Vũ Thất

Bảo Bình 1

CẨN THẬN KHI VỀ VIỆT NAM

Nhiều tín hiệu bất an, xã hội sẽ đi về đâu?

Hàng ngàn con nghiện tiêm, chích ma túy như thể uống cà phê, ăn sáng

Hàng ngàn con nghiện tiêm, chích ma túy như thể uống cà phê, ăn sáng

Chỉ trong mấy ngày, báo chí cùng lúc đưa những tin thật buồn: TP. HCM lâu nay đã trở thành miền ‘đất dữ’ bởi hàng ngàn con nghiện tiêm, chích ma túy như thể uống cà phê, ăn sáng (Motthegioi, 4 và 6.11.2014)… Báo Thanh Niêntrong mục Chào buổi sáng (05:30, 6.11.2014) còn có cảnh báo khá nghiêm trọng về tình trạng bất an của nông thôn từ Kon Tum tới Đà Lạt, Miền Đông Nam Bộ… Xã hội “loạn”, đi về đâu bây giờ?

Nếu đọc qua thì đó chỉ là những tin tức cũng… bình thường như bao tin khác về các tệ nạn xã hội đang phát triển, có lẽ với cấp số nhân, trên khắp cả nước ta.

Thế nhưng, nếu ngẫm kỹ một tý thì chắc chắn phải giật mình vì một thực trạng đáng sợ: Từ thành phố tới nông thôn, từ thủ đô đến ‘Hòn ngọc Viễn Đông’, từ Nam chí Bắc, đâu đâu cũng thấy sự lộng hành của cái ác; sự coi thường pháp luật của kẻ xấu; sự lo lắng của người dân; sự thờ ơ – nếu không muốn nói là sự gần giống với bất lực của bộ máy công quyền…

Điều đáng phải ngạc nhiên đến mức… hốt hoảng là, tình trạng gia tăng các loại tội phạm lại… tỷ lệ thuận với sự phình to của bộ máy hành chính các cấp mà báo chí đang bàn tới bàn lui nhiều đến mức đọc không xuể.

Giám đốc Sở Tài chính tỉnh N.A. tâm sự với người viết bài này rằng năm ngoái (2013), tổng thu ngân sách của toàn tỉnh là 6.500 tỷ đồng, trong khi phải chi đến 14.000 tỷ đồng! Trong số 14.000 tỷ đồng phải chi ấy, có phần không nhỏ chi cho bộ máy cảnh sát, an ninh. Ai cũng biết lương thượng tá ngang với lương thứ trưởng; trung tá, thiếu tá thì ngang ngửa với vụ trưởng, vụ phó…

Câu hỏi đặt ra là: Tại sao đi đâu cũng gặp các sĩ quan cảnh sát mà ‘hòn ngọc’ thì thành ‘đất dữ’, thủ đô bị biến thành một trong 10 thành phố nhiều trộm cắp nhất thế giới?
Nếu biện minh rằng thôi thì các thành phố lớn trên thế giới đều thế cả thì trả lời sao đây với chuyện mà Thanh Niên đã đưa: Nông dân phải để lại một phần mủ cao su trong các bát cho thế lực đen nếu không vườn cao su bị phá; vườn cà phê không chung chi thì bị ‘làm cỏ’ còn cánh đồng trồng hoa thì bị xe bán tải đến cướp hoa đem đi… bán, giữa ban ngày?
Đất nước đang đứng ở cái ngưỡng báo động màu da cam (mức độ nguy hiểm cao nhất theo chuẩn quốc tế) trên mọi lĩnh vực. Minh họa

Chưa bao giờ đất nước lâm vào tỉnh cảnh rối bời như hiện nay, dẫu có dùng núi mỹ từ hay uyển ngữ để bao che, giảm tải. Nợ công đến 1.000 USD cho mỗi người dân, chẳng có dân nào nuôi nổi bộ máy hành chính cồng kềnh cứ cắp ô đi về mặc dân bất an, khổ sở, rồi nạn tham nhũng tràn lan, rồi sách giáo khoa soạn cẩu thả, dốt nát đến tệ hại…

Sự xuống cấp với tốc độ chóng mặt và diễn ra với mức độ toàn thể ấy không thể dùng cách nào khác hơn để diễn đạt: Đất nước đang đứng ở cái ngưỡng báo động màu da cam (mức độ nguy hiểm cao nhất theo chuẩn quốc tế) trên mọi lĩnh vực – đổng nghĩa với sự bất ổn nhiều hệ lụy (nếu không muốn nói là nguy hiểm) mà sự chần chừ, thờ ơ, lảng tránh, xoa dịu… đều đồng nghĩa với tội ác.

Tại sao không nghĩ rằng một khi con nghiện nhiều như nấm độc sau mưa – theo số liệu rất đáng lo ngại nếu chúng ta tạm bằng lòng với cách tin của lứa tuổi mười ba, mười bốn, mỗi năm nước ta tăng thêm 7.000 con nghiện (SGGP, 27.10.2014) thì ít nhất mỗi năm phát sinh thêm 7.000 kẻ sẵn sàng trộm cắp, cướp bóc, đe dọa, tống tiền. Như vậy, chỉ mươi năm nữa, ‘đội quân’ nghiện sẽ đông đến hàng trăm ngàn. Có ai nghĩ với hình ảnh ‘đất dữ’, ‘điểm đen’ ghê gớm như thế mà tính trung bình, mỗi năm Hà Nội hay TP. HCM chỉ tăng thêm 111 con nghiện (7.000 chia cho 63 tỉnh, thành)?

Không thể chấp nhận một đất nước mà lòng dân thường xuyên bị tổn thương, bất an, bất lực trước cái ác, cái xấu; trong khi hàng ngày phải è cổ ra nuôi cả một bộ máy cồng kềnh. Làm sao có thể an nhiên tự tại khi các số liệu, tự chúng, chứng minh rõ ràng về sự bi hài: Quản lý  90 triệu dân, tài sản GDP mỗi năm hơn 200 tỷ USD mà cần đến 2,8 triệu công chức, nhân viên. Trong khi đó, nước Mỹ với 310 triệu dân, GDP 17.500 tỷ USD, có mặt ở mọi điểm nóng trên toàn thế giới, chỉ cần 2,1 triệu người làm quản lý (Dân Trí, 07:19, 30.10.2014)

Huế, 7.11.2014 
Hà Văn Thịnh

Ngủ khách sạn, mất viên kim cương 2 tỉ đồng ?

(TNO) Sau một đêm ngủ li bì trong phòng khách sạn, nạn nhân thức giấc và hoảng hốt phát hiện viên kim cương đính trên chiếc nhẫn đeo ở trên tay trị giá khoảng 2 tỉ đồng không cánh mà bay.

Chiều 10.11, trò chuyện với phóng viên Thanh Niên Online tại một quán cà phê ở quận 1 (TP.HCM), chị D.H.N (ngụ Hà Nội) nói: “Nguyên nhân tôi ngủ li bì không biết gì, là do uống chai nước suối để sẵn trong phòng khách sạn. Trong chai nước có thuốc ngủ, tôi chắc như vậy”.

Theo lời kể của chị N., vào ngày 7.11, chị bay từ Hà Nội và TP.HCM đi công tác và đặt phòng tại khách sạn Vissai Sài Gòn (số 144 Nguyễn Văn Trỗi, quận Phú Nhuận, TP.HCM). Khoảng 16 giờ ngày 8.11, chị về phòng thay quần áo và mở chai nước suối để sẵn trong phòng uống 1/3 chai. Sau đó, chị đóng cửa phòng đi công việc bên ngoài. Đến 22 giờ cùng ngày, chị về phòng tắm rửa và làm việc đến 0 giờ.

Trước khi đi ngủ, chị N. lấy chai nước suối uống dở lúc chiều để uống.

Cũng theo lời kể của chị N., đến 8 giờ sáng 9.11, thức dậy chị N. hoảng hốt phát hiện viên kim cương đính trên chiếc nhẫn đeo ngón tay giữa đã không còn nữa, trong khi chiếc nhẫn vẫn còn trên tay, ngón tay giữa bị trầy xước.

“Lúc đó người tôi vẫn còn mê man và rất mệt. Tôi như có chất gây mê trong người vậy”, chị N. nói.

Ngay sau đó, chị N. đã xuống báo lễ tân và quản lý khách sạn. Công an Q.Phú Nhuận cũng có mặt sau đó để lấy lời khai, thu thập chứng cứ.

Ngủ tại khách sạn 4 sao bị đánh thuốc mê, lấy viên kiêm cương khoảng 2 tỉ đồng? 2

 Theo nạn nhân, chiếc nhẫn vẫn còn trên tay, một ngón tay bị trầy xước,
còn viên kim cương trên chiếc nhẫn thì biến mất – Ảnh do chị N. cung cấp

Chị N. cho biết: “Thường ngày tôi ngủ rất tỉnh, đêm đó tôi ngủ không biết gì luôn. Lẽ nào kẻ gian vào phòng, cạy lấy viên kim cương trong nhẫn mà tôi không hay biết. Có ai đánh thuốc mê nên tôi mới ngủ như vậy. Khi mới đến ở tại khách sạn này, tôi có cảm giác rất bất an, không ngờ xảy ra chuyện thế này”.

Theo nạn nhân, viên kim cương bị mất có trọng lượng 3 carat, trị giá gần 100.000 USD (khoảng 2 tỉ đồng), có giấy kiểm định đàng hoàng và là quà kỷ niệm của người thân tặng.

Trong lúc trò chuyện với chúng tôi vào chiều 10.11, chị N. vẫn còn rất mệt mỏi và phải nhập viện theo dõi.

Chiều cùng ngày, Công an Q.Phú Nhuận cho biết cơ quan này vẫn đang phối hợp với Phòng Nghiệp vụ Công an TP.HCM thu thập chứng cứ, lấy lời khai những người liên quan để điều tra vụ việc

Công Nguyên – Đàm Huy

nguồn: mothtegioi.vn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: