từng có ơn với mình”, trong khi giật sập rồi đem dấu mất tông tích Tượng đài Người lính VNCH ngồi ngậm ngùi Thương tiếc đồng đội đã hy sinh.
Nói “Hán Ngụy” là chính xác 100% em ơi chiều nay 100%. Rằng thì là không ngụy sao được khi miệng thì hô “giải phóng dân tộc”, nhưng xua quân đi “ta đánh Miền Nam là đánh cho ông Liên Xô và ông Trung Quốc”; mồm “giành độc lập đất nước” mà tay thì ký hết công hàm dâng Hoàng Sa, Trường Sa, lại đến Hiệp định Biên giới cắt Nam Quan, Bản Dốc, hải phận cho kẻ thù truyền kiếp.
Thành thử từ rày về sau, khi nói đến Ngụy là ai cũng tự động hiểu đó là Ngụy đúng nghĩa đúng chữ.
Người viết hơi dông dài cũng vì thành phần giới già… đầu mà óc thì vưỡn trẻ thơ với chữ Ngụy; thêm vào đó là cũng vì một bộ phận không nhỏ trong “những người muôn năm cũ” chẳng hay “hồn ở đâu bây giờ” mà mở miệng là Ngụy này Ngụy kia, rồi còn gọi ngày mình xách quần chạy trối chết là “giải phóng” một cách tự nhiên như người… Mong quý bạn đọc niệm tình tha thứ cho hạ nhân cái tội cà kê dê ngổng chẳng đặng đừng.
Trở lại việc Tranh đấu thời Hán Ngụy hôm nay gặp khó khăn gấp bội thời “Chống Mỹ kíu nước”.
Thời “Chống Mỹ Kíu Nước” (CMKN), luật pháp cho phép tụ tập đông người, xuống đường biểu tinh, khác với thời Hán Ngụy bị cấm ngặt kể cả để bày tỏ lòng yêu nước, kêu gọi chống ngoại xâm;
Thời CMKN chỉ có Cảnh Sát mà không có Côn An, Dân Phòng, Quần chúng tự phát điên muốn đánh ai thì đánh, chẳng những không bị phạt mà còn được khen thưởng bằng tiền mặt hẳn hoi;
Thời CMKN có báo chí Tự do nên Nhân viên công lực không thể muốn đánh ai thì đánh như thời Hán Ngụy chỉ có báo đời báo hại, dân xuống đường chỉ hô “HS-TS-VN” cũng ăn đòn Kunfu, bị khiêng như khiêng con lợn có béo lòng mới ngon cho Đại úy CA đạp vào mặt tỉnh bơ;
Thời CMKN ai làm nấy chịu chứ không như thời Hán Ngụy bị nhà nước khủng bố những người ruột thị, gây áp lực lên cha mẹ già yếu, vợ dại con thơ…;
Thời CMKN nếu người xuống đường làm điều gì ảnh hưởng đến an ninh trật tự thì Cảnh Sát bắt phạt ở đó hay đưa về đồn, chứ không như thời Hán Ngụy ngoài việc đánh đập tại chỗ, đưa về đồn còn cho người đến tận nhà quăng mắm tôm kít đái, khóa trái cửa nhà, rinh rập ngăn cản khách đến nhà;
Thời CMKN ai làm gì sai thì có luật phạt theo tội, không liên quan gì đến chỗ cư trú chứ không như thời Hán Ngụy Công an khu vực bắt buộc chủ nhà đuổi không cho ở mặc dâu hợp đông thuê nhà còn hiệu lực;
Thời CMKN không có chuyện học sinh sinh viên bị đuổi học vì chống nhà nước như thời Hán Ngụy, chỉ hô “Tàu khựa cút về nước” hay“Đi chết đi, đảng CS bán nước” cũng bị đuổi học;
Thời CMKN, đang ở tù vì tội hoạt động cho địch quân cũng được nhà tù tạm tha cho ra đi thi Tú Tài, chứ không như Thời Hán Ngụy không có chuyện tù nhân được đi thi, và với cái tội hoạt động cho địch thì chỉ có sinh thì (chết);
Thời CMKN, nếu phải “vô phúc đáo tụng đình” thì cũng có luật sư, có chánh án nghiêm minh, độc lập với Hành Pháp, xử công khai chứ không như thời Hán Ngụy, nói là xử công khai, nhưng lại ủm nhủm, dàn quân ra ngăn cản báo giới, ngăn cản, đe dọa người đi xem kể cả người thân, còn bản án đọc lên chiếm nhiều thời gian hơn giờ nghị án chứng tỏ đã có sẵn trong túi quan tòa;
Thời CMKN, muốn bắt ai là phải có trát tòa đàng hoàng ngọai trừ bị bắt quả tang về tội hình sự, phá rối an ninh, chứ không như thời Hán Ngụy Công an phải trùm hai bao cao su đã qua sử dụng để ngụy trang đi bắt người ta giữa đêm hôm;
Thời CMKN, khi bắt ai người ta nói rõ bắt vì tội gì, chứ không như thời Hán Ngụy phải vận dụng đến “tội trốn thuế” để bắt “tội” yêu nước, xuống đường hô hào chống xâm lăng;
Thời CMKN nếu bị bắt vì tội đi theo địch hoạt, động làm lợi cho địch, xét theo luật mà phạt tù đàng hoàng chứ không như thời Hán Ngụy bắt người xuống đường kêu oan nhốt vào trại Phục hồi Nhân phẩm…
Nói chung đại khái là sự khác biệt giữa Thời Mỹ “Ngụy” và Thời Hán Ngụy cơ bản là như thế. Từ đó suy ra những người đang đấu tranh cho Tự do Dân chủ Nhân quyền trong thời Hán Ngụy gian lao nguy hiểm hơn nhiều, mặc dù họ không tiếp tay với địch như những người tranh đấu thời CMKN. Ai nghi ngờ cứ hỏi BS. Huỳnh Tấn Mẩm ngày xưa còn sinh viên tranh đấu cho phía địch của VNCH có bị “côn đồ” đánh đập, móc túi, bóp dế, chụp giật rồi bỏ chạy như hôm nay những cô cậu sinh viên học sinh vừa bị tại Hà Nội và Sài Gòn chỉ vì “cái tội” xuống đường phát tờ copy của Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền không.
Nhưng có điều chắc chắn là cuộc đấu tranh hôm nay sẽ đạt đến chiến thắng trong một ngày không xa. Một chiến thắng chắc chắn sau này sẽ không có người hối hận mình đã tham dự. Vì đây là cuộc Đấu tranh Giải phóng Dân tộc và Bảo vệ Tổ quốc Việt Nam.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: