Vũ Thất

Bảo Bình 1

Trả lại sự thật cho lịch sử

Việt Nam Cộng Hoà trong mắt tôi

Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 11 tháng 12, 2014

Trong cách tôi nhìn, 21 năm từ 1954 đến 1975 là khoảng thời gian phần nửa nước ở miền Nam cầm cự để mua thời gian cho dân tộc tìm lối thoát — phải thoát khi mà giặc Tàu đã chiếm nửa miền Bắc và quyết tâm nuốt trọn nước ta.

Trong cách nhìn đó thì Việt Nam Cộng Hoà thể hiện truyền thống bảo vệ tổ quốc đã trải dài hơn 2 nghìn năm trước hoạ bắc thuộc; và những người lính Việt Nam Cộng Hoà đã nối tiếp tinh thần của hai Bà Trưng, của Bà Triệu, của Trần Hưng Đạo, của Lê Lợi, của Quang Trung…

Kháng chiến chống xâm lăng

Thuở nhỏ ở miền Nam tôi nghe người lớn tranh luận về ý nghĩa của cuộc chiến. Có người gọi đó là cuộc nội chiến tương tàn của anh em một nhà, nồi da xáo thịt. Có người xem đó là chiến tranh ý thức hệ giữa những người theo lý tưởng quốc gia ở trong Nam và những người ôm chủ thuyết cộng sản ở ngoài Bắc. Lại có người cho rằng đó là chiến tranh uỷ nhiệm do các quốc gia đại cường bày ra để tranh giành ảnh hưởng. Chế độ ở miền Bắc thì gọi đó là cuộc chiến đánh đuổi đế quốc Mỹ để giải phóng miền Nam. Tôi nghĩ rằng tất cả những quan điểm này đều phiến diện hoặc nguỵ tạo.

Thực chất đó là cuộc chiến của giặc Tàu xâm lăng nước ta và của ta chống lại giặc Tàu để gìn giữ quê hương. Miền Nam là thành trì kháng chiến cuối cùng của dân tộc Việt.

Sau đệ nhị thế chiến, Nga và Tàu đã dùng chủ thuyết quốc tế vô sản để thực hiện và biện minh cho chính sách bá quyền. Nga xâm chiếm 19 quốc gia Châu Á, Đông Âu và Bắc Âu. Tàu thì sáp nhập Tây Tạng và xâm chiếm lãnh thổ của 19 quốc gia khác, chưa kể dự tính chiếm cả bán đảo Triều Tiên nhưng thất bại. Họ quỷ quyệt dùng tập đoàn cộng sản đàn em ở bản địa để xâm chiếm lãnh thổ và khống chế các dân tộc bị trị. Bản chất đế quốc của họ càng lộ rõ khi gần đây Nga sáp nhập bán đảo Crimea và xâm chiếm Đông Ukraine, và Tàu vẽ đường lưỡi bò để lấn chiếm gần hết Biển Đông.

Luận điệu giải phóng miền Nam là luận điệu hoàn toàn nguỵ tạo. Miền Nam là vùng đất tự do. Hoa Kỳ không hề có ý định xâm lăng để phải giải phóng. Sau Đệ Nhị Thế Chiến, dù nắm cơ hội trong tay Hoa Kỳ không hề vi phạm chủ quyền lãnh thổ và nền độc lập của các quốc gia chiến bại là Đức, Ý, và Nhật. Ngược lại, Hoa Kỳ giúp tái thiết và phát triển các quốc gia này để trở thành các cường quốc dân chủ. Năm 1946 Hoa Kỳ tự nguyện trả độc lập cho Phi Luật Tân.

Hoa Kỳ đồng minh với Việt Nam Cộng Hoà vì muốn chặn không để làn sóng đỏ lan xuống toàn vùng Đông Nam Á. Khi các quốc gia Đông Nam Á đủ vững, nhu cầu ngăn chặn không còn nữa; Hoa Kỳ rút lui. Việt Nam Cộng Hoà tiếp tục chiến đấu đến giây phút cuối cùng, để bảo vệ tổ quốc.

“Chống Mỹ cứu nước” là luận điệu nguỵ tạo nhằm che đậy cho cuộc chiến xâm lăng Việt Nam. Mỹ từ “thống nhất đất nước” thực chất mang ý nghĩa toàn bộ đất nước bị thôn tính bởi giặc Tàu.

Tân Bách Việt

Cuộc kháng chiến cầm cự 21 năm là tuyệt đối cần thiết. Thời gian 21 năm ấy hun đúc cho một đại khối người dân miền Nam tinh thần quật cường, tình tự dân tộc, và lòng yêu chuộng tự do, dân chủ. Khi những người lính cuối cùng buông súng thì ngõ thoát cho dân tộc vừa kịp mở ra: triệu cánh chim Lạc tung đi khắp bốn phương trời.

Thuở xưa, khi giặc tràn xuống, đánh tan và đồng hoá Bách Việt, một bộ tộc trong trăm bộ tộc Việt đã vượt núi xuống phương Nam để sinh tồn và xây dựng nên giải gấm vóc lấy tên là Việt Nam — Việt nghĩa là vượt, vượt xuống phương Nam.

Bốn mươi năm trước, khi giặc chiếm toàn cõi đất nước Việt Nam, triệu người Việt vượt đại dương để tìm tự do cho bản thân, và gìn giữ giòng sinh mệnh và niềm hy vọng cho cả dân tộc. Trong chớp mắt của lịch sử, giòng giống Việt đã vượt xa khỏi mảnh đất cong hình chữ S và lan ra khắp địa cầu, bám rễ và nẩy chồi ở các quốc gia văn minh nhất, tự do và phú cường nhất hành tinh.

Đất lành chim đậu. Hơn bốn triệu con dân Việt nay đã là công dân của thế giới tự do, với sức mạnh và thế đứng ngày càng vững chãi. Đó là căn bản để từ mỗi quốc gia tự do chúng ta xây dựng lại thế và sức mạnh liên đới của trăm tộc Việt như thuở nào. Một tân Bách Việt ngày nay, trải rộng khắp năm châu, sẽ mạnh gấp nghìn lần Bách Việt thời cổ đại. Đó sẽ là hậu cứ vững chắc để yểm trợ đại khối dân tộc trong nước khôi phục giang sơn, phát triển đất nước và vĩnh viễn đẩy lùi hoạ bắc xâm.

Trả lại sự thật cho lịch sử

Trong cách nhìn từ bối cảnh giòng sử Việt gần 5 nghìn năm, 21 năm Việt Nam Cộng Hoà là cuộc kháng chiến mở đường máu cho cuộc di dân vượt thoát vĩ đại của dân tộc Việt trước hiểm hoạ diệt vong, vĩ đại đến nỗi tổ tiên của chúng ta dù có mơ chắc cũng không thể nghĩ đến.

Đó là lý do, từ lâu rồi, tôi luôn tri ân những người lính và tất cả những người đã góp mồ hôi, xương máu của mình cho Việt Nam Cộng Hoà. Trong sự thiếu thốn và cô đơn, họ sẵn sàng hy sinh thân mạng, sẵn sàng chấp nhận khổ nhục, miễn sao cho dân tộc được trường tồn và giòng sử Việt mãi luân lưu.

Đã đến lúc tất cả chúng ta phải cùng nhau vinh danh và tri ân những người con ưu tú nhất, xứng đáng nhất và hào hùng nhất của Mẹ Việt Nam. Những anh hùng áo vải của dân tộc Việt.

Sự thật về chiến tranh Việt Nam

Bruce Herschensohn 

Trà Mi lược dịch

Nhưng chúng ta đã không biết được rằng chính Quốc hội của chúng ta sẽ vi phạm hiệp định. Và, cay đắng thay, chúng ta vi phạm Hiệp định Ba Lê, thay cho Bắc Việt. Đó là những gì đã xảy ra.

https://i1.wp.com/img197.imageshack.us/img197/7330/73882872.jpg

Quay lại mấy chục năm trước, cuối năm 1972, Nam Việt Nam và Hoa Kỳ đã đang dứt khoát owr thế thắng trong chiến tranh Việt Nam trên mọi mặt. Đó không chỉ là quan điểm của tôi. Đó là quan điểm của kẻ thù của chúng ta, giới chức chính phủ Bắc Việt. Chiến thắng đã ở trong tầm tay khi Tổng thống Nixon ra lệnh cho không quân Mỹ ném bom các mục tiêu công nghiệp và quân sự ở thủ đô Hà Nội, và ở Hải Phòng, thành phố cảng lớn của Bắc Việt, và chúng ta sẽ ngừng các vụ đánh bom nếu Bắc Việt đồng ý trở lại Hòa đàm Paris, cuộc đàm phán mà họ đã bỏ đi đó. Bắc Việt đã trở lại ngồi xuống để đàm phán hòa bình ở Paris, và chúng ta đã ngưng các vụ đánh bom như đã hứa.

Ngay 23 tháng Giêng, 1973, Tổng thống Nixon đã tuyên bố, trong bài phát biểu trên truyền hình quốc gia, thông báo rằng Hiệp định Ba Lê đã được Hoa Kỳ, Nam Việt Nam, Bắc Việt Nam, Việt Cộng ký tắt và Hiệp định sẽ được ký kết vào 27. Những gì Hoa Kỳ và Nam Việt Nam giành được trong hiệp định này là chiến thắng. Ở Nhà Trắng, nó được gọi là “Ngày Chiến thắng ở Việt Nam (VV Day)”.

Mỹ hậu thuẫn chiến thắng đó bằng một lời cam kết đơn giản ghi trong Hiệp định Paris nói rằng: nếu Nam Việt Nam cần có bất kỳ chiến cụ quân sự nào để tự vệ chống lại bất kỳ sự xâm lăng nào của Bắc Việt, chúng ta sẽ viện trợ thay thế cho miền Nam trên căn bản một-đổi-một, có nghĩa là thay một viên đạn bằng một viên đạn; thay một máy bay trực thăng cho một máy bay trực thăng, thay thế tất cả những dụng cụ quân sự đã mất. Việc tiến quân của quân cộng sản bạo ngược đã bị hiệp định này chận lại.

Nhưng sau đó, tất cả đã đổ vỡ. Và nó đã xảy ra như thế này: Vào tháng Tám năm sau, năm 1974, Tổng thống Nixon từ chức vì vụ scandal “Watergate”. Ba tháng sau khi ông Nixon từ chức, là cuộc bầu cử quốc hội tháng Mười Một và đảng Dân chủ giành được chiến thắng lớn tại Quốc hội mới và nhiều dân biểu của họ đã dùng đa số mới của đảng Dân chủ để hủy bỏ quỹ viện trợ quân sự mà Hoa Kỳ đã hứa (trong Hiệp định Ba Lê), dần dà phá vỡ cam kết của chúng ta với miền Nam Việt Nam ở Paris là sẽ viện trợ cấp bất cứ quân cụ nào Nam Việt Nam cần trong trường hợp có xâm lược từ miền Bắc. Một cách đơn giản và chính xác, đa số dân biểu của đảng Dân chủ của Quốc hội thứ 94 đã không giữ lời của Hoa Kỳ.

Vào ngày 10 tháng Tư năm 1975, Tổng thống Gerald Ford trực tiếp yêu cầu các dân biểu (đảng Dân chủ) ở Quốc hội trong một phiên họp lưỡng viện, trực tiếp truyền hình trên toàn quốc Hoa Kỳ. Trong bài phát biểu ông, đúng nghĩa đen, đã năn nỉ Quốc hội giữ lời của Hoa Kỳ (trong Hiệp định Ba Lê). Tuy nhiên, khi Tổng thống Ford phát biểu, nhiều người trong số các dân biểu Quốc hội đã bỏ ra ngoài. Nhiều người trong số họ đã đầu tư cho sự thất bại của Mỹ ở Việt Nam. Họ đã tham gia vào các cuộc biểu tình chống chiến tranh trong nhiều năm trước. Họ sẽ không đồng ý viện trợ.

Vào ngày 30 tháng Tư năm 1975 Nam Việt Nam đầu hàng và những Trại (tù) cải tạo được dựng lên, và hiện tượng thuyền nhân đã bắt đầu. Nếu Nam Việt Nam đã nhận được những vũ khí mà Mỹ đã hứa với họ thì kết quả đã có thể khác hay không? Nó đã khác rồi. Giới lãnh đạo Bắc Việt thừa nhận rằng họ đang thử thách vị Tổng thống mới của Mỹ, Gerald Ford, và họ đánh chiếm từng thôn làng ở miền Nam, rồi tiến chiếm các thành phố, rồi đến các tỉnh lị của miền Nam Việt Nam. Và phản ứng duy nhất của chúng ta là nuốt lời đã hứa. Mỹ không tái viện trợ cho miền Nam Việt như chúng ta đã hứa. Đó cũng là lúc Bắc Việt biết họ đang trên đường tiến chiếm Sài Gòn, thủ đô của Nam Việt Nam; thành phố đó không bao lâu sau đã bị đổi tên thành Thành phố Hồ Chí Minh.

Cựu Thượng nghị sĩ William Fulbright của tiểu bang Arkansas, người đã từng là Chủ tịch của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ đã tuyên bố công khai về sự đầu hàng của miền Nam Việt Nam. Ông nói thế này, “[Việc niền Nam VN đầu hàng] không làm tôi đau khổ hơn nếu Arkansas để thua Texas một trận football.” Mỹ biết rằng Bắc Việt Nam sẽ vi phạm các hiệp định và vì vậy chúng ta đã chuẩn bị. Nhưng chúng ta đã không biết được rằng chính Quốc hội của chúng ta sẽ vi phạm hiệp định. Và, cay đắng thay, chúng ta vi phạm Hiệp định Ba Lê, thay cho Bắc Việt. Đó là những gì đã xảy ra.

Bruce Herschensohn 

Trà Mi lược dịch (DCVonline)

Tác giả Stanley Bruce Herschensohn (sinh ngày 10 tháng 9 năm 1932) là một bình luận gia chính trị người Mỹ, và là người nghiên cứu cao cấp tại Đại học Pepperdine Chính sách công ở Malibu, California. Ông làm tư vấn cho Đại hội Đảng Cộng hòa năm 1972 và gia nhập chính quyền Nixon vào ngày 11 Tháng Chín, 1972. Công việc chính của ông viết diễn văn. Ông rời chính phủ Cộng hòa sau khi TT Nixon từ chức, nhưng đã làm việc trong toán chuyển quyền thời TT Ronald Reagan và là một viên chức trong chính quyền Reagan.

Nguồn: The Truth about the Vietnam War.  Bruce Herschensohn | Prager University, June 23, 2014.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: