Vũ Thất

Bảo Bình 1

Dòi từ trong xương

 Chả lẽ mất độc lập tự chủ, lệ thuộc họ Bành?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

 Sinh thời, Hồ chủ tịch từng nói “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”, cũng hàm nghĩa “Độc lập, tự chủ”. Thế mà từ Hội nghị Thành Đô, một mặt thì giới cầm quyền TQ áp đặt, mặt khác do lãnh đạo phía ta tự ti, tự hạ nên mất dần độc lập tự chủ. Phía TQ yêu cầu ta không nhắc đến cuộc xâm lược của họ tháng 2/1979, loại bỏ Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch, nhà ngoại giao sắc sảo, sớm cảnh giác với chủ nghĩa bành trướng bá quyền của TQ.
Trước mỗi kỳ Đại hội Đảng ở nước ta, thường có vài ba ủy viên Bộ chính trị TQ liên tiếp sang thăm để biết dự kiến bố trí nhân sự Đại hội. Họ biểu thị yên tâm với đồng chí này nắm cương vị lãnh đạo, đồng chí kia không thân thiện với TQ… Thí dụ, trong Hội nghị có người nêu đưa đồng chí Phạm Bình Minh làm Bộ trưởng Ngoại giao, thì Tổng bí thư Nông Đức Mạnh nói ngay: “TQ không đồng ý”.
 
TQ muốn vào khai thác boxit Tây Nguyên, vị trí chiến lược xung yếu của nước ta, dù chưa có ý kiến của tập thể Bộ chính trị, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã chấp nhận ngay. Họ mua rừng đầu nguồn biên giới, mua bãi biển Đà Nẵng, thuê dài hạn cảng Vũng Áng đều được.
 
Trong các lần họp cấp cao hai bên, phía TQ đề xuất nào là:
– Kết nghĩa giữa các tỉnh biên giới hai bên (ta được gì?).
– Tạo thuận lợi cho các nhà đầu tư kinh doanh của hai nước (phía ta ai sang TQ mà kinh doanh?).
– Giúp nhau đào tạo cán bộ (Việt Nam lại đào tạo cán bộ cho TQ được ư? Hay là để ta gửi người sang học, để họ nhồi sọ?).
– Thường xuyên giao lưu cán bộ các cấp kể cả cán bộ cấp vụ, cấp cục (để họ dễ lung lạc, mua chuộc).
– Lập đường dây nóng giữa Bộ Ngoại giao và Bộ Nông nghiệp hai bên, xử lý nội bộ khi có va chạm (để ta không phản đối công khai xấu mặt họ trước thiên hạ khi họ lấn, cướp, gây hấn ở biển Đông).
– Phối hợp trong các Hội nghị đa phương (để ngăn ta tố cáo sai trái của họ trong các Hội nghị ấy).
– Lập khu liên hợp kinh tế biên giới (không cần thiết cho ta, họ có ý đồ lợi dụng).
– Hối thúc lập Viện Khổng Tử (chả cần gì đối với ta, chủ yếu là để họ có cơ sở tuyên truyền trực tiếp vào nhân dân ta và thực hiện ý đồ “xâm lược văn hóa”).
– Được trúng thầu các công trình ở nước ta dễ dàng.
v.v… và v.v…
Lãnh đạo phía ta đều chấp nhận.
 
Thế là những gì TQ muốn đều được.
 
Về phía ta, cho đến nay không kỷ niệm trận TQ xâm lược các tỉnh biên giới, tàn phá và giết hại dã man đồng bào ta kể cả cụ già, trẻ nhỏ, phụ nữ mang thai; không vinh danh các liệt sĩ hi sinh đánh trả 60 vạn quân TQ xâm lược, bảo vệ tổ quốc, cũng như không vinh danh 64 cán bộ, chiến sĩ ta hi sinh trong trận TQ đánh chiếm bãi đá Gạcma thuộc quần đảo Trường Sa của chúng ta.
 
Tháng 2/2011, tôi và một số đống chí đến đài liệt sĩ (đường Bắc Sơn) thắp hương tưởng niệm các liệt sĩ nêu trên thì người ta cấm không cho vào khuôn viên đài liệt sĩ. Những người ngăn cản tưởng niệm sao lại vô cảm bạc bẽo với máu xương các liệt sĩ thế! Phải chăng trong họ không còn dòng máu Lạc Hồng?!
 
Khi TQ cắt cáp tàu Bình Minh và Viking II của ta khảo sát trong thềm lục địa nước mình, nhân dân ta phẫn nộ biểu tình phản đối quyết liệt. Lẽ ra TQ phải tự “hạ nhiệt” thì ta lại cử đặc phái viên sang TQ có vẻ cầu hòa. Chắc là TQ tỏ ra bực mình về những cuộc biểu tình chống họ nên sau khi đặc phái viên về là các cuộc biểu tình bị đàn áp.
 
Ta có đủ tư liệu lịch sử và pháp lý chứng minh Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam sao không dám đưa vào sách giáo khoa cho con cháu biết. Sao không dám đưa ra LHQ để cho quốc tế biết, xác nhận là của Việt Nam, TQ tranh giành là không có cơ sở. TQ chỉ dựa vào cái “lưỡi bò” vô giá trị do chính quyền Quốc dân đảng tự vẽ, mưu đồ bá chiếm gần hết biển Đông trong đó có biển, đảo của nhiều nước Đông Nam Á. Lẽ ra ta phải đoàn kết đấu tranh tập thể với TQ chống lại mưu đồ “đàm phán song phương” của TQ nhằm chia rẽ các nước Đông Nam Á, thực hiện thủ đoạn “bẻ từng chiếc đũa” của họ. Gần đây, một số địa phương của nước ta mới tổ chức được một số cuộc triển lãm tư liệu và bản đồ chứng minh một cách thuyết phục Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, cũng mới tổ chức được vài cuộc hội thảo, chủ yếu là trong nước.
 
TQ lập huyện “Tam Sa”, liên tiếp bày lắm trò hòng khẳng định chủ quyền của họ, ta cũng chỉ phản đối lấy lệ vài lần.
 
Theo thông lệ, khi một công ty của quốc gia nào trúng thầu công trình gì đó ở một nước khác thì chỉ được đưa kỹ sư và công nhân kỹ thuật vào làm việc, còn lao động phổ thông thì phải thuê người của nước sở tại, nhưng các công ty TQ xây dựng các nhà máy điện và các công trình khác ở nước ta thì họ đưa ồ át lao động phổ thông của TQ vào không có giấy phép, vừa chiếm công ăn việc làm của lao động nước ta vừa thực hiện “di dân”, thành ra trong nước ta có thêm hàng vạn người TQ rất phức tạp cho ta, nhưng phía ta cứ để vậy không dám yêu cầu họ đưa số lao động vào trái phép về nước.
 
Tháng 10/2013, một người dân huyện Kỳ Anh thuộc Hà Tĩnh giấu tên nói “Dân Kỳ Anh thật sự đã đánh mất mình, số người TQ tuy mới đến Kỳ Anh sống chưa bao lâu, nhưng họ đã tổ chức thành đội ngũ, băng nhóm, các ông trùm khá dữ dằn, họ sẵn sàng xử bất kỳ người Việt Nam nào đụng đến phe nhóm của họ, hầu như họ đã nắm hoàn toàn quyên lực và thế lực ở Kỳ Anh, công an Kỳ Anh vẫn hoạt động nhưng hình như họ chẳng xem ra gì bởi thế lực và tiền bạc của họ quá mạnh, hiện tại huyện Kỳ Anh giống như một tiểu khu của người TQ…”.
Tại sao ta không dám xử lý triệt để, trục xuất họ đi?
 
Tỉnh Hải Nam ra quyết định cấm đánh cá ở biển Đông (thực chất là chính quyền TW của họ). Khi có người hỏi, Lương Thanh Nghị mới biểu thị phản đối. Lẽ ra Bộ Ngoại giao phải mời Đại sứ TQ đến nhận công hàm phản đối như họ đã làm với tôi khi tôi làm Đại sứ nước ta ở TQ, khi TQ phản đối ta việc gì đó.
 
Nhân dân Thừa Thiên Huế và Đà Nẵng chuẩn bị sẵn sàng một đêm có nhiều tiết mục để kỷ niệm 40 năm TQ đánh chiếm Hoàng Sa thì đột ngột được chỉ thị phải dừng. Dư luận cho rằng do Tổng bí thư Tập Cận Bình có gọi điện qua đường “dây nóng” cho Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
 
Tình hình nêu trên cho thấy “Cái gì TQ muốn đều được, cái gì TQ không muốn thì phía ta không dám làm”.
 
Thế chẳng phải là mất độc lập tự chủ rồi sao?
 
Thêm nữa, trên thị trường ta thì hàng hóa TQ chiếm lĩnh hầu hết; các mặt hàng may mặc, giầy dép của ta xuất khẩu được khá thì đều phụ thuộc TQ về nguyên vật liệu; trong trao đổi hàng hóa giữa hai nước thì năm nào ta cũng bị TQ xuất siêu hàng hơn chục tỷ có khi đến 20 tỷ USD; các địa bàn xung yếu về quân sự của ta, người TQ đều đã có mặt. Đó cũng là tình hình lép vế của ta, còn TQ đã chiếm thế thượng phong.
 
Tôi không phản đối hữu nghị giữa hai nước láng giềng, nhưng hữu nghị thì phải từ cả hai phía. TQ luôn nhắc lại “kiên trì phương châm 16 chữ, 4 tốt, lấy đại cục (?) làm trọng để buộc ta vào cỗ xe của họ. Chỉ có phía ta thực hiện hữu nghị, phía TQ chỉ nói trên mồm, còn hành đồng thì không.
Đánh chiếm Hoàng Sa của ta năm 1974; huy động 60 vạn quân đánh 6 tỉnh biên giới; chiếm cao điểm 1509 trong huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang của ta; giết 64 cán bộ chiến sĩ của ta để chiếm bãi đá Gạcma; lập huyện Tam Sa và liên tục hoành hành bá đạo, bạo ngược ở biển Đông; tập trận uy hiếp ta… Đó là TQ “hữu nghị” với ta ư?
 
Hòa bình thì ai chả muốn. Đấu tranh chính trị, ngoại giao và để cho nhân dân đấu tranh khi quyền lợi của tổ quốc bị xâm phạm đâu phải là gây chiến. Đừng quá sợ TQ đánh. Trong bối cảnh TQ đương nằm trong vòng cung bao vây của Mỹ từ Nhật Bản đến Australia và cô lập, nội bộ họ còn đầy mâu thuẫn và bất ổn, chưa phải lúc họ có thể tuy tiện gây chiến tranh. Nín nhịn quá mức (nếu không nói là nhẫn nhục) tưởng là khôn khéo để giữ được hòa bình, hòa bình mà mất độc lập tự chủ thì hòa bình có ý nghĩa gì! Khi TQ thấy rằng thời cơ thuận lợi cho họ, họ trở mặt đánh ta thì dù có van xin họ, cũng không giữ được hòa bình.
 
Hàng triệu cán bộ, chiến sĩ, đồng bào đã hi sinh, đổ biết bao xương máu mới có độc lập, tự chủ mà nay lại lệ thuộc phương Bắc, không còn độc lập tự chủ thì quá đau xót!
Các liệt sĩ có linh thiêng hẳn cũng phải thét lên tiêng thét phẫn uất.
 
TT Nguyễn Trọng Vĩnh 
 
Điện Biên Phủ và lừng lẫy năm châu!?
Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) – CS/ XHCN/VN – Nhiệt liệt hoan hô 2 trong số 192 Quốc Gia trên địa cầu gửi điện mừng chiến thắng Điện Biên “lừng lẫy 5 châu, chấn động địa cầu”!?
Không biết có thêm nước nào nữa không, trên “5 Châu, địa cầu” này còn nhớ tới cơn “chấn động” Điện Biên Phủ cách nay 60 năm? Nhưng tính đến ngày 7/5 trên trang mạng báo Nhân Dân và Dân Trí điện tử của “nhà nước, đảng ta” hân hoan báo tin “Lãnh đạo các nước gửi điện mừng 60 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ”. Bao gồm “các nước” CHLB Nga và… nước Lào.
Chắc cũng còn điện mừng nữa chứ? có lẽ nghẽn mạng vì cùng lúc đang chen nhau tới tấp trên đường trực chỉ Việt Nam!… Bởi “5 Châu – địa cầu” dễ gì mà quên được một trường hợp hiếm có lạ lùng, khi thế chiến II tàn cuộc, khắp thế giới các quốc gia đang hối hả thi nhau hàn gắn vết thương chiến tranh, một số nước tranh thủ đơn phương tuyên bố lấy lại chủ quyền độc lập quốc gia trong hoà bình từ các mẫu quốc thực dân (Pháp-Anh) mà không phải tốn thêm xương máu, cụ thể như vùng Đông Nam Á, ( Asean) láng giềng của Việt Nam gồm các quốc gia: (xin nhắc lại chút tư liệu bài trước) 
* Indonesia – Qua ba thế kỷ rưỡi dưới ách thực dân Hà Lan sau thế chiến II Dưới sự bảo trợ của LHQ và Mỹ ngày 27-12-1945 Indonesia đã giành được độc lập trong hoà bình.
Philippines từng là thuộc địa của Tây Ban Nha, Nhật và Mỹ, sau thế chiến II Qua Hiệp Ước Manila ngày 4-7-1946 LHQ và Mỹ công nhận Cộng hoà Philippines là một quốc gia độc lập.
Myanmar là một nước thuộc địa đế quốc Anh giành được độc lập không đổ máu vào năm 1948.
Campuchia thuộc địa Pháp trong liên bang Đông Dương Sau khi Nhật bại trận cuối thế chiến 2 – Campuchia tuyên bố độc lập trong hoà bình vào năm 1953.
Lào bị sáp nhập vào Liên bang Đông Dương thuộc địa Pháp vào năm 1893, sau khi Nhật đầu hàng quân đồng minh ngày 12-10-1945 Lào tuyên bố độc lập. Tháng 7 năm 1954 Pháp ký Hiệp Ước Geneve công nhận nền độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Lào.
Malaysia là thuộc địa của đế quốc Anh vào thế kỷ 18, giành được độc lập rất hoà bình từ khối liên hiệp Anh vào ngày 31 tháng 8 năm 1957.
Singapore – Là thuộc địa của Anh Quốc vào năm 1824, bị Nhật Bản chiếm đóng trong thế chiến 2. Khi Nhật bại trận, sau chiến tranh Singapore tuyên bố độc lập tách ra khỏi mẫu quốc Anh vào năm 1963 mà không tốn chút xương máu nào.
Brunei là thuộc địa đế quốc Anh vào Năm 1888, Brunei giành được độc lập từ mẫu quốc Anh vào ngày 1 tháng 1 năm 1984.trong một thoả hiệp hỗ tương hoà bình. (Theo Wikipedia)
Tất cả gần như có được độc lập mà không chút vướng bận “binh đao”.
Ngược lại, thật là hi hữu, duy nhất trên thế giới, tại Việt Nam ông Hồ Chí Minh và tay chân đảng CS của ông lại tạo ra một cơn “chấn động địa cầu” khi hoà bình trên thế giới đang thiết lập, lại lấy thương vong gần 10.000 sinh mạng nhân dân mình đánh đổi một chiến thắng với một một nhúm quân viễn chinh thực dân Pháp co cụm tại Điện Biên Phủ mà theo các nhà chiến lược và chính trị gia thế giới (tại thời điểm ấy) khẳng định dự báo: Không cần phải phung phí máu xương một cách rồ dại như thế, nhúm quân viễn chinh này sẽ xuống tàu về Pháp là tất yếu vấn đề là sớm hay muộn, chắc chắn điều này phải xảy ra – Lý do còn bám víu lại nơi ấy chỉ là một chút níu kéo để trả treo về quyền lợi trong giải pháp “Liên Hiệp Pháp” mà thôi. Nhìn sang 2 nước Campuchia, Lào và một số quốc gia Asean trong bối cảnh độc lập trước 1954 (trước trận Điện Biên) đã có thể tiên liệu được .
Người ta viện dẫn, tại thời điểm ấy, một chính trị gia hay một nhà lãnh đạo dẫu có ngu ngốc nhất về thế giới quan, khái quát cũng phải nhận diện và hiểu ra rằng đế quốc thực dân Pháp sau khi đầu hàng bị phát xít Đức chiếm đóng (tháng 6/1940). Bốn năm kháng chiến chống đội quân đô hộ Đức khiến nước Pháp tiều tuỵ tan nát toàn diện không còn gì là hình hài của một Mẫu quốc nữa (phải đến năm 1944 được quân Mỹ và đồng minh đổ bộ lên Normandie giải phóng) – Một nước Pháp “Ốc chẳng mang nổi mình ốc” như thế thì làm thế nào còn đèo bồng tiếp tục “mang cọc cho rêu”.
Còn hơn thế, Mỹ và 9 quốc gia đồng minh đã hao tốn gần nửa triệu binh sĩ thương vong để giải phóng nước Pháp ra khỏi sự độ hộ của phát xít Đức thì chẳng bao giờ đồng thuận cho nước Pháp tái lập chế độ đô hộ thực dân lên các nước khác – Bằng chứng, khi Trận Điện Biên Phủ xảy ra dù lực lượng quân sự hùng mạnh của Mỹ có mặt tại đảo Guam và nhất là tại Vịnh Subic Philippines bên bờ biển Đông, đối diện Việt nam là căn cứ hải quân lớn nhất của Mỹ tại Thái Bình Dương nơi Đệ thất hạm đội đóng quân, được Pháp cầu viện nhưng Mỹ chỉ phái đi phi cơ vận tải Dakota thả dù chủ yếu tiếp liệu lương thực cho đội quân Pháp sống còn chứ không hỗ trợ tác chiến – (Tư liệu của CSVN ghi rằng Mỹ tham chiến?). Người ta nghĩ vui nếu quân Mỹ tham chiến hỗ trợ chính thức hết lòng bằng không quân cho Pháp thì trận này đã thành “trận Điện Âm Phủ” rồi, dù có cả sư đoàn pháo binh chủ lực của Trung Quốc tham chiến do 2 tướng Vi quốc Thanh và Lã Quý Ba chỉ huy tướng Giáp luôn cả Ông Hồ. Toàn bộ chiến thuật (đào giao thông hào) là do hai tướng LÃ QUÝ BA (người sau này là đại sứ đầu tiên của trung quốc ở VIỆT NAM) và VI QUỐC THANH (người nổi tiếng với câu nói VIỆT NAM LÀ ĐỒ PHẢN PHÚC PHẢI DẠY CHO VIỆT NAM MỘT BÀY HOC năm 1979) chỉ đạo, lấy dân công Việt Nam làm công cụ.
Đây! Bộ sậu Tàu Cộng và Việt Cộng làm nên “chấn động địa cầu”!? (Vi quốc Thanh và Lã Quý Ba ). Bên phải.
Tuy nhiên, suy cho cùng những chóp bu CSVN phát ngôn tôn vinh đánh bóng trận đánh là “lừng lẫy năm Châu” cũng có lý “tầm cao trí tuệ” của nó.
Để bảo vệ biên giới phía Đông Bắc của một Trung Quốc CS non trẻ, trước đó một năm (1953) Trung Quốc đã phải hy sinh thương vong gần nữa triệu (500.000) quân để giữ được Bắc Triều Tiên làm phên dậu che chắn trước làn sóng quân tư bản Mỹ và đồng minh áp sát biên giới đe doạ thành quả cách mạng Mao Trạch Đông.
T

hì ở phía Nam là căn cứ quân sự Điện Biên Phủ của quân tư bản Pháp nằm sát biên giới Việt Trung như cái gai nhọn phà hơi tư bản vào lãnh thổ CS/ TQ cần phải nhổ bỏ thì còn gì tốt hơn bằng dùng súng đạn giao cho CSVN làm tay sai lấy máu xương dân Việt đuổi Pháp đi và ngay sau đó theo dòng thời cuộc là mưu đồ tiếp tục dùng vũ khí TQ thông qua tay sai HCM và CSVN đánh Mỹ bằng người Việt Nam cuối cùng.

Kết quả là Hồ Chí Minh và CSVN đã làm nên một “đại” chiến công “Lừng lẫy năm Châu” mà không một quốc gia nào trên thế giới này có can đảm làm được đó là dùng hàng triệu máu xương nhân dân nước mình đuổi Pháp đi để bảo vệ cho biên giới phía Nam Trung Quốc. Đuổi Mỹ đi khỏi khu vực để không còn thế lực nào đối trọng với Trung Quốc để “đồng chí” của mình tự do cướp đoạt đất trời biên giới biển đảo quê nhà của ngay chính quốc gia mình…
Và ngày hôm nay – cả nước chứng kiến – Tại thời điểm này, giàn khoan dầu khổng lồ siêu sâu vĩ đại HD-981 của “đồng chí 4 tốt 16 vàng” TQ đang chểm chệ ngự trị trên thềm lục địa trong lãnh hải Việt nam chính là biểu tượng lãnh đạo tài tình của Đảng Cộng sản Việt Nam và Hồ Chí Minh tạo ra chiến công “lừng lẫy năm châu” lé mắt địa cầu, mà không một quốc gia nào trên thế giới có tầm cao trí tuệ hăng hái nhiệt tình đuổi Mỹ đi bằng máu xương Việt Nam dọn đường thênh thang rước con voi Trung Quốc về dày lên mả tổ nhà mình.
“Lừng lẫy với năm Châu” về mức độ ngu xuẩn của CSVN chính là chỗ này.
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: