Vũ Thất

Bảo Bình 1

Tâm tình của một cô gái Việt từ Hong Kong gởi các bạn trẻ

Tâm tình của một cô gái Việt từ Hong Kong gởi các bạn trẻ

“…Đừng bao giờ nghĩ, đã có người khác lo, dân Việt nam đến 90 triệu con người cơ mà. Vì chính các bạn cũng hiểu, nếu không phải là bản thân các bạn, thì sẽ chẳng là ai cả. Chín mươi (90) triệu người VN là chúng ta! Là chính chúng ta! Chứ không phải ai khác. Chính các bạn, chứ không phải là ai khác, sẽ phải là những con người làm nên cuộc đổi thay…”

 
Day 0
Hồng Kông đón tôi thân thiện lạ thường. Trời hừng hực cái nóng miền nhiệt đới, phố xá chật chội chen chúc nhau san sát. Những con đường nhỏ xíu mà tới 2 làn xe chạy. Và người, cứ đan vào dòng xe đi mãi. Hongkong bé tẻo teo nên nhà cửa cứ thi nhau vươn đến tận trời xanh. Giữa ngổn ngang nhà hàng, tiệm thuốc bắc, và cơ man nào là tả phí lù hàng quán, tôi thấy thấp thoáng một Chợ Lớn của Việt Nam mình. Nếu cộng thêm tiếng còi xe inh ỏi và tiếng người mình gọi nhau í ới, thì đúng là Việt Nam mất rồi! Lại nghĩ … giá như …
 Taxi đưa tôi vào khu trung tâm rồi … bỏ rơi tôi ở đó. Chẳng cần nhắc, HongKong cũng “tặng” cho tôi một cơn mưa bất chợt, hên, tôi đã kịp “tậu” xong một chiếc dù. Mưa, và tôi, giữa phố mênh mang. Nghe như vùng ký ức nào vẫy gọi. Nhớ một thủa xa xôi, có tôi và những cơn mưa cuối hạ. Giữa lòng đường trống, nhìn những con người hối hả lướt ngang, trong khoảnh khắc tôi đã ngỡ mình đang ở giữa Sài Gòn. Để rồi cay đắng nhận ra, có giống nhau nhiều đấy, nhưng quê hương … sẽ còn lâu lắm …
 Ngẫm cũng hay, mọi con đường ở HK đều dùng song ngữ, và người HK nào cũng đều nói được hai thứ tiếng Anh – Hoa. Nên cái đứa ngờ nghệch từ bên kia quả địa cầu này chẳng khó khăn gì để tìm đến được ngay “điểm nóng”.

Phần 1

Dù đã được báo trước là các bạn trẻ ở đây biểu tình … trên cả tuyệt vời, tôi vẫn không ngờ được những gì diễn ra trước mắt mình. Các bạn trẻ trong hình, tôi gọi vui là “tổ charge phone”. Một đội hoàn toàn tự phát gồm các bạn sinh viên thay phiên nhau lại trực, bất cứ khi nào cũng có ít nhất 6, 7 bạn “có mặt tại hiện trường”. Các bạn mang theo đầy đủ thiết bị, dây charge cho các loại phone thông dụng. Có cả một hệ thống sổ sách để ghi lại số phone của những người gửi. Người chụp chung với tôi trong hình là bạn trưởng nhóm, tên Sirius Lee. Sirius nói với tôi, bạn đọc được trên báo rằng mọi người than phiền chuyện phone hết pin nên đã tự nguyện mang đồ ra đây charge free. 
 
Ở đây có nhiều bạn trực xuyên đêm. Ngủ gục ngay tại chỗ. Nhiều bạn đã “đóng đô” ở đây nhiều ngày liên tục. Hôm qua đến nơi, tôi đã ở lại nói chuyện với các bạn ấy đến tận khuya, và cũng gục tại đây một lúc🙂
 
Vô cùng thật thà, trật tự, và hiếu khách, các bạn đón tôi như đón 1 người bạn thân🙂
 

Phần 2

Bước ra khỏi “tổ charge phone” để đến khu biểu tình, tôi tiếp tục bị … choáng tập hai. Trên tất cả các “ngõ vào” tự phát giữa các bức ngăn bê tông, là các bậc thang … cũng tự phát nốt. Mọi người góp thùng, ghế, bất cứ vật liệu gì, để làm thành các bậc thang cho mọi người tiện bước qua. Tại tất cả các ngõ vô tự phát này, là các bạn sinh viên thay nhau đứng giúp đỡ người khác qua an toàn. Mỗi một ngõ vô luôn có từ 2 đến 3 bạn sinh viên chỉ đứng làm nhiệm vụ nâng, và đỡ người bước qua hàng rào chắn, để đảm bảo không có tai nạn sảy ra.

Bên trong khu vực biểu tình là vô số những lều tiếp tế. Họ dự trữ chủ yếu là nước uống, ruy băng vàng, ít thức ăn nhẹ, các dụng cụ cứu hộ y tế, và nhất là … dù, rất nhiều dù. Các bạn chỉ phát không, nhưng tôi không có thói quen nhận miễn phí nên đã đề nghị trả tiền. Các bạn thẳng thắn: tất cả đều là đồ của người dân thành phố, chúng tôi không lấy tiền. Vâng. Tất cả đều là đồ của người dân HK tiếp vận cho các bạn trẻ. Rất nhiều người bảo tôi, mấy ngày nay đóng đường, việc đi lại khó khăn, tôi đi làm rất vất vả, NHƯNG HK CẦN NHƯ THẾ, PHẢI NHƯ THẾ, tôi không phiền.
 
Các bạn trẻ luôn luôn tự bảo nhau dọn rác và giữ bình tĩnh. Luôn luôn là như thế, trên mọi khẩu hiệu về tự do, dân chủ, phổ thông đầu phiếu, tranh đấu vì tương lai, là những khẩu kêu gọi nhau giữ bình tĩnh, và dọn rác. 
 
HongKong ngày mai sẽ rất khác HK của ngày hôm nay. HK ngày mai, sẽ là 1 thế hệ hệ những con người có ý thức cao bậc nhất thế giới.

Phần 3

HongKong là một miền đất lạ lùng. Những người khởi xướng đầu tiên hết, cho một phong trào đòi dân chủ làm chấn động cả thế giới hôm nay, lại là những người rất rất trẻ. Trẻ đến nỗi theo “cái nhìn VN” thì các bậc phụ huynh có lẽ sẽ bảo các bạn ấy nên về bú cho xong bình sữa. Nói thế để biết rằng, thưa các bạn sinh viên, thanh niên VN, các bạn không hề là quá nhỏ cho cuộc chơi chính trị. ĐỪNG BAO GIỜ cho phép bất cứ ai bảo với bạn rằng “nhãi con biết gì”, hay “đã có người lớn lo!” vì chính các bạn cũng hiểu rằng tất cả những điều đó đều là ngụy biện!

Các bạn nên nhớ, các bạn có quyền bỏ phiếu từ năm 18 tuổi, điều đó đồng nghĩa với việc, mỗi cá nhân từ 18 tuổi trở lên đều đã đủ trưởng thành, trước pháp luật, trong suy nghĩ và nhận thức. Đừng bao giờ cho phép bất cứ ai, cá nhân, hay tổ chức nào bảo các bạn còn quá nhỏ. Nếu ai đó nói các bạn chưa đủ trưởng thành, hay hỏi họ câu này: Tổng bí thư thứ nhất của đảng CSVN tham gia chính trị lúc mấy tuổi, và được bổ nhiệm chức vụ tổng bí thư lúc mấy tuổi? Không ai, không cá nhân hay tổ chức nào được quyền bảo các bạn còn quá trẻ. Và, nên nhớ, các bạn không hề là quá trẻ để thay đổi vận mệnh đất nước này, dân tộc này.

Đừng bao giờ nghĩ, đã có người khác lo, dân Việt nam đến 90 triệu con người cơ mà. Vì chính các bạn cũng hiểu, nếu không phải là bản thân các bạn, thì sẽ chẳng là ai cả. Chín mươi (90) triệu người VN là chúng ta! Là chính chúng ta! Chứ không phải ai khác. Chính các bạn, chứ không phải là ai khác, sẽ phải là những con người làm nên cuộc đổi thay. Vâng, chính khối óc, chính bàn tay này, sẽ phải là khối óc, và bàn tay làm nên cuộc đổi thay. Không phải là ai khác, không phải là thế hệ nào khác.

Đừng bao giờ để bất cứ ai bảo với bạn rằng, VN nhỏ bé, phải đối đầu với TQ một cách khôn ngoan. Bởi chính các bạn hiểu sâu sắc rằng: Đó cũng là nguỵ biện! HK không có đến 1 người lính của riêng mình. Nhưng chính trong khó khăn đó, HK làm cả thế giới nghiêng mình ngả mũ. Đừng bao giờ cho phép bất cứ ai bảo các bạn hãy bỏ cuộc chỉ vì VN yếu hơn TQ nhiều lần. Vì chính các bạn biết rằng sức mạnh của tập thể còn mạnh mẽ gấp trệu cần súng đạn.

 Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ, vì đó, là phần Người nhất trong mỗi một con người.

 Ngày hôm nay HK xuống đường, bao giờ sẽ đến Việt Nam?

Phần 4

Bạn biết không, đôi khi, những điều phi thường nhất lại được diễn tả bằng những điều bình thường nhất trong cuộc sống.

 Ngay từ khi tới, HongKong đã nắm lấy tay tôi, đưa tôi đi giữa phố phường chen chúc, thăm cơ man nào là khuôn mặt, những khuôn mặt làm cả thế giới xúc động, có khi nghẹn ngào. Chỉ đến khuya nay, khi ngồi lại bên nhau trong bữa tối, nhìn các bạn và vội vài miếng cơm trong cơn đói mèm. Tôi ngắm họ ăn say sưa đến quên cả trời đất, mới chợt nhớ ra một điều mình đã quên mất từ lâu: các bạn ấy cũng chỉ là những con người.

 Thế giới nói về sinh viên HK như những chiên binh, những người hùng. Còn tôi, tôi thấy họ Người lắm, như chính tôi, NHƯ CHÍNH BẠN. Họ bảo với tôi, họ không hề gan dạ, quả cảm như báo chí ca ngợi. Họ cũng hèn nhát, cũng sợ hãi, Đại Lục có tất cả, còn họ, họ có gì? Họ thừa nhận hết, rằng họ cũng sợ bị thanh trừng, sợ từ nay về sau, có thể cuộc sống của họ sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Rồi học hành, rồi công việc, rồi cả mẹ cha… Họ nói với tôi, như chưa từng được nói với bất kỳ ai khác, những trăn trở rất con người mà truyền thông không bao giờ thèm đếm xỉa tới. Có vài người đã khóc. Trong giọt nước mắt không đủ nặng để lăn trên gò má, chỉ đủ để làm khoé mắt long lanh dưới ánh đèn siêu thị, tôi thấy được những cuộc đời trần trụi. Rồi họ nhìn tôi, kiên nghị: Nếu bảo chúng tôi không sợ hãi, thì đó là nói láo, nhưng nếu HongKong cần, chúng tôi cũng vẫn sẽ dấn thân, bời vì, HongKong cần chúng tôi.

 Ở HK, tôi thấy được sự vĩ đại của những con người bình thường. Và chính sự bình thường đó, làm nên điều vĩ đại.

 “Bởi vì HongKong cần chúng tôi!” Tôi nghe khoé mắt mình cay, và ruột gan như có ai đem dao đến cứa. “Bởi vì HongKong cần chúng tôi!” lẽ đơn giản như thế, mà sao với dân tôi nó xa xôi nhường vậy…

 Việt Nam ơi! … Hãy tỉnh dậy đi!

 Nancy Nguyen

Theo FB Nancy Nguyen (Bánh Ngọt)

 Sinh viên Hong Kong đang đặt những viên gạch đầu tiên cho 1 nền dân chủ thực sự.

 CuTsang_DanChu.jpg
Cụ Tsang, sống trong 1 ngôi làng cổ thuộc vùng chân núi Lion Rock (Núi Sư Tử Đá), đã 79 t nhưng vẫn còn rất tinh tường . Cụ đã âm thầm theo dõi cuộc biểu tình của sinh viên Hong Kong suốt mấy ngày qua .
Trò chuyện với phóng viên Andrew Brown của Wall Street Journal, cụ Tsang nói có thể các sinh viên không biết điều này vì họ còn quá trẻ, nhiều người sanh ra sau khi HK đã trả về cho TQ, nhưng thực tế là họ đang đặt những viên gạch đầu tiên cho 1 nền dân chủ thực sự .
Cụ Tsang cho biết dưới thời cai trị của Anh Quốc, HK cũng không có dân chủ thực sự, người dân cũng không có quyền bầu cử đích thực cho người mình muốn chọn. Cụ hoàn toàn không ghét người Anh, thậm chí cụ còn có quốc tịch Anh Quốc, nhưng khi người Anh ra đi, cụ và những người thuộc thế hệ cụ cũng không thấy gì luyến tiếc .
Cụ nói cái mà người Anh đem lại cho người dân HK là tự do phát triển kinh tế, văn hóa và tư tưởng dân chủ . Nhưng dân chủ thực sự phải do chính người HK xây dựng lên chứ người Anh không thể đem lại dân chủ cho người HK . Người Anh phải rời đi và người HK phải biết tự đứng trên 2 chân của chính mình .
Cụ nói là 1 người sống qua 3 chế độ : phong kiến, thực dân cai trị và nay là CS, cụ đã nhìn thấy HK vươn lên từ 1 mảnh đất nghèo nàn, cằn cỗi đá sỏi để trở thành 1 trong những thành phố nhộn nhịp và đầy sức sống như bây giờ, để hôm nay chứng kiến hàng trăm ngàn sinh viên xuống đường, những cánh tay non trẻ mà quả cảm giơ lên đòi quyền dân chủ 1 cách ôn hòa, đã như là những làn điện chạy sâu qua tâm trí.
Cụ Tsang kể ” Tuổi thơ của tôi là ngôi làng nhỏ bé dưới chân núi Lion Rock. Tôi chỉ biết đi học, đi câu cá rồi giải trí bằng cách thả diều hay đạp những chiếc xe cũ kỹ chạy ngoài đồng. Đi học toàn bị thầy cô phạt bằng roi hay kéo lỗ tai. Thế hệ của chúng tôi không biết gì về dân chủ.”
Cụ Tsang nhắc đến tác phẩm ” Hong Kong: Thời gian và Địa điểm vay mượn ” của nhà báo nổi tiếng người Anh là ông Richard Hughes. Trong cuốn sách này ông Hughes cho rằng HK vào những năm 60, 70 vẫn chưa có dân chủ thực sự như các nước Âu Châu. Người Anh vẫn lo cho lợi ích của nước Anh là chính, và họ chỉ lắng nghe ý kiến của giới giàu có và học cao trong xã hội HK rồi ban phát cho những người này quyền lực và tiền bạc để cai trị HK theo ý của họ. Những người dân nghèo vẫn chưa có tiếng nói.
Cụ Tsang nói, ngày nay trách nhiêm đó đang đè nặng trên đôi vai của những người trẻ đang mỗi ngày cầm dù đi đấu tranh, vì ngày nay , dưới sự áp đặt của nhà cầm quyền Bắc Kinh, dân chủ sẽ lại còn bị giảm thiểu hơn nữa.
Cụ Tsang nói những người lớn tuổi hiểu về chế độ CS biết rằng dân chủ thực sự dưới quyền điều hành của Bắc Kinh là điều không thể . Nhiều người cho rằng các sinh viên đang mơ mộng, và có lẽ nên chấp nhận 1 sự nhượng bộ nhỏ hơn là làm quá gay gắt để rồi sẽ bị Trung Quốc kềm kẹp càng nặng hơn .
Nhưng tuổi trẻ luôn là những người thích mơ ước, và họ sống cho lý tưởng nhiều hơn là cho thực tế, và chính những mơ ước và lý tưởng này đã giúp họ can đảm bước lên đặt những viên gạch đầu tiên cho 1 nền dân chủ thực sự cho Hong Kong .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: