Vũ Thất

Bảo Bình 1

Tin nóng Hồng Kông

Lãnh đạo không có tuổi

Đinh Tấn Lực

joshua_wong_1

Tôi không muốn đùn đẩy cuộc đấu tranh dân chủ cho thế hệ sau. Đó là trách nhiệm của chúng ta” (Joshua Wong)

Câu nói thật lòng ghi trong ảnh này có thể trở thành danh ngôn của nhân loại, nhưng cũng có thể trở thành một cú sốc đậm cho khá nhiều người (ở các quốc gia còn bị cai trị bởi các chế độ độc tài) vẫn thường chờ đợi một minh chủ “có tầm”.

Joshua Wong đã khiến cho thiên hạ phải nghĩ lại về tiêu chí của “cái tầm” đó.

Thật ra, không hẳn Joshua Wong là người trẻ đầu tiên (và cũng không hẳn phải chờ đợi kết quả thành/bại sau cùng của cuộc đấu tranh cho dân chủ ở Hong Kong ngã ngũ, mới) khiến người ta thấy ra tư cách lãnh đạo của những thanh niên. Những người trẻ Praha, Chile, Serbia, Nam Phi, Tunisie, Ai Cập… (và cả Việt Nam) đã từng đứng lên, và minh chứng điều cần nghĩ lại đó.

Vâng, lãnh đạo không có tuổi. Lãnh đạo cũng không thế chấp học hàm học vị hay chức vụ từng kinh qua.

Ngày sinh của Joshua Wong là gần cuối năm 1996, chỉ vài tháng trước khi Hong Kong được chính quyền vương quốc Anh trao trả về cho Trung Cộng. Tức là hiện nay Joshua Wong chưa kịp mừng sinh nhật thứ 18. Thế mà, đó là con người đang đứng đầu sóng ngọn gió của sự kiện Hong Kong 2014 làm rung chuyển một phần Hoa Lục.

Vâng, lãnh đạo không có tuổi. Lãnh đạo là có bản lãnh dám nhận trách nhiệm.

Chính câu nói dẫn trên, không chờ và không đùn đẩy trách nhiệm cho con cháu, đã xác định vị thế lãnh đạo của người phát biểu. Mọi động lực kê vai gánh vác trách nhiệm này đều vô cùng trong sáng, từ nhận thức rốt ráo phải thay đổi xã hội cho tốt hơn, phải tự lực và tận lực xả thân vì mục tiêu chung đó, không tính toán lợi danh, và không lo vun vén cái riêng (hay không có cái riêng để suốt ngày chăm lo vun vén cho gia tộc).

Một trong những cái sốc lớn nhất ở đây, có lẽ phải kể đến giới đảng viên CSVN, khi họ nhớ tới những lời tuyên bố chỉ đạo như chặt đinh chém đá nhưng cực kỳ hèn mạt của dàn lãnh đạo Hà Nội, đại loại theo kiểu “đời ta không làm được thì đời con cháu chúng ta sẽ đòi tiếp”…

Vâng, lãnh đạo không có tuổi. Lãnh đạo là có bản lãnh vực dậy ý thức chính trị của đại khối quần chúng, và chọn đúng mục tiêu đồng thuận.

Joshua Wong từng khiến nhiều người (phải nói là rất nhiều người) vô cùng kinh ngạc, khi chọn mục tiêu đấu tranh nhắm vào một trong những điều cực kỳ cấm kỵ ngang hàng với tử huyệt của đảng cộng sản Trung Hoa là công thức giáo dục chính trị chết tiệt Mác-Lê-Mao, ngay từ lúc còn là học sinh lớp 10.  Hai năm sau đó, mục tiêu đấu tranh được nâng cấp lên một tầm cao mới, chuyển đổi từ đích nhắm xã hội sang chính trị (có thể được coi là một tử huyệt khác của đảng  cộng sản Trung Hoa) là truyền thống thổ tả đảng cử dân bầu.

Đây là điều bức xúc hàng đầu của người dân Hong Kong, vốn đã từng được hưởng sinh hoạt dân chủ già một thế kỷ dưới thời chính quyền vương quốc Anh điều hành và biến đổi lãnh thổ này thành một tụ điểm quốc tế về tài chánh/thương mại; và vốn đã có sẵn ý chí dẹp bỏ chính sách “nhất quốc lưỡng chế” của Bắc Kinh (để tự gọi chính mình là Hongkonger chứ không phải Chinese). Xem ra không thua gì nỗi bức xúc về thuế muối của người dân Ấn Độ, hay nỗi bức xúc về kỳ thị màu da ở Hoa Kỳ và Nam Phi, trước đây.

Vâng, lãnh đạo không có tuổi. Lãnh đạo là có bản lãnh huy động quần chúng.

Không phải kiểu huy động quần chúng đảng bằng tiền để tổ chức biểu tình chống biểu tình; hoặc trả tiền để huy động côn đồ hành hung người biểu tình; hay trả thêm tiền để huy động du đãng giương cờ gây bạo loạn rồi sau đó run sợ quan thầy mà đổ vấy cho nhân dân.

Bản lãnh huy động quần chúng là ngay ở lứa tuổi Teen cũng đã đứng đầu một phong trào cải tổ giáo dục (có tên là Scholarism) quy tụ được 120.000 người hưởng ứng biểu tình, kể cả hơn chục lần học sinh viên tuyệt thực để đạt kỳ được yêu sách, và họ đã thành công.

Bản lãnh huy động quần chúng là (cũng ngay ở lứa tuổi Teen) đã gửi đến quần chúng một thông điệp vô cùng logic, rằng nhà nước cần 4 cảnh sát để khiêng 1 người biểu tình, vậy, hãy tưởng tượng khi đám đông biểu tình lên đến số vạn thì nhà nước cần bao nhiêu cảnh sát áp giải? Hoặc, bằng một khẩu hiệu triệt để hơn và đầy tính “địch vận”, là “Họ không thể giết hết chúng ta!”.

Bản lãnh huy động quần chúng là khai dụng yếu tố giới trẻ Hong Kong đã thấy ra họ có một quyền lực chính trị rất lớn trong chiến thắng về giáo dục, nay, khuếch trương quyền lực đó ra một lãnh vực khác để giành lại quyền bầu cử đúng theo ý nhân dân Hong Kong.

Bản lãnh huy động quần chúng còn là cách tận dụng những phương tiện truyền tin hiện đại nhất (Firechat) để vận động và điều động số đông từ vài ngàn người, trong đôi ngày, tăng lên 80.000 người, bao gồm các bạn đồng lứa, thầy cô, phụ huynh, công nhân, tiểu thương, tài xế taxi…, và vận động được cả đức Hồng y tham gia. Quan trọng nhất là vận động được phóng viên của nhiều hãng thông tấn ngoại quốc làm phóng sự trực tiếp.

Vâng, lãnh đạo không có tuổi. Lãnh đạo là có bản lãnh hoạch định sách lược đấu tranh:

  • Mục tiêu đấu tranh – Đòi quyền tự đưa người Hong Kong ra ứng cử chức vụ Đặc khu trưởng, nhất định không để cho đảng cộng sản Trung Hoa cử người rồi nhân dân Hong Kong bỏ phiếu hợp thức hóa;
  • Phương thức đấu tranh – Bất tuân dân sự: Chiếm cứ và tọa kháng bất bạo động. Biểu tượng là những chiếc dù, nhanh chóng trở thành tên riêng là cuộc Cách Mạng Dù;
  • Địa điểm đấu tranh – Trung tâm Hong Kong;
  • Thời điểm đấu tranh – Ngay trước ngày quốc khánh của cộng sản Trung Hoa, và không lâu trước ngày Bắc Kinh điều người ra “ứng cử”;
  • Chiến thuật đấu tranh – Kiên trì giữ vững hàng ngũ trong nhiều ngày (có hậu cần vững chắc). Làm thân với cảnh sát (người biểu tình che dù cho cảnh sát lúc trời mưa). Kỷ luật: không một ai gây hấn với cảnh sát, tất cả ngồi ngay hàng thẳng lối, phát hiện ngay những kẻ trà trộn. Khi bị xịt vòi rồng thì tất cả nằm sấp xuống tại chỗ để triệt giảm sức nước lên người (vẫn ngay hàng thẳng lối, không bỏ chạy) để khỏi vỡ trận v.v…
  • Khai thác ngay từng thành quả đấu tranh – Mọi tin tức hình ảnh đấu tranh đều được chuyển đi gần như tức khắc. Bức ảnh một thanh niên lừng lững cầm dù bước tới trong vùng khói cay mù mịt đã làm động lòng người. Bức ảnh đầy tính nhân văn về một viên cảnh sát hối hận vì vừa bắn chất cay vào mắt một thanh niên biểu tình đã vội quăng súng, mở chai nước lọc, với qua hàng rào ngựa sắt để rót nước rửa mắt cho nạn nhân… đã chỉ trong vài phút trở thành một “ảnh đẹp trong ngày” và trong lương tâm của hàng ngũ những người bị kẹt ở thế phải bảo vệ chế độ.

Vâng, lãnh đạo không có tuổi. Lãnh đạo là có bản lãnh gây tiếng vang quốc tế.

Truyền thông quốc tế tập trung vào điểm nóng Hong Kong, cập nhật liên tục. Phong trào Toàn cầu Đoàn kết cùng Hong Kong (Global Solidarity Hong Kong) đã nhân rộng ra nhiều nước. Thanh niên tại nhiều thành phố lớn trên thế giới xuống đường ủng hộ học sinh/sinh viên Hong Kong. Tổng thống Đài Loan tuyên bố ủng hộ việc dẹp bỏ chính sách một đất nước hai chế độ của Bắc Kinh. Nữ phát ngôn viên của Bắc Kinh là Hoa Xuân Oánh đã phải lập cập lên tiếng: “Bắc Kinh phản đối bất kỳ sự can thiệp nào của nước ngoài vào vấn đề nội bộ của TQ”.

Vâng, lãnh đạo không có tuổi. Lãnh đạo là có bản lãnh kiên cường.

Lãnh đạo không làm mắm/kho mặn ăn dần cả nửa thế kỷ cái quá khứ từng ở tù Hỏa Lò/Sơn La/Côn Đảo/Phú Quốc. Lãnh đạo lại càng không lấy nhà tù/trại tạm giam/đồn công an/trại phục hồi nhân phẩm… hù dọa cho nhân dân khiếp sợ mà câm miệng và rúm ró trong xó yên thân.

Lãnh đạo là không hề ngại cái nhà tù trước mặt, đôi khi còn thách thức nhà nước xem có đủ nhà tù để nhốt người biểu tình?! Lãnh đạo, như Joshua Wong, ngang nhiên bước vào (hoặc cho dù bị khiêng vào) nhà giam để rồi ung dung bước ra, mà không bị truy tố một tội hình nào, như một mốc chiến thắng. Rồi sau đó tạo ngay một chiến thắng khác, tại chỗ, là ung dung trở lại với đám đông ngoài đường phố ở Trung tâm Hong Kong, động viên khí thế anh chị em giữ vững trận thế cho qua mốc điểm quốc khánh của đảng.

Vâng, lãnh đạo không có tuổi. Lãnh đạo là có bản lãnh trao quyền cho nhân dân hoặc giành lại quyền cho nhân dân, với quyết tâm ngang hàng sinh tử:

Người dân không nên sợ chính phủ. Chính phủ mới phải e ngại (làm trái ý) nhân dân”.

Bạn phải xem mọi cuộc chiến như trận chiến cuối cùng, chỉ có vậy thì bạn mới có quyết tâm để chiến đấu”.

Tôi không nghĩ cuộc chiến của chúng tôi sẽ kéo dài quá lâu”.

Vâng, lãnh đạo không có tuổi. Rất nhiều người (cả trong lẫn ngoài Hong Kong) cùng tin tưởng điều đó, như đã cùng tin tưởng vào chiến thắng sau cùng của Joshua Wong.

Cũng rất nhiều người nhắc nhau rằng: Gọi Joshua Wong bằng từ “cậu bé” hay “anh ta” (với một giọng rụt rè kẻ cả) là một cách hiệu quả nhất để hạ thấp (thậm chí là hạ nhục) chính mình hay báo/đài của mình.

Cho dù Joshua Wong từng viết quyển “Tôi Không Phải Là Một Anh Hùng”, tác giả vẫn được hàng triệu người hết lòng khâm phục như một nhân vật được ghi nhận là trẻ nhất đang lãnh đạo một phong trào đấu tranh ôn hòa nhưng dũng mãnh/quyết liệt và có nhiều xác suất thành công nhất khu vực Đông Nam Á trong nửa cuối năm 2014.

Hãy đồng hành với những người bạn của Joshua Wong, và hãy bằng mọi cách có thể được để giúp họ sớm thành công.

Thiết thực hơn, hãy tự cất bỏ thói quen tự têm trầu cánh phượng cho bản thân mình mà tận tâm tận lực phát hiện và phát triển những Joshua Wong Việt Nam, cả trong lẫn ngoài những nhà tù nhỏ ở đây.

01/10/2014 – Nhân ngày quốc khánh thứ 65 của đảng CS Trung Hoa.
Blogger Đinh Tấn Lực
Nguồn: Tác giả gửi

nguồn: PhuongLanLe chuyển

Jimmi Lai – Tỷ phú truyền thông Hong Kong ủng hộ sinh viên đòi dân chủ

jimmi_lai.jpg 
Hackers đã hack vào máy vi tính của công ty và của cá nhân ông Jimmi Lai, công bố hàng loạt bằng chứng cho thấy chính ông là người tài trợ toàn bộ cho 2 tổ chức Occupy Central và Scholarism . Cảnh sát cũng đã khám xét nhà ông .
Nhưng ông tỷ phú này chỉ cười hề hề vì ông chẳng cần chối . Suốt mấy ngày qua , 2 tờ báo của ông là tờ Apple Daily Newspaper và tờ Next Magazine đã đăng toàn những tin tức và bài viết ủng hộ các sinh viên đòi dân chủ .
Bản thân ông cũng suốt mấy ngày nay ở ngoài đường ăn ngủ với sinh viên . Ông suốt ngày có mặt trong 1 căn lều bạt giăng bên ngoài Khu Chính Phủ ở Admiralty . Ông đi xem các sinh viên làm gì , trò chuyện với họ , phụ họ dọn dẹp .
Ông cho biết riêng về cuộc biểu tình này ông không tốn 1 xu , vì người dân HK ủng hộ sinh viên đã đem cho quá nhiều . Thậm chí sinh viên còn phải từ chối bớt vì không có chỗ để .
Tuy là người tài trợ nhưng ông Jimmi Lai chưa bao giờ xen vào chuyện nội bộ hay tổ chức của các hội sinh viên . Ông nói ông là dân võ biền , tự lập và lớn lên từ nghèo đói , không phải là người có học cao hay văn hóa cao , nên ông nghĩ ý kiến của ông sẽ không phù hợp với các sinh viên .
Trả lời phóng viên Hugo Restail của Wall Street Journal , ông cho biết , theo ông thì phong trào dân chủ đã hoàn toàn thắng lợi , cho dù nhà cầm quyền Bắc Kinh không nhượng bộ , vì ông nói những gì xảy ra trong những ngày qua đã hoàn toàn thay đổi 1 thế hệ . Những sinh viên học sinh chung vai sát cánh bên nhau chiến đấu cho lý tưởng của mình sẽ mãi mãi mang tư tưởng tự do , dân chủ . Họ sẽ không bao giờ cúi đầu chịu nhận những gì CSTQ nhồi nhét nữa , mà họ sẽ tự tìm những gì họ muốn , và họ cũng sẽ dạy dỗ cho con cháu họ như thế .
Ông Lai cho biết nhà cầm quyền Bắc Kinh đã và đang tìm mọi cách để triệt tiêu ông . Ông đi đâu cũng có 2-3 tên đi theo . Nhà ông từng bị xe của xã hội đen đâm vỡ cổng . Bắc Kinh cũng tìm mọi cách bôi nhọ ông , moi móc đời tư , nói ông bám đít Mỹ , nói ông làm ăn gian lận , trốn thuế ..v..v.. Năm 2008 cảnh sát HK từng bắt giữ 1 người từ Hoa Lục sang với súng giấu trong hành lý và khai rằng đã được mướn để ám sát ông .
Ông Lai , khác với những tỷ phú HK khác , thường nịnh bợ Bắc Kinh để dễ làm ăn , ông luôn ra mặt chỉ trích chính sách độc đài của CSTQ . Ông kể mẹ ông đã phải vét hết tiền bạc và mang nợ mới cho ông vượt biên thành công từ Quảng Đông sang HK năm 1960 , khi ông mới 12 tuổi . Ông nói sẽ không bao giờ quên sự hy sinh của mẹ ông và gia đình để ông có được tự do .
Dù là 1 tỷ phú , ông không ngại xông pha ngoài đường phố với sinh viên . Hôm cảnh sát đàn áp bằng lựu đan cay , ông có mặt để động viên sinh viên và giúp các em không sợ hãi . Bản thân ông bị 1 trái lựu đạn cay bắn trúng lưng ngã sấp nhưng ông vẫn không lùi . Ông kể lại hôm ấy cảnh sát đã bắn lựu đạn cay đến 20 đợt . Mấy đợt đầu sinh viên sợ hãi bỏ chạy , ông đã lên tiếng trấn an họ . Sau đợt thứ 3 thì sinh viên đã hết sợ , chỉ né ra xa vài trăm thước , chờ khói tản bớt rồi lại xông lên . Cuối cùng cảnh sát biết họ đã hoàn toàn thua cuộc nên rút lui . Ông Lai cười nói rằng vốn xuất thân nghèo khổ từ tầng lớp thợ thuyền , ông cũng khá ” đầu gấu ” . Ông nói nếu ông trẻ lại mấy chục tuổi thì cảnh sát đã không yên với ông .
Nay tuổi đã già , tóc đã bạc , ông vui vẻ lùi ra phía sau yểm trợ để các sinh viên có thể bước lên trải nghiệm và học hỏi . Tuy vậy ông nói nếu TQ thật sự đem xe tăng qua đàn áp , ông là 1 trong những người có khả năng hướng dẫn và bảo vệ cho sinh viên .
Ông nói sinh viên là lực lượng tốt nhất để đấu tranh , và ông nhận định sinh viên HK có chiều sâu hơn sinh viên TQ ở Thiên An Môn . Ông nói đây là cuộc biểu tình không cần lãnh đạo , tự mỗi sinh viên biết họ phải làm gì . Ông nói phía cảnh sát HK đã hành động ngu xuẩn , như việc ném lựu đạn cay và nay là bao che cho côn đồ vào hành hung sinh viên . Ông nói các bậc cha mẹ ông bà người HK cho dù không ủng hộ con cháu mình đi biểu tình , nhưng vẫn sẵn sàng chết để bảo vệ an toàn cho họ . Tấn công đả thương các em chỉ làm người dân HK nổi giận .
Ngoài ra ông Lai cũng nói mỗi hành động bạo lực ở phía cảnh sát để đàn áp phong trào sẽ là 1 nắm bùn trét lên mặt Tập Cận Bình , người đang cố tạo 1 bộ mặt 1 lãnh tụ đáng kính và yêu mến hòa bình với thế giới . Vì vậy ông tin rằng nếu các sinh viên kiên trì đấu tranh , trước sau gì Tập cũng phải nhượng bộ.  
 
Ngọc Nhi Nguyễn lược dịch/Facebook
 

CNN: Ý nghĩa các biểu tượng của phong trào dân chủ tại Hong Kong 

(Umbrella Revolution)

Tim Hume và Madison Park, CNN 
Athena chuyển ngữ, CTV Dân Luận
 

Biểu tượng chính của những người biểu tình ở Hong Kong chính là những chiếc ô nhỏ bé. Vì nó được dùng để bảo vệ mọi người tránh khỏi đạn và bình xịt hơi cay từ phía cảnh sát, nên chiếc ô đã trở thành hình ảnh phố biến cùng với những người biểu tình ở tuyến đầu cũng như được dùng để đặt tên cho phong trào luôn (umbrella movement hoặc umbrella revolution).

Những người biểu tình mang theo rất nhiều ô để phân phát miễn phí, ngủ trong các căn lều và viết khẩu hiệu lên trên đó.

Bryan Druzin, trợ lý giáo sư luật ở trường Chinese University of Hong Kong, cho biết ô không chỉ có những chức năng đã kể trên mà còn là “biểu tượng mang tính cộng hưởng thế hiện sự phản kháng”. Anh cũng nói thêm “Hong Kong là thành phố mà người dân thường xuyên phải dùng ô để chống chọi với mùa mưa bão. Sự xáo trộn lần này cũng giống như mọi cơn bão khác mà Hong Kong đang cố gắng vượt qua.”

Nghệ sĩ Kacey Wong đã phát động một “cuộc thi” sáng tác logo trên mạng xã hội với hình ảnh là chiếc ô. Anh nói rằng cái cách mà chiếc ô được sử dụng trong cuộc cách mạng đã mang lại “một cảm xúc mãnh liệt của tình huynh đệ”.

“Tank Man – đó là người đã đứng trước xe tăng (trong vụ Thiên An Môn – người dịch) thì hình ảnh chiếc ô cũng đại diện cho những con người cùng chung sức với nhau để tạo thành lá chắn. Nếu bạn để ý bất cứ khi nào một mảnh của lá chắn bị cảnh sát xé đi thì ngay lập tức sẽ có mảnh khác thay thế.”

Đó chính là hình ảnh tương phản vốn có, Wong cho biết thêm. “Ô chỉ là đồ vật mỏng manh nhưng nó sẽ trở nên vô cùng cứng rắn khi thể hiện ý chí quyết tâm chiến thắng của chúng tôi trong trận chiến này.”

Những dải ruy băng vàng


Một người dân ủng hộ dân chủ đang đứng tại trủ sở cảnh sát, nơi dải ruy băng vàng được cột trên khắp cánh cổng

Những dải ruy băng vàng được thắt lên hàng rào, đính lên áo và trở thành ảnh đại diện trên các trang mạng xã hội. Nó được coi là hình ảnh biểu trưng trong các phong trào quốc tế đòi quyền bầu cử – đặc biệt là quyền bầu cử cho phụ nữa – và đã được những người biểu tình ở Hong Kong công nhận như là biểu tượng thể hiện khát vọng dân chủ.

“Không phải tất cả mọi người đều có thể đứng ở hàng đầu tiên,” Kacey Wong nói. “Dải ruy băng là cách thể hiện sự ủng hộ phong trào của bạn.”


Áo T-shirt màu đen

Phần lớn những sinh viên đi biểu tình đều mặc áo màu đen.

Đó là trang phục truyền thống mà những người biểu tình mặc để tưởng nhớ vụ thảm sát Thiên An Môn hằng năm; Wong cho biết những chiếc áo đen cũng còn thể hiện “sự đau khổ và tăm tối” của mọi người khi chính quyền sử dụng vũ lực với người biểu tình ôn hòa.

Các mã số

Các số 689, 926, 8964 được dùng để đặt tên cho những khu tập trung người biểu tình, được viết lên các ghi chú và áp phích trên đường phố cũng như có thể tìm thấy dễ dàng trong các bài viết về cuộc biểu tình.

Những con số này là một dạng ký hiệu phố biến trong văn hóa chính trị ở Hong Kong và Trung Hoa đại lục, Wong giải thích. Ở đại lục, vì vướng phải sự kiểm duyệt, “bạn phải nói bóng nói gió. Có rất nhiều mật mã mà họ sử dụng bởi đơn giản họ không thể phát biểu trực tiếp.”


Những con số được người biểu tình sử dụng như là 1 kí hiệu chính trị

Mặc dù ở Hong Kong thì không có sự kiểm duyệt như thế nhưng những ký hiệu như thế vẫn tồn tại rất phổ biến, Druzin nói. Ngày tháng thường được viết là #926 để thể hiện ngày 26 tháng Chín là ngày cuộc biểu tình bắt đầu, #8964 là ngày diễn ra cuộc đàn áp ở Thiên An Môn.

Trưởng đặc khu Hong Kong Lương Chấn Anh, mục tiêu chính của những người biểu tình, cũng có mã số cho riêng mình: 689. Nó có nghĩa là số phiếu mà ông nhận được trong tổng số 1200 Ủy ban bầu cử để trở thành người đứng đầu đặc khu hành chính.

“Họ dùng con số ấy để bày tỏ sự hoài nghi về tính chính danh của ông Lương Chấn Anh vì ông chỉ nhận được 689 phiếu ủng hộ của người Hong Kong. Họ gọi như thế để nhắc nhở rằng ông Lương Chấn Anh không đại diện cho họ – nơi có đến 7 triệu dân cư.”

Những người biểu tình đã dành hẳn một chiếc xe bus trong khu vực bị phong tỏa cho ông Chấn Anh. Trên kính chắn gió, tuyến xe bus được đổi thành “689” và điểm dừng là “địa ngục”.

Sự tiếp tế

untitled_2.jpg

Các khu vực biểu tình đều ổn định trật tự, có tổ chức tốt và sạch sẽ. Tình nguyện viên thường phát miễn phí nước đóng chai, snack, khăn và thuốc. Chuối cũng được phân phát, giống như bánh mì và các loại bánh mặn. Người biểu tình thường đem theo xe chất đầy nhu yếu phẩm để dành cho bất cứ ai cần đến.

Thùng rác được chia thành ba loại để tái chế – túi nhựa nilon, giấy và rác thải – và các tình nguyện sẽ đi kiểm tra và thu gom rác lại.

Thiết bị bảo vệ tự chế

Sau khi những người biểu tình bị tấn công bằng hơi cay hôm Chủ nhật, rất nhiều mặt nạ tự chế đã được làm, theo tài liệu hướng dẫn được lưu hành bởi phong trào Chiến đóng khu trung tâm.

Giải pháp được đưa ra là che kín phần da bằng túi nhựa Saran, hoặc sử dụng kính bơi và nhựa ponchos.

Địa điểm sạc pin

untitled_3.jpg

Một số người sống gần các địa điểm biểu tình đã tình nguyện cho phép người biểu tình được sạc pin điện thoại ở chỗ họ. Những người này đăng số điện thoại liên lạc của họ lên nếu bất cứ ai cần dùng đến nguồn điện.

Các tình nguyện viên đã mang đến rất nhiều acquy và bộ sạc thêm để mọi người luôn luôn có thể kết nối mạng. Điện thoại từ lâu đã đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với người biểu tình bởi thông tin luôn được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội.

FireChat

Có tin đồn rằng mạng điện thoại sẽ bị cắt đã gây ra một con sốt lớn về việc tải ứng dụng nhắn tin FireChat ở Hong Kong. Ứng dụng này cho phép nhắn tin đến người khác mà không cần đến WiFi hay mạng điện thoại.

Một bức ảnh chụp từ trên cao, những ánh sáng phát ra từ màn hình điện thoại bởi biển người biểu tình đã tạo ra một hình ảnh đoàn kết và bền vững

Vì nhu cầu sử dụng quá lớn nên Micha Benoliel, CEO của công ty Open Garden – công ty phát triển ứng dụng này, đã đến Hong Kong trong thời gian diễn ra cuộc biểu tình. Benoliel cho rằng người dân Hong Kong đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc biểu tình lần này.

Điện thoại cũng được dùng để thắp sáng giống như nến trong đêm tối. Ảnh chụp từ trên cao cho thấy ánh sáng từ màn hình điện thoại của biển người biểu tình thể hiện sự đoàn kết vững chắc của mọi người.

Hình nộm

Trưởng đặc khu Hong Kong Lương Chấn Anh là mục tiêu chính của sự giận dữ của người dân Hong Kong, với lời kêu gọi ông hãy từ chức.

Có một hình nộm rất to vẽ đầu của Lương Chấn Anh với chiếc răng nanh chính là hình ảnh đặc biệt trên phố trong các cuộc biểu tình. Người dân hét vang “Bước xuống! Bước xuống!” mỗi khi họ nhìn thấy hình nộm đó.

CY Leung hiện đang là mục tiêu chính cho sự giận giữ của người biểu tình. Hình nộm của ông luôn được mang xuống đường cùng với đoàn biểu tình

Quốc ca

Bài quốc ca “Do you hear the people sing” trong phim “Những người khốn khổ” đã được những người biểu tình ở Hong Kong chấp nhận như ca khúc không chính thức.

Slogan được sơn lên các tấm poster, treo trên cây cầu nổi tiếng còn bài hát được chơi bởi đàn tứ tấu trên các con phố. Trong phim âm nhạc “Những người khốn khổ”, ca khúc này được trình bày bởi những người biểu tình ở Paris trong cuộc cách mạng chống chính phủ.

Nguồn: http://edition.cnn.com/2014/09/30/world/asia/objects-hong-kong-protest/

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: