Vũ Thất

Bảo Bình 1

Ngày N, 70 năm sau

CHIẾN CÔNG PHI THƯỜNG CỦA

NHỮNG  CON NGƯỜI BÌNH THƯỜNG

Owen Ullmann

Hà Kỳ Lam dịch

Ngày 6-6-2014 vừa qua, các nguyên thủ Mỹ và đồng minh trong Đệ Nhị Thế Chiến đã gặp nhau tại Normandy, Pháp, để kỷ niệm lần thứ 70 trận chiến Normandy, bước ngoặc quan trọng dẫn đến chiến thắng của Đồng Minh, đánh bại Đức Quốc Xã ở Âu châu. Trận Normandy là trận đánh lớn nhất và đẫm máu nhất trong Thế Chiến Thứ Hai, bao gồm trên 3000 tàu hải quân lớn nhỏ từ biển đánh vào, và trên 8000 quân nhảy dù nhảy xuống sau lưng địch. Tổn thất về phía Mỹ là khoảng trên 9000 tử trận. Xin chuyển ngữ bài viết ngắn sau đây của Owen Ullmann, Chủ Nhiệm nhật báo USA TODAY, để cống hiến quý độc giả. HKL

Tôi nhớ ở học đường mình đã biết được cái tầm quan trọng của ngày N như là bước ngoặc trong Đệ Nhị Thế Chiến dẫn đến việc Đồng Minh đánh bại Đức Quốc Xã ở Âu châu. Nhưng mãi đến khi đích thân mình được viếng chốn xưa ấy cách nay đúng 30 năm, tôi mới nắm được cái thành tích ngoài sức tưởng tượng mà những chiến binh đổ bộ vào bờ biển Normandy đã thực hiện được. Tôi là phóng viên tháp tùng Tổng Thống Reagan, người đã đọc một trong những bài diễn văn đáng nhớ nhất trong sự nghiệp chính trị của mình để đánh dấu kỷ niệm lần thứ 40 của cuộc đổ bộ ấy.

Từ tàu đổ bộ, những đợt xung kích tiền phong, nhiều người lính ở lứa tuổi dưới đôi mươi, đã phải lội nước, ba lô nặng trĩu trên lưng, tiến vào bờ biển đầy rào cản và mìn phòng thủ, vượt qua hằng mấy trăm thước địa thế trống trải và rồi leo những vách nuí cao cả 50-60 thưóc. Trong khi đó, quân  Đức từ trên vách núi dùng đại bác, súng máy và sung trường bắn xuống.

Đứng trên đỉnh Mũi Hoc (Pointe du Hoc), Tổng Thống Reagan đã mô tả chi tiết 225 Biệt Động Quân của Mỹ đã leo lên vách núi thẳng đứng ấy như thế nào:

Khi một người ngã xuống, thì người khác tiến lên thay thế. Khi một dây thừng bị cắt dứt, người lính chụp một dây khác, và lại tiếp tục leo. Họ leo vách núi, họ bắn trả, và giữ vững từng bưóc tiến. Chẳng bao lâu, từng người một, họ leo qua vách núi, và trong khi chiếm lĩnh thế đất vững chắc trên đỉnh vách núi, họ bắt đầu chiếm lại lục địa của Âu Châu.”

Ông cho biết, sau hai ngày chiến đấu chỉ còn lại 90 tay súng Biệt Động Quân. Nói về những cựu quân nhân Biệt Động Quân đang ngồi cạnh ông, những người đã trở lại để tham dự buổi lễ, Tổng Thống Reagan nói, “Đây là những đứa con của Mũi Hoc. Đây là những người đã chiếm các vách núi. Đây là những hiệp sĩ đã giúp giải phóng một lục địa. Đây là những anh hùng đã giúp chấm dứt một cuộc chiến.”

Năm ấy, họ vào khoảng ngoài 50 hay hơn. Hôm nay, những người còn sống thì vào khoảng ngoài 80 hay hơn. Dành cho số báo đặc biệt của USA TODAY kỷ niệm lần thứ 70 trận Normandy, chúng tôi đã phỏng vấn các cựu chiến binh từ khắp các tiểu bang đã tham dự cuộc đổ bộ. Họ khiêm nhường hồi tưởng lại lúc còn trẻ trung,với tâm trạng lo sợ và nói mình chỉ làm nhiệm vụ khi đất nước kêu gọi. Họ không khoe khoan hay nghĩ việc làm của mình là anh hùng. Và họ vẫn nhớ cảnh đẫm máu của chiến trận.

Ông Bill Wingett, 91 tuổi, quê ở Richmond, California, kể, “Chúng tôi bước lên một phi cơ ở Anh. Chúng tôi nhảy ra khỏi cái của đáng tội đó ở Pháp (trong ngày N), và trận chiến bắt đầu. Chẳng có gì nhiều hơn để nói.”

Ông Bob Sales, 88 tuổi, quê ở Madison, Virginia, là người sống sót duy nhất trên một tàu đổ bộ đã rẽ sóng, ũi vào bờ. Các xạ thủ Đức đã bắn hạ 29 người trên chiếc tàu. Ông kể, “Phải nói là địa ngục. Xác chết khắp nơi.”

Ông Joseph Alexander, 91 tuổi, ở Indianapolis, là thiếu úy hải quân, chỉ huy tàu đổ bộ chở xe cho cuộc hành quân. Ông cũng nhìn

thấy nhiều người chết. Ông nói, “Đó là cảnh tượng tôi không bao giờ quên nỗi, dù tôi có sống đến 1000 năm.”

 Ngày nay, chúng ta đừng bao giờ quên tinh thần phục và lòng can đảm phi thường của họ. Thật không ngoa mà nói rằng những gì lớp người này đã hoàn thành chính là sự gìn giữ lối sống mà ngày nay chúng ta tưởng như đương nhiên phải có.

Những đứa con của Mũi Hoc và hàng chục nghìn người khác, còn sống hay đã chết, những người đã chinh phục những vách núi kia, đã chứng minh.

 Owen Ullmann

 

2. K nim 70 năm ngày đồng minh đổ bộ D-Day

image

Binh sĩ Mỹ đổ bộ vào bãi biển Omaha, ngày 6/6/1944.

 Vào ngày 6 tháng 6 năm nay, hàng triệu người khắp thế giới sẽ làm lễ kỷ niệm 70 năm ngày đồng minh đổ bộ lên Normandy, Pháp, một bước ngoặt trong Thế chiến thứ hai làm thay đổi hướng đi của lịch sử. Lễ kỷ niệm này làm sống lại những ký ức cho những cựu chiến binh Thế chiến thứ hai hiện đang già yếu, nhưng cũng có ý nghĩa đối với những người chịu ảnh hưởng trực tiếp hay gián tiếp của chiến tranh. Thông tín viên VOA Mariama Diallo ghi nhận chi tiết.

 image

Tại đài kỷ niệm Thế chiến thứ hai ở thủ đô Washington, mỗi ngày có hàng trăm người đến để tỏ lòng thành kính đối với bạn bè và gia đình mà họ đã mất đi trong cuộc chiến tranh. Ông Cewin Johnson là một trong những người này. Nay đã 89 tuổi, ông chỉ mới có 19 tuổi khi mất đi một cánh tay khi đi chiến đấu ở Pháp.

“Chúng tôi đang đi chiến đấu ở ngôi làng Oberhofen cách Strasbourg khoảng 20 dặm về hướng tây và chúng tôi đã đến ngôi làng ấy 3 lần để tìm cách chiếm thị trấn. Chúng tôi đã bủa vây quân Ðức ở cuối làng. Gary nghe thấy tiếng xe tăng đến từ cuối đường và đã cho nổ trọng pháo trúng chiếc xe tăng, và đó là lúc tôi cũng bị trúng đạn.”

image

Ông Frederick Douglass Williams, 92 tuổi, đã bay các phi vụ tác chiến ở châu Âu trong đơn vị nổi tiếng Chiến sĩ Không quân Tuskegee. Ông nói phần khó nhất của việc tham chiến là nghĩ tới những người thân yêu ở lại nhà.

“Tôi thích điều câu nói của ông Winston Churchill: Họ ngồi và chờ đợi cũng là phục vụ. Các bà mẹ, những người yêu; bà mẹ khốn khổ của tôi, bà đã phát điên lên. Chúng tôi biết và chờ đợi điều đó xảy ra nhưng họ thì không, Họ luôn đặt câu hỏi “Con trai tôi đâu?”

Ðối với các cựu chiến binh Thế chiến thứ hai và nhiều người khác, ngày 6 tháng 6 năm 1944, tức D-Day, sẽ không bao giờ quên được. Những cuộc đổ bộ của đồng minh lên Normandy đánh dấu khởi đầu cuộc giải phóng nước Pháp ra khỏi ách Ðức quốc xã, và cuối cùng dẫn đến việc Ðức thất trận. Christopher Yung là tác giả một cuốn sách nói về kế hoạch cho ngày D-Day.


“Đó là một trong các cuộc hành quân quan trọng nhất đã được tiến hành, có lẽ là cuộc tấn công thủy bộ lớn nhất từng diễn ra. Phải mất rất nhiều sự suy tính, tài năng và kiên trì của quân đội.”

image

Vụ đổ bộ là một bước ngoặt quan trọng.

“Đó là bước đầu nhờ đó Ðồng minh có khả năng trở lại châu lục. Phía Ðức đã dựng lên một pháo đài khổng lồ để ngăn đồng minh trở lại.”

Thiếu tướng Bruno Cairucoli là tùy viên quốc phòng tại Ðại sứ quán Pháp ởWashington. Thân phụ ông 94 tuổi đã chiến đấu trong Thế chiến thứ hai.

“Ðiều mà thân phụ tôi thực sự giải thích cho tôi nhiều lần là tầm quan trọng của việc phải sẵn sàng bảo vệ cho những gì không thực sự có sẵn: đó là quyền tự do, dân chủ, vân vân.

image

Trong văn phòng ông có treo một bức hình – nhắc nhở những hy sinh đã được thực hiện trong Thế chiến thứ hai.

“Bức hình này cho thấy bãi biển Omaha, Omaha đẫm máu với hai lá cờ Mỹ và Pháp cùng tung hay và khoảng 3.000 sinh linh tạo thành cụm từ: Chúng ta sẽ Không bao giờ Quên, và ở bên trên, ngay trên bãi biển Omaha, là Nghĩa trang Coleville.”

image

Nhiều người đã chết để đem lại thành quả tốt đẹp cho cuộc đổ bộ, nhưng sự hy sinh của họ đã mở đường cho việc Ðức Quốc Xã đầu hàng vào tháng 5 năm 1945.

Mariama Diallo

3. D-Day Landing Sites Then and Now: Normandy Beaches in 1944 and 70 Years Later

Today, as many around the world prepare to commemorate the 70th anniversary of the landings, pictures of tourists soaking up the sun on Normandy’s beachesstand in stark contrast to images taken around the time of the invasion.

Reuters photographer Chris Helgren compiled archive pictures taken during the invasion and went back to the same places to photograph them as they appear today.

weymouth-1944

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

weymouth-2013

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

omaha-landings

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

omaha-landings-2013

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

omaha-1944
 

 

 

omaha-2013

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: