Vũ Thất

Bảo Bình 1

Du Lịch Whistler-BC, Canada

Du Lịch Whistler-BC, Canada

Whistler là một thành phố núi, nằm về hướng bắc và cách thành phố Vancouver khoảng 78 miles (125km). Whistler còn nằm về phía biển Thái Bình Dương và cao hơn mặt biển 625 mét.

Đường bộ duy nhất đến Whistler là Highway 99.Xa lộ nầy chạy dọc theo bờ biển qua nhiều đồi núi xanh ngắt một màu tạo du khách một cảm giác như đi giữa trời biển mênh mông.

Whistler đúng nghĩa là một làng du lịch với nhiều quán cà phê, cửa hàng mua sắm, khách sạn và nhà hàng sang trọng nên Whistler được xem như một điểm du lịch mùa đông lý tưởng cho du khách có dịp đến thăm đất nước Canada xinh đẹp.Diện tích làng Whistler 148 km2, dân số hiện nay khoảng 9824 người. Hằng năm có khoảng 2 triệu lượt người đến thăm viếng và vui chơi các trò thể thao như trượt tuyết, đánh golf, leo núi hoặc đi xe đạp theo các đường mòn ngoạn mục chung quanh làng.

Nhiều thử thách, nhiều cảm xúc trước vẻ đẹp thiên nhiên đã làm biết bao du khách tìm đến nơi đây.Từ đỉnh núi Whistler cao 2240 mét, bạn phải gồng sức đạp xe lên dốc hay thả xe xuống dốc theo các đường mòn do đó bạn phải có kinh nghiệm, nếu không bạn sẽ gặp tại nạn nguy hiểm.

blank

Hình ảnh Whistler, Canada.

Không thích các hoạt động mạo hiểm, du khách có thể ngắm cảnh đẹp trong làng Whistler bằng cách đi bộ nhởn nhơ từ trung tâm Whistler với nhiều hệ thống khách sạn và nhà hàng dày đặc nhưng giá cả gấp đôi gấp ba lần dưới Vancouver. Đi loanh quanh từ các con đường chính rồi trở lại trung tâm chỉ trong vòng một tiếng du khách cũng đủ khám phá thiên nhiên ưu đãi, phong phú và đa dạng cho vùng đất đầy cây cỏ xanh mát và đời sống thanh bình của cư dân trong làng.

Hôm nay ngày 21-8-2014, khí hậu ở Whistler nóng nhưng trên đỉnh ngọn núi Whistler Blackcomb vẫn có tuyết trắng.Địa hình đồi núi ở đây rất lý tưởng để du khách trượt tuyết vì độ dốc vừa phải để du khách trượt tuyết an toàn.Có gì tuyệt bằng vui đùa trên tuyết trắng mà lại được chiêm ngưỡng cảnh đẹp hùng vĩ của núi tuyết bao quanh.

Nếu đi trên hệ thống cáp treo hiện đại thì vui và an toàn hơn.Hệ thống nầy đưa du khách từ đỉnh núi nầy qua đỉnh núi khác(Whistler Peak to Peak Gondola), tha hồ cho du khách ghi lại bao khoảnh khắc hồi hộp nhưng thú vị và đáng yêu của không gian chung quanh và dưới chân bạn.

Chi phí tối thiểu cho một chuyến kéo dài chừng 50 phút với giá $60 cho một người, người già trên 65 tuổi sẽ được bớt 10% giá vé.Thông thường một chiếc Gondola chứa được 8 chỗ ngồi.

 

blank

Hình ảnh Whistler, Canada.

Khí hậu lạnh nhất ở làng Whistler là từ tháng 12 đến tháng giêng, có lúc lạnh từ -18 độ C đến 20độ C. Các tháng khác khí hậu ấm áp từ 23 độ đến 22 độ C.Nóng nhất là tháng 7, tháng 8, nhiệt độ từ 74 đến 75 độ F.

Ngọn núi hùng vĩ và cao nhất ở Whistler là ngọn Whistler Blackcomb cao 7165 mét luôn có tuyết trắng cho nên Whistler từng là nơi tổ chức Thế Vận Hội Mùa Đông và Thế Vận Hội Cho Những Người Khuyết Tật năm 2010.

Whistler còn có nhiều hồ và nhiều công viên, một thư viện và một bảo tàng viện đã tạo cho Whistler có một môi trường trong xanh và một nếp sống thanh bình cho cả người và muôn loài.

Rừng phủ kín Whistler cũng có các loại thú, nhưng đặc biệt là gấu đen( Black bear) và gấu nâu(Grizzly bear), gấu nâu to và hung dử hơn gấu đen.Nhưng dù gấu loại nào du khách cũng phải đứng xa chúng trên 100 mét.

Chúng tôi trở về lại California ngày 26-8-2014.Whistler quả thực là một khu nghĩ dưỡng cao cấp, một vùng trượt tuyết lý tưởng cho cả vùng Bắc Mỹ. Dù không trượt tuyết du khách cũng cảm thấy thích thú tuyệt vời.

Tam Giang Hoàng Đình Báu

 

Mùi áo Lính

Nguyễn Thị Thêm

Hôm nay tui lãng mạn một chút cho vui cuộc đời.

Tui muốn viết về tình yêu.

Úy chu choa quơi ! Đời mà không có tình yêu thì chán chết. Tẻ ngắt, chua lè.

Tình yêu là đầu dây mối nhợ cho biết bao nhiêu nhì nhằng, đau khổ, sướng rên và cũng lâm ly bi đát trên cõi đời này.

Chả thế mà mẹ chúng mình sinh con gái ra thương quá là thương. Rồi thì chắt chiu gìn giữ. Sợ con yêu nhầm, sợ con lạc bước. Sợ đủ thứ và tưởng tượng nhiều thứ mỗi khi con vắng nhà.

Bởi vì con đường đó mẹ đã bước qua, mẹ là tấm gương trước mắt. Khi gương sáng, đẹp thì mở ra cho con coi. Khi quá khứ tối mù đau thương thì giấu kín tận đáy con tim vỡ nát. Giấu để nghiền ngẫm nỗi buồn, để lo sợ cho con. Để bảo vệ con bằng tất cả tình thương và những lời giáo huấn.

Cái hồi chúng mình còn con gái mơn mởn má đào là thời kỳ chiến tranh. Tình yêu trong thời kỳ chinh chiến nó nhiều màu sắc lắm. Nó cuồng nhiệt, nó lãng mạn mà cũng nhiều thú đau thương.

Bạn có đồng ý với tui không ?

Này nhé biết bao bài hát, lời ca để nói về lính và các mối tình em gái hậu phương. Mà thiệt ra thời buổi chiến tranh đó không lấy lính thì chỉ có nước lấy ông già hay mấy tên tàn tật bị lính chê. Hoặc giả lấy mấy anh chàng trốn lính vào bưng làm du kích. Còn mấy ông hoãn dịch vì lý do gia cảnh rồi thì cũng từ từ khăn gói vào Quân trường khi bị Tổng động viên.

Thiệt ra hồi tui còn lang thang đón xe đò lên Sài Gòn vào văn khoa thì mấy bài ca về lính tụi tui không có phê đâu. Cứ chê nhạc “Sến” dù đôi khi thấm tình, hợp cảnh cũng lôi ra rên rỉ. Nhưng nhạc sinh viên mê và hợp thời thượng nhất là nhạc Pháp, nhạc Từ Linh, Đoàn Chuẩn, Trịnh Công Sơn, Phạm Duy… nghĩa là nhạc cao cao hơn. Hổng hiểu cao tới đâu nhưng dường như là phong trào lúc đó.

Tui thì không lãng mạn bồ bịch vì má tui khó lắm. Bà cứ lấy nước mắt ra mà hù tui.

– Con thấy rồi đó ! Ba mày vợ lớn, vợ nhỏ lung tung. Má chỉ có mình con con gái. Con có bề nào má xấu hổ má chết cho con coi.

Ui ! bài ca con cá má tui hát hoài mà khán giả là tui không vỗ tay là không được. Nên tui đành trốn chạy tình yêu.

Thế mà ông tơ bà nguyệt cà chớn thiệt, cột cái dây tơ hồng vào chân tui hồi nào tui cũng không biết. Mới lúc trước thấy cái mặt khó ưa, nói năng trọ trẹ không hiểu gì hết trơn, lại lì lợm tới nhà người ta ngồi lì hoài không biết mắc cở. Thế rồi … Ủa sao mình thấy nhớ nhớ vậy ta. Sao hôm nay hắn không tới ? Không biết có đụng trận không? Nếu hắn bị thương mình có nói láo má đi thăm hắn không ?

Cái đầu lung tung thứ nghĩ về hắn, nhớ hắn cho mình tức, mình giận chính mình.

Thiệt là kỳ ! Hổng lẽ :

– Bừng con mắt dậy biết mình đã yêu.

Cái dáng ốm ốm cao cao, nụ cười nửa miệng và bộ đồ Treillis có cái mùi lạ lạ, quen quen.

Cái mùi áo lính kỳ kỳ đó mê hoặc tui lúc nào tui cũng không ngờ.

Các bạn từng là vợ lính có cảm giác giống tui không ?

Dường như áo lính có cái mùi rất lạ. Mùi đàn ông, mùi chinh chiến, mùi chỉ có lính mới có tui không cắt nghĩa được. Nó không phải là mùi mồ hôi vì khi chàng mà đến thăm tui thì thay bộ đồ Treilli ủi thẳng nếp. Giày cũng soi gương được và hàm râu cắt tém rất phong độ.

Chàng về rồi, trong nhà vẫn còn mùi áo lính, nó làm tui bị vây chặt trong không gian có chàng quanh quẩn. Tui nhiều lần chống trả bản thân là không nghĩ, không nhớ, không lo. Nhưng con tim thao thức chờ đợi, nó chụp hình chàng trong đó cho tui không thể so sánh chàng với ai để mà chọn lựa. Chàng chỉ là chàng của tui, của trái tim tui.

Thế mới chết các bác ạ !

Tui nhắn con nhỏ bạn thân nhất của tui :

– Mày lên đây với tao, coi thử tên này có được không ? Hắn tới nhà tao hoài. Tao không biết làm sao ?

Con nhỏ bạn từ Sài gòn khăn gói lên nhà tui. Nó nhìn cái tướng tui đứng ngồi không yên, nó phán một câu xanh lè :

-Thôi đi má ! Mày chờ đợi kiểu này thì mày yêu chỏng gọng rồi còn hỏi tao gì nữa.

Thế rồi :

– Dù ai nói ngã nói nghiêng.
Tim em cũng chỉ là riêng của chàng.

Hồi đó trước mặt chàng tui cũng lắc đầu ngoay ngoảy. Mặt vẫn tỉnh queo. Nhưng đàn ông mà, họ biết tẩy ngay tui đã cắn câu. Thế là không cần tỏ tình cho tốn nước miếng, tốn hoa, tốn quà. Chàng của tui chơi kiểu nhà binh đánh nhanh rút gọn. Chàng a thần phù một buổi trưa mùa hè đẹp trời chàng bước vào nhà ba má tui.

Trời đất thánh thần ơi ! Ba tui nhìn chàng hết hồn, má tui lấm lét ngó xung quanh. Đây là vùng xôi đậu, bốn bên Việt Cộng nằm vùng. Một tên Sĩ quan ăn mặc chỉnh tề hỏi từ đầu xóm đến cuối làng tìm con gái ba má tui.

Tui bước ra cửa thấy chàng mặt tui tái mét. Dù đã đi dạy rồi nhưng tui là con gái ngoan của ba má. Tui không biết phen này mình lãnh án tử hình hay chung thân hoặc tha bổng với án treo.

Chàng cười cầu tài, cúi đầu lễ phép và nói :

– Như ri là trụng rồi. Con tìm nãy chừ giờ mới đúng nhà ni.

Úy mèn ơi ! Má tui há hốc miệng, bà già không hiểu gì hết trơn. Ba tui thì hiểu bằng sự phán đoán tinh tế của đàn ông và mời chàng vào nhà. Tui rót nước rồi rút vào nhà sau.

Chàng lễ phép thưa với ba má tui là chàng và tui đã tìm hiểu và yêu thương nhau. Vì mẹ chàng còn ở ngoài Huế chưa vào kịp. Chàng xin phép tới thăm trước để khi mẹ chàng vào sẽ đem lễ vật tới nhà. Chàng xin ba má tui cho chàng được tới nhà riêng của tui để thăm viếng danh chánh ngôn thuận.

Má tui không nghe được giọng Quảng Trị nên cứ ờ ờ ! Còn ba tui hỏi dăm ba câu rồi cũng gật đầu, kêu dọn cơm lên cho chàng ăn để còn về sớm.

Chàng về rồi tui lảnh nguyên bốn viên đạn lửa lên nòng xuất phát từ hai đôi mắt của ba má tui. Ba tui kêu tui ngồi xuống ghế và từ từ, nhẩn nha tuyên bố :

– Ba má không ép con, con đã chọn thì con ráng chịu. Sau này “Sướng khổ là do con”

Còn má tui ứa nước mắt :

– Sao lại ưng người Huế ? Nó nói con có hiểu không mà thương nó. Trời ơi ! Ớt mà nó dám cầm nguyên trái cắn thì nó khó và dữ lắm con ơi !

Tui hả ? Tui nghẹn lời. Nói không cũng không được vì hình như tui đã yêu. Mà nói đã yêu để lấy chồng thì cũng không đúng vì tui chưa có một lời ước hẹn.

Ba tui là người ngay thẳng, chính trực. Ông bảo :

– Ba đã hứa với nó rồi. Một lời như đinh đóng cột. Má nó vô đem trầu cau dạm hỏi là con đã có chồng.

Thế là tui đi lấy chồng mà không biết ất giáp gì về bên nớ. Cũng may miền Nam nắng đẹp hai mùa. Má chồng tui khăn gói vào Nam cưới dâu rồi mọc rễ luôn ở Biên Hòa.

Tui trở thành vợ lính và gắn liền đời mình với mùi áo lính.

Cái mùi lính ấy thật lạ, dù áo đã giặt rồi, phơi khô, ủi kỹ nó vẫn có cái mùi hăng hăng, thơm thơm. Người ta nói đó là mùi da thịt của chồng nên mình quen hơi. Chim quyên quen chậu, vợ chồng quen hơi í mà.

Thật ra tui cũng không biết người khác đi lính có cái mùi đó không ? Nhưng chồng tui quả thật cho tui cái mùi mà mỗi khi nhớ, chỉ có cái áo lính của chồng, tui mới tìm lại được những cảm giác có anh bên cạnh.

Khi chàng đổi đi xa hay đi tù CS, tui vẫn giữ lại bộ đồ lính, nhất là cái áo để theo tui những lúc ra ngoài đồng làm việc. Mùi đó từ từ theo năm tháng, theo mưa gió, theo sông nước quê người đã không còn hiện hữu. Nó phôi pha theo người lính buông súng bại trận và xa hẳn Quê hương.

Bây giờ, thú thiệt cái mùi đó mất rồi kể từ khi chàng trở về từ trại tù Cộng Sản. Không còn cái áo lính nào cho tui giữ lại để lấy hơi.

Và nếu đó là mùi mồ hôi chồng thì tui xác định không phải. Vì bây giờ chàng cũng có mồ hôi. Nhưng tất cả các áo anh mặc không hề có cái mùi ngày xưa. Cho nên cái áo lính do vải, do hồ, do nhiều thứ của một thời chinh chiến cộng lại. Quyện với mồ hôi chồng tui cho tui có những hồi ức đẹp khó quên trong đời.

Tui yêu chồng tui và yêu vô cùng mùi áo lính của anh.

Mùi áo lính yêu thương của một thời kỷ niệm

Tui lại làm thơ nè :

Mùi áo Lính

Em vẫn nhớ áo anh mùi thật lạ
Mùi mồ hôi của một thuở yêu thương,
Mùi của anh cho em mãi vấn vương,
Của gió, cát và máu xương người lính.

Em vẫn nhớ như in nhiều năm tháng
Một mùi hương la lạ rất dễ thương
Áo treillis anh mặc của chiến trường,
Mùi áo lính, em yêu và em nhớ.

Áo của anh giặt bao lần không rõ,
Vẫn cho em một cảm giác yêu thương
Mùi hôi chồng xen lẫn chút gió sương
Làm ngây ngất con tim người vợ trẻ

Bốn mươi năm qua đi rồi và có lẽ
Áo treillis xưa rách nát không còn
Áo như anh xơ xác với nước non.
Làm thắt lại tim em, khi nhớ mùi áo lính.

Nguyễn Thị Thêm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: