Vũ Thất

Bảo Bình 1

Nơi chiến tranh chưa kết thúc

NHỮNG QUẢ NHO … DỮ DỘI!

Nancy Nguyễn

 
alt


Đất nước tôi, một rẻo đất tẻo teo khốn khó nép mình bên rìa Thái Bình Dương quan năm dông bão, của cả trời đất lẫn nhân sinh, trong suốt gần một thế kỷ, chưa có một ngày đứng gió.

Mỗi một mười năm, là một cơn dâu bể đầy khinh ngạc của kiếp người, của dân tộc. Không cơn dâu bể nào giống cơn dâu bể nào, ngoài một điểm chung duy nhất: niềm đau.

Những người sinh ra vào khoảng năm 20 phải chứng kiến đất nước bị xâm lăng và đô hộ. Một đất nước không chùn bước trước vó ngựa Nguyên Mông, bỗng một ngày trở thành thuộc địa, đó, chẳng phải là một biến cố lớn?

Nhưng chỉ 10 năm sau đó, những người sinh ra thời 30, phải chứng kiến cảnh đau thương hơn nhiều lần: đất nước chia đôi, nồi da nấu thịt. Súng của ngoại bang chĩa vào da thịt người mình. “Xương chất đầy đồng, máu chảy thành sông”. “Niềm đau” có là một từ quá nhẹ?

Mười năm sau, hơn hai triệu con người người sinh vào những năm 40 phải gồng gánh nhau, dắt díu nhau bỏ lại nhà cửa ruộng vường, bỏ lại phần mộ tổ tiên để chạy loạn. Dân tộc tôi chứng kiến một cuộc di cư lớn chưa từng có trong lịch sử. Và nếu không phải do bị cấm cản, cuộc thiên di ấy có lẽ sẽ còn vĩ đại hơn nhiều. Và như thế, dân tộc tôi đã bắt đầu rách bào, chia đôi, bắt đầu viết những trang sử sau đó bằng nước mắt và bằng máu.

Những người sinh khoảng năm 50, ngắn gọn là: một dân tộc, hai định mệnh! Tôi không còn chữ nghĩa nào hơn để diễn tả nỗi bất hạnh cùng cực ấy.

Những người sinh khoảng năm 60, chứng kiến sự sụp đổ của một thể chế, sự tái thống nhất một đất nước, và sự chia đôi vĩnh viễn của lòng người. 40 năm qua đi mà vết cứa vẫn rịn máu tươi. Vết thương lòng chưa thấy ngày se mặt.

Những người sinh khoảng năm 70 có cơ hội chứng kiến cuộc thiên di thứ 2 trong lịch sử. Hàng triệu triệu con người phải mạo hiểm tính mạng bản thân, gia đình, để tháo chạy khỏi quê hương. Đất nước tôi đó, những năm tháng lầm than, kêu trời không thấu, kêu đất chẳng nghe. Dân tộc tôi lạc lõng, bơ vơ như những con thuyền lênh đênh trên biển.

Và những người sinh vào những năm 80, là tôi đây, 10 năm sau “giải phóng”, những-tháng-năm-cấm-vận. Có lẽ ký ức tuổi ấu thơ là những ký ức hằn dấu nhất, ám ảnh nhất của một đời người.
 
Tôi nhớ hoài mẹ tôi, bà đáng ra còn trẻ lắm, mà dáng đã còm cõi, bà bòn từng đồng, lo chạy bữa cho con. Có những ngày trời mưa, mẹ tôi ngồi co ro bên vệ đường, gánh hàng quạnh hiu. Bà chẳng lo mình sẽ nhiễm phong hàn, chỉ lo làm sao? Cho đủ sống!
 
Có đất nước nào khốn nạn như đất nước tôi? Có bà mẹ nào khốn nạn như mẹ tôi, người mẹ Việt Nam? Tôi lớn lên, mang theo trong tiềm thức vóc dáng mẹ tôi, còm cõi như đòn gánh, co ro như một dấu chấm hỏi. Một dấu chấm hỏi xiêu vẹo trong những ngày mưa.

Tuổi thơ tôi gắn với những ngày mưa Sài Gòn, xoong chảo nồi niêu, có gì … hứng nấy bởi cái mái tôn nhà tôi … “đưa ánh nắng vào nhà” (mẹ tôi bảo thế), đêm nằm có thể nhìn thấy trăng sao. Những khi trời trở bão, gió giật từng cơn, tôi sợ sấm sét chui qua lỗ đinh vào nhà.

Tôi nhớ đôi dép cọc cạch, bên trái con trai, bên phải con gái, mẹ tôi bảo dép “uyên ương”. Chiếc bên trái là của anh Hai để lại, chiếc bên phải mới là của tôi. Và cả hai chiếc đều vá chằng vá đụp, bằng chỉ bố, mẹ để dành từ quân phục của ba. Quần áo mới chỉ được bận 3 ngày tết, và cũng là của anh hai tôi để lại. Mẹ luôn mua rộng ra mấy tuổi, anh Hai bận chật rồi đến phiên tôi. Quần áo của con trai đấy, nhưng chỉ cần mới, chỉ cần không … vá đít là đủ hấp dẫn rồi!

Và quả nho, những quả nho … dữ dội nhất của tuổi thơ tôi.
 
Tết năm đó, chỉ duy nhất Tết năm đó, mẹ tôi mua nho Mỹ về biếu nội. Những quả nho mẹ chắt chiu từ gió sương của cả năm trời, gom góp lại để biếu mẹ chồng dịp Ttết đến. Những quả nho mập ú, căng tròn, hệt như trong phim Mỹ, giống y chang mấy chùm nho … giả, loại những quán sinh tố trong xóm hay treo làm cảnh.
 
Trời ơi! Giòn! Mọng! Ngọt! 
Mẹ đã dặn đi dặn lại không được ăn, mẹ còn cất tuốt lên nóc tủ. Vậy mà mấy trái nho như có ma lực, cái đứa tôi như bị thôi miên! Tôi lén trộm một trái.
Trời ơi! Ngon! Rồi 1 trái nữa, rồi trái nữa! Từng trái, từng trái một, như một kẻ đã hoàn toàn mông muội, không còn có thể cưỡng lại được sự quyến rũ phát ra từ mấy trái nho. Mẹ sẽ đánh nát tay tội ăn vụng, tôi nghĩ, tay … vẫn tiếp tục công cuộc … mưu cầu hạnh phúc.
 
Cảm giác tôi lúc đó vừa hoảng loạn, vừa lo sợ, vừa … sung sướng, vừa sung sướng, vừa hoảng loạn sợ hãi. Tột cùng của sự hoảng loạn sợ hãi là khi chùm nho của mẹ chỉ con trơ lại cọng. Khốn nạn thân tôi! Rồi tôi sẽ phải sống tiếp phần … ngày còn lại ra sao đây?
 
Vậy mà mẹ không đánh tôi. Bà chỉ ôm tôi vào lòng … và khóc, khóc gào lên, khóc trào ra. Khóc như một đứa trẻ. Mẹ tôi đó. Ôm con vào lòng, gào khóc lên như trút hết hơi sinh vào từng tiếng nấc.

Năm tháng qua đi, cuộc đời mang lại cho tôi thừa mứa. Giờ tôi muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi, muốn mua gì thì mua. Tôi ngán đủ thứ, chả muốn ăn gì, chỉ còn ăn được mỗi nho. Bởi với nho, tôi không ăn bằng trực giác, mà thưởng thức bằng mùi vị của ký ức. Và vì với nho, tôi mua được một vé đi tuổi thơ. Hai mươi mấy năm trôi qua, ký ức vẫn chưa ráo mực. Mỗi lần ăn nho, tôi thấy mình bé lại, và được một bàn tay vô hình kéo tuột về thủa ấy, những-năm-tháng-cấm-vận.

Tôi chỉ là một cá nhân, một cá thể, trong một tập thể những con người thế thệ 8x. Và chỉ là 1 thế hệ, trong nhiều thế hệ con người. Nhưng nói như một nhà văn Nga:
 “Cây đời có hàng triệu chiếc lá, và nói về một chiếc lá, là cũng đang nói về hàng triệu chiếc lá khác”.

Cứ mỗi mươi năm, con Tạo quái ác xoay vần, là dân tộc tôi lại được gán cho một định mệnh mới. Tôi đã nghe rất nhiều người bảo tôi “thời em sướng rồi, thời của anh khổ lắm”, còn tôi, tôi chỉ thấy thời nào cũng khổ. Và chẳng cái khổ nào giống cái khổ nào. Cái nào cũng “đặc thù” và cái nào cũng “nhất”!

Người mình khổ quá, đất nước mình đau thương quá. Phải không mẹ? Phải không anh?
 
 

NƠI CHIẾN TRANH CHƯA KẾT THÚC

 Nancy Nguyễn

 
Bạn tôi ơi, có những hầm bom Quảng Trị, có những chất độc màu da cam, có những bà mẹ còn ngày đêm neo đơn khốn khó, chiều chiều lần mò thắp nén hương cho con mình, người liệt sỹ.  Bỏ qua tính hư thực của từng sự kiện lẻ đơn, tôi thừa nhận rằng có những nơi chiến tranh chưa kết thúc.
 
Nhưng công tâm nhìn nhận, cuộc chiến ấy, ngay từ đầu đã là một cuộc chiến … mồ côi mà người ta, suốt nửa thế kỷ, cứ phải loay hoay kiếm tìm cho nó một mảnh giấy … khai sinh.
 
Kẻ cho rằng cha mẹ nó đích thị là “Mĩ xâm lược” và nó có cái tên là “chống Mĩ cứu nước!” Nhưng hỡi ôi, suốt mấy chục năm binh đao, chỉ vỏn vẹn có 50 ngàn thằng Mĩ tử vong, còn kẻ mũi tẹt da vàng, chia bào Âu Cơ thì lại bỏ mạng những … một triệu tên! Sao có thể là “Chống Mĩ?” Vả, Mĩ rút quân hoàn toàn từ những năm 1973, sao lại “đánh Mĩ” đến những 2 năm sau đó??
 
Kẻ lại cho rằng, cha mẹ nó là “Mĩ và Nguỵ” và nó có cái tên là “chống Mĩ và bọn tay sai”.  Bạn có chắc rằng mình biết ai là tay sai ngoại bang? Từ vĩ tuyến 17 trở ra, có dám thừa nhận chưa 1 lần tuyên bố “đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô, cho quốc tế cộng sản”?
 
Lại có kẻ cho rằng cha mẹ nó là “Chia cắt đất nước” và tên của nó đích thị là “Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”. Cái tên này lại càng bậy, bậy đến hai lần chớ không phải một: 
 
Cái bậy thứ nhất là xảo ngôn mị dân. Bảo vì miền Nam, nhưng lại thẳng chân dẫm đạp lên nguyện vọng của chính đồng bào miền nam! Vì sao tôi nói vậy? Xin thưa, bạn có còn nhớ cuộc di cư 1954? “Điều 14 phần (d) của Hiệp định [Geneve] cho phép người dân ở mỗi phía di cư đến phía kia và yêu cầu phía quản lý tạo điều kiện cho họ di cư trong vòng 300 ngày sau thoả hiệp đình chiến”. Nghĩa là, sau 300 ngày, những người ở bên này hay bên kia vĩ tuyến 17 là do họ MUỐN VẬY. Đây là NGUYỆN VỌNG của họ, là nơi HỌ CHỌN để an cư và mưu cầu hạnh phúc. Miền Bắc lại khăng khăng bảo rằng họ … không muốn thế (?!!) và họ cần phải được giải phóng (?!!)  Nhân danh miền nam, để tặng đồng bào miền nam một gót giày!
 
Sẽ có kẻ bảo rằng, cớ sự như trên là chính vì ông Diệm đã ngăn cản tổng tuyển cứ, đã vi phạm hiệp định Geneve trước. Nếu cho rằng như thế thì bạn tôi chỉ biết một mà không biết hai. Chính miền Bắc mới là phía vi hiệp trước. Nếu bạn nhớ hiệp định Geneve, thì trong đó có 2 ý chính: 1. người dân tái định cư và 2. QUÂN CỦA BÊN NÀO RÚT VỀ BÊN ẤY, chờ tổng tuyển cử.Miền Bắc đã (nói thẳng thắn là) lật lọng trước:Trong cuốn “Tổng kết hậu cần chiến trường Nam Bộ” do NXB Cục Hậu Cần xuất bản năm 1986, ở trang 14 và 15 có hai đoạn sau:
 
– [Sau khi chuyển quân tập kết miền Bắc đã] “bố trí lại các địa phương nhiều cơ sở Đảng” và “có một số cán bộ quân sự và lực lượng vũ trang”?
 
– “ngay thời kỳ đầu” (1955-1956), [lúc thực hiện các giao kết của hiệp định Geneve] “xây dựng các căn cứ” và “phát triển lực lượng vũ trang” [trước ngày tổng tuyển cử vào năm 1956][tài liệu cung cấp bởi Diêu Hoàng] 
 
Ở trang 16 của cuốn “Chung Một Bóng Cờ” có đoạn: “Người được [miền Bắc] phân công ở lại miền Nam (?!!) trở thành dân thường, CHUẨN BỊ MỘT CUỘC ĐẤU TRANH MỚI trong điều kiện không có chính quyền, thực tế là không có gì tự vệ”. [tài liệu cung cấp bởi Dieu Hoang]
 
Đã lật lọng như vậy, sao có thể trách ông Diệm ngăn cản cuộc tổng tuyển cử? Có còn liêm sỷ hay không? Cái thể chế ấy đã giảo biện từ trong trứng nước.
 
Có kẻ sẽ cho rằng toàn bộ vụ việc Geneve là do Pháp – Mĩ 1 tay thao túng nên, bởi vậy miền Bắc không cần phải tôn trọng (!!!) Nhưng quân bất hí ngôn. Đã nói mà không giữ lời, đã hứa mà lật lọng, làm trượng phu còn không đáng thì nói chi đến cứu quốc! Nói đi nói lại cũng là giảo biện mà thôi.
 
Cái bậy thứ nhất chính là nói một đàng, làm một nẻo, nhân danh nguyện vọng của người miền nam, để chà đạp lên nguyện vọng của người miền Nam.
 
Cái bậy thứ hai là cái bậy dối trá: Mọi thông tin liên quan đến sự phồn thịnh, trù phú của miền nam đềm bị cấm tuyệt. Coi đó là thứ tuyệt mật. Ban tuyên giáo chỉ tuyên truyền cho người miền Bắc cái viễn cảnh điêu tàn khổ luỵ, đói rách cùng cực, hòng mua lấy tình người của đồng bào miền Bắc, mà lợi dụng nó cho công cuộc chiến tranh (phi nghĩa). Họ tin là đồng bào miền Nam đói khổ, rách nát khổ luỵ đau thương đang cần họ. Và họ xả thân, và họ xả xương, xả thịt, xả máu. Để bẽ bàng nhận ra những “bên bờ ảo vọng” những  “thiên đường mù”, rằng chính họ mới là kẻ cần phải được giải phóng … Tại sao không thẳng thắn cho người Bắc Việt biết cuộc sống của người miền Nam? Sao lại dối gạt xương máu của đồng bào tôi như vậy? Bắc Việt hay Nam Việt thì cũng đều là mạng người, sao có thể? Sao có thể …
 
Còn chưa kể, nếu thật sự là vì thống nhất, thì có ai đã từng tự hỏi … “sao không đem miền Bắc nghèo nàn sát nhập vào miền nam trù phú” không nhỉ? Cũng vẫn là thống nhất, lại tránh được thương vong … sao cứ nhất nhất phải nồi da nấu thịt thì mới là thống nhất?
 
Tôi dài dòng như vậy để làm chi? Xin thưa, vì có người ác tâm gán cho những hố bom Quảng Trị là “Món quà của xứ sở dân chủ dành cho người dân Việt Nam”. Nhưng nhìn sâu vào trong lòng sự kiện, vi hiệp, xảo biệt, dối trá, dẫn đến cuộc chiến quốc cộng kéo dài vài chục năm, dân chúng lầm than, điêu linh là vì ai? Vậy mấy cái hố bom ấy là do ai mà có? Là món quà của ai để lại cho con cháu đời sau?
 
Chiến tranh đã trôi qua gần nửa thế kỷ, có kẻ vẫn còn đào mả lên để đau thương, để khơi gợi lòng thù hận, để đào sâu thêm mối hằn dân tộc (những vẫn cứ thản nhiên hô hào … hoà giải!! Thậm chí 1 số ít còn thản nhiên hô hào … bình thường hoá quan hệ song phương!)
 
Cũng là đối với ngoại bang, tiền nhân sao bao dung, sao nhân nghĩa! 
 
“Thần Vũ chẳng giết hại
Thể lòng trời ta mở lượng hiếu sinh
Mã Kỳ, Phương Chính cấp cho năm trắm chiếc thuyền
Ra đến biển mà vẫn hồn xiêu phách lạc
Vương Thông Mã Anh cấp cho vài ngàn cỗ ngựa
Về đến nước mà vẫn chân đập tim run”
 
600 năm sau, con cháu của các Người gương rạng không soi, lại hoá ra thứ gì thế này? Lời kết tôi chỉ xin các bạn nhớ một điều: Đúng là có “Nơi chiến tranh chưa kết thúc”, nơi ấy không phải là những hố bom, những di chứng, những nhà dưỡng thương phế binh, nơi ấy chính là LÒNG NGƯỜI – NƠI CHIẾNH TRANH CHƯA KẾT THÚC!
 
Nancy Nguyễn
 Nguồn: Nancy Nguyen Facebook

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: