Vũ Thất

Bảo Bình 1

Khi chiếc mặt nạ bị rơi xuống

Khi chiếc mặt nạ bị rơi xuống

 Trong ngày đầu năm mới, những hình ảnh về tư dinh của cựu TBT Đảng CSVN Nông Đức Mạnh, với bộ bàn ghế tiếp khách dát vàng, với các họa tiết trạm trổ đầu rồng thể hiện sự xa hoa, từ báo Tiền phong đã gây xôn xao dư luận và cộng đồng mạng. Nhiều người hết sức bất ngờ, thậm chí “sốc” trước đời sống xa hoa, vương giả của một nhân vật vốn là cựu TBT Đảng CSVN, người đứng đầu một tổ chức chính trị tự nhận là đại diện cho giai cấp vô sản và quần chúng lao động ở Việt nam.

Ở Việt nam đa phần người dân không mấy thiện cảm đối với lãnh đạo nhà nước. Dẫu rằng chưa có kết quả của một cuộc thăm dò dư luận để khẳng định điều đó, nhưng có lẽ nhận xét trên cũng khá chính xác. Đặc biệt là đối với những vị lãnh đạo không có năng lực, không có khả năng tạo được những dấu ấn trong dân chúng thì dân chúng không ưa, thậm chí còn ghét. Dưới con mắt của công chúng, thì cựu TBT Đảng CSVN Nông Đức Mạnh là một trong những người như vậy và việc dư luận xôn xao, thậm chí là phẫn nộ cũng không nằm ngoài lý do đó. Tuy vậy, việc ông cựu Tổng BT Nông Đức Mạnh cũng như nhiều các quan chức cao cấp khác, mồm thì luôn rao giảng đạo đức cộng sản, nhưng trên thực tế thì cuộc sống thật của họ cho thấy họ hành xử trái ngược hoàn toàn những gì họ nói. Điều đó khiến cho nhiều người vốn từng có thiện cảm với Đảng CSVN, thì bây giờ họ có cảm giác rằng họ đã bị Đảng CSVN phản bội lại họ. Hay nói cách khác là khi mặt nạ của Đảng CSVN rơi xuống thì mọi người đã thấy hết được bộ mặt thật mà lâu nay họ tìm mọi cách để che giấu.

Chẳng có gì đáng ngạc nhiên?

Có không ít người thấy rằng, chuyện các quan chức giàu có cũng là lẽ thường, theo họ bởi vì chỉ cần nhìn vào mục đích phấn đấu của tất cả mọi người, cả xưa và nay, thì cái mộng làm quan chẳng qua cũng để tìm kiếm quyền lực cho mình và kèm theo cái quyền lực ấy là sự giàu sang, nhàn hạ cho bản thân và gia đình. Thử hỏi làm quan không giàu có thì có ai muốn làm quan để làm gì? Theo họ, mỗi người có mỗi lý do khác nhau khiến cái mộng làm quan của cá nhân mình bất thành, âu cũng do bởi số phận. Chuyện ông TBT Nông Đức Mạnh giàu có xa hoa cũng không nằm ngoài quy luật đó.

Phía sau bộ bàn ghế thiếp vàng mà chủ nhân ngồi là bức tượng Hồ Chí Minh cũng màu vàng nổi trên nền trống đồng Ngọc lũ mới là điều đáng bàn. Những người này cho rằng, nếu như ta tin rằng điều tạp chí Asia Time đã khẳng định và cũng là điều dư luận lâu nay vẫn cho rằng ông Nông Đức Mạnh là sản phẩm của mối tình giữa ông Hồ Chí Minh và bà Nông Thị Trưng trong những năm đầu thập kỷ 40 của thế kỷ trước ở Pắc Bó – Cao bằng là đúng. Thì việc TBT Nông Đức Mạnh tự cho mình quyền được ngồi trên một cái ngai vàng, để đóng vai làm một ông Vua nối nghiệp Tiên đế Hồ Chí Minh cha của ông cũng là điều hoàn toàn có thể chấp nhận được. Cộng với điều mà lâu nay, người ta vẫn bảo Cộng sản là một sản phẩm sự biến hóa của chế độ phong kiến, thì đây cũng là một sự việc theo họ là hết sức bình thường, chẳng có gì mà phải ầm ĩ cả.

Không chỉ thế, những người này họ còn thấy rằng, đa phần sự phẫn nộ của dư luận đối với sự vương giả của TBT Nông Đức Mạnh là do sự ghen ăn tức ở, khi những người này cho rằng TBT Nông Đức Mạnh có khối tài sản lớn và cuộc sống xa hoa đó là do tham nhũng. Nhưng nếu hỏi bằng chứng đâu thì chắc chắn họ sẽ không trả lời được. Đừng quên rằng, TBT Nông Đức Mạnh có bà vợ mới kém ông 26 tuổi, đó là bà Đại biểu Quốc hội Đỗ Thị Huyền Tâm, vốn là một nữ Doanh nhân – đại gia. Nếu vậy, tại sao TBT Nông Đức Mạnh không được hưởng vai trò của là đức ông chồng của một Đại gia và như vậy dư luận phẫn nộ thì có phải đã quá bất công đối với ông TBT Nông Đức Mạnh hay không?

Đã bộc lộ rõ bản chất

Tuy nhiên đa phần dân chúng thì cho rằng, việc ông Nông Đức Mạnh người từng làm Chủ tịch Quốc hội hai nhiệm kỳ (1992-2001), và cũng từng đảm trách vị trí Tổng BT Đảng CSVN hai nhiệm kỳ (2001-2011) thì không nên có cuộc sống vương giả và xa hoa như vậy. Vì theo họ, hiện nay ở Việt Nam những người ở vị trí lãnh đạo cao cấp như TBT Nông Đức Mạnh luôn luôn tự cho mình có cái quyền được rao giảng, dạy bảo, uốn nắn đạo đức cho toàn dân. Họ luôn răn dạy người ta cần phải “cần kiệm, liêm chính, chí công, vô tư”, “Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, lối sống thanh cao, giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh” hay “Chống tham nhũng, chống xa hoa lãng phí, đua đòi theo lối sống phong kiến, thực dân còn rơi rớt lại” v.v… Đặc biệt, cái dấu ấn lớn nhất của TBT Nông Đức Mạnh để lại cho nhiều người, có lẽ là phát biểu năm 2010 với các em học sinh một trường trung học ở Hà Nội, khi ông đến dự lễ khai giảng năm học mới và rao giảng về đạo đức  rằng “Các cháu phải học làm người… Làm người có khó không các cháu?”. Thì bây giờ người ta lại nghi ngờ về khả năng làm người “tử tế” của ông cựu Tổng BT.

Chuyện của TBT Nông Đức Mạnh đã khiến dư luận xôn xao, thậm chí là phẫn nộ, cũng bởi vì người ta thấy ông cựu Tổng BT cũng đã hiện nguyên hình và cũng không khác mấy những người lãnh đạo cộng sản khác trước và sau ông. Đó là chuyện các ông chuyên nói một đằng và làm một nẻo. Trước đây, các ông hô hào người ta cần phải “cần kiệm, liêm chính, chí công, vô tư”, hay “Chống tham nhũng, chống xa hoa lãng phí, đua đòi theo lối sống phong kiến, thực dân còn rơi rớt lại”, thì bây giờ những hình ảnh trên mạng về cuộc sống thực của ông Tổng BT khiến cho người dân không phẫn nộ mới là chuyện lạ.

Cái cơ bản và đáng nói nhất, là sự bài trí trong phòng khách tại tư gia của ông cựu Tổng BT Nông Đức Mạnh, với bộ bàn ghế tiếp khách chạm trổ long phượng dát vàng và tường phòng khách thấp tè được ốp đá hoa cương thứ thường thấy trong các lăng mộ hay nhà quàn… Những cái đó đã không chỉ cho thấy tâm lý tham quyền cố vị vẫn còn đeo đẳng trong ông, mà còn thể hiện sự lố bịch, quê mùa thậm chí là kệnh cỡm. Điều đó cho thấy trình độ văn hóa và thẩm mỹ của đồng chí cựu Tổng BT là quá thấp kém. Cái đó nó cũng hoàn toàn tương xứng, với một người từng đứng đầu Đảng CSVN vốn là một ông làm nghề gánh củi như báo chí nhà nước trước đây vẫn ca ngợi.

Khẳng định một sự thật…

Nếu như trung tuần tháng 12.2014, dư luận cũng xôn xao trước các bí mật về sự giàu có, xa hoa của một số quan chức lãnh đạo, mà trang Chân dung Quyền lực (CDQL) công bố, các thông tin ấy khiến cho nhiều người bất ngờ và sửng sốt về sự giàu có không thể ngờ của các quan chức lãnh đạo. Đa số cho rằng, những khối tài sản khổng lồ của những người luôn tự xưng là đầy tớ, là công bộc của nhân dân ấy chắc chắn không thể có được từ sự lương thiện hay tài năng của họ. Mà chắc chắn có được từ những thu nhập không chính đáng, thậm chí là bất minh.Song những hình ảnh về các dinh thự, với nội thất được bài trí xa hoa thực ra chỉ là bề nổi của những khối tài sản của những kẻ đầy tớ của mình, mà nhân dân được thấy nhờ thông tin trên mạng internet. Còn những khối tài sản chìm, là vàng bạc, châu báu, là những tài khoản ngoại tệ nằm trong các ngân hàng ngoại quốc ở Thụy sĩ thì đến giờ chưa ai có thể khẳng định được. Nhưng từ những cái bề nổi mà chúng ta nhìn thấy, thì mới biết rằng các quan chức cao cấp thời nay họ rất giàu và quan trọng hơn là bây giờ họ cảm thấy sự giàu có của họ không cần phải dấu diếm. Dẫu rằng, sự giàu có đó đã đi ngược lại hoàn toàn những khẩu hiệu, những tôn chỉ của Đảng CSVN mà họ đã từng tuyên truyền, những cái mà một thời đã từng đã cuốn hút và lôi cuốn biết bao những người dân lao động đã tin tưởng và đi theo những điều họ nói.

Bây giờ, chỉ bằng một vài hình ảnh trên Báo Tiền phong ngày mùng Một Tết đã làm cho không ít người bừng tỉnh. Nếu như trước đây ít lâu, các thông tin, hình ảnh hay tài liệu về sự giàu có, xa hoa của các lãnh đạo cao cấp từ trang CDQL, được coi là bằng chứng khó có thể kiểm chứng được, mới chỉ làm cho họ hoài nghi và chưa hẳn tin. Thì bây giờ, với bằng chứng cụ thể từ báo Tiền phong – Cơ quan Trung ương của Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, thì khó có ai có thể bác bỏ được một sự thật. Đó là: các quan chức cao cấp trong bộ máy Đảng, Nhà nước bây giờ đã quá thoái hóa, biến chất, họ vô cùng giàu có và xa hoa, điều mà chúng ta khó có thể tưởng tượng nổi.

… và hệ lụy không nhỏ 

Tình trạng các lãnh đạo trong bộ máy Đảng và Nhà nước bây giờ đã không hề ngần ngại phô trương sự giàu có của mình, đã là chuyện hết sức phổ biến. Sự vương giả của TBT Nông Đức Mạnh cũng không phải là sự cá biệt. Thậm chí hiện nay các quan chức lãnh đạo cao cấp họ dám bộc lộ thẳng cánh, thậm chí khoa trương những khối tài sản khổng lồ của mình có được do tham nhũng, điều được coi là hành động thách thức dư luận và hầu như không ngán bất kỳ ai. Điều đó cho thấy, đối với các lãnh đạo Việt nam hiện nay họ tỏ ra không hề sợ bất kỳ một nguy cơ nào, kể cả những nguy cơ dẫn tới sự bất ổn của chế độ. Được biết nhiều người trong số họ vẫn nghĩ rằng, chế độ hiện tại sẽ đứng vững như bàn thạch một vài trăm năm nữa, phải chăng đó là lý do khiến họ không hề ngần ngại phơi bày sự xa hoa (!?). Nhưng trên thực tế, sự thật không phải như điều họ nghĩ, mà các thông tin bằng hình ảnh hay tài liệu của trang CDQL trước đây về các ông Nguyễn Xuân Phúc, Phùng Quang Hải coi trai Đại tướng Phùng Quang Thanh v.v.., và nay là những tấm hình về nội thất phòng khách của gia đình cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh gần đây đã gây không ít những điều bất lợi cho Đảng CSVN trong vấn đề niềm tin của dân chúng. Đó cũng chính là lý do, vì sao báo Tiền phong đã phải vội và gỡ những tấm hình đó xuống và thay bằng những hình ảnh khác đỡ chướng tai, gai mắt hơn.

Trong điều kiện kinh tế đất nước còn nhiều khó khăn, người lao động nghèo kiếm không đủ ăn còn chiếm số đông. Vậy mà những người tự nhận mình là đầy tớ của nhân dân, lại có một cuộc sống vương giả, xa hoa và kệch cỡm. Điều đó trái ngược hoàn toàn những gì họ nói và đã tạo nên cú sốc đối với không ít người trước đây còn tin yêu và tin tưởng vào chế độ hiện nay. Họ không biết rằng dù do vô tình hay hữu ý, song các thông tin về những khối tài sản không lồ và cuộc sống đế vương của các quan chức cao cấp do truyền thông mang lại đã và đang ngày một dần xói mòn lòng tin và sự tin tưởng của dân chúng đối với chế độ. Hơn nữa, nếu như có những chỉ dấu cho thấy họ đang cố tình thách thức dư luận xã hội, thách thức người dân thì đó là điều không thể chấp nhận được. Về lâu dài, những cái đó sẽ tích tụ sự phẫn nộ của dân chúng và có thể dẫn tới một trận cuồng phong để quét sạch mọi thứ. Những hình ảnh về cuộc sống vương giả và xa hoa của các quan chức lãnh đạo ngày hôm nay chính là những tiếng chim báo bão cho tương lai.

Kết

Chiếc mặt nạ của các quan chức lãnh đạo cao cấp đang dần bị lột trần, đồng thời bộ mặt thật của họ cũng đang dần bị lộ diện, điều đó đã giúp cho mọi người thấy rõ hơn bản chất của những ông vua cộng sản ngày nay. Đảng CSVN, một đảng tự cho mình là một đảng làm cách mạng để xóa bỏ giai cấp và để xây dựng một xã hội công bằng hơn, thì đến nay đã hoàn toàn biến chất. Bây giờ họ chỉ còn là một phường tham quyền cố vị, lọc lừa, và các lãnh đạo đảng thì chuyên nói một đằng làm một nẻo để thu vén và làm giàu cho gia đình và bản thân bằng mọi cách.

Cổ nhân dạy rằng: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” tức là nên trách mình trước, rồi hãy trách người sau. Thật ra, sự vương giả hay xa hoa của cựu TBT Nông Đức Mạnh nói riêng hay các quan chức lãnh đạo nói chung cũng vậy, tất cả chẳng có gì để đáng ngạc nhiên cả. Mà cái đáng ngạc nhiên hơn cả là vì sao chúng ta sao mãi cứ lặng im để những kẻ như thế dẫn dắt mình trong suốt mấy chục năm qua? Và kể cả bây giờ, khi chiếc mặt nạ của họ đã bị rơi xuống.

Hai câu thơ của cụ Tản Ðà Nguyễn Khắc Hiếu viết cách đây gần một thế kỷ, đến hôm nay vẫn có giá trị như một câu trả lời cho thắc mắc đó. Đó là “Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn/ Cho nên chúng nó mới làm quan”./.

Kami

nguồn: RFA

CẢM NGHĨ VỀ VIỆT NAM SAU CHUYẾN DU LỊCH (Dennis Prager)

Posted on February 20, 2015 by Lê Thy
220px-Dennis_Prager
Dennis Prager hiện có một chương trình truyền thanh thính giả đàm thoại (Talk Show) hàng ngày trên đài KRLA tần số 870AM bao gồm vùng Los Angeles và Orange County. KRLA liên hợp với 140 đài khác trên toàn quốc Hoa Kỳ. Ông viết xã luận hàng tuần, là tác giả của bốn cuốn sách và là sáng lập viên của Đại Học Prager.
                 o O o
Thật khó mà kềm nổi các cảm xúc của tôi — nhất là không tránh được phải nổi giận — trong chuyến viếng thăm Viêt Nam của tôi hồi tuần trước. Tôi càng ngưỡng mộ người dân Việt bao nhiêu — thông minh, yêu đời, tự trọng, và chăm chỉ — thì tôi lại càng tức giận chính phủ cộng sản đã gây đau khổ quá nhiều cho người dân nước này (và dĩ nhiên cả người Mỹ chúng ta) trong nửa thế kỷ sau của thế kỷ 20.
Điều không may là chính phủ cộng sản vẫn cai trị nước này. Mà Việt Nam ngày nay đã đón nhận cách duy nhất, chủ nghĩa tư bản và thị trường tự do, để thoát khỏi cảnh nghèo đói, chứ khoan nói đến chuyện thịnh vượng. Vậy thì 2 triệu người Việt phải bỏ mạng trong Chiến Tranh Việt Nam để làm gì? Tôi muốn hỏi một trong những người lãnh đạo Cộng Sản đang cai trị Việt Nam câu hỏi đó. Tôi muốn hỏi: “Này đồng chí, đồng chí đã bỏ hết tất cả những gì mà đảng Cộng Sản của đồng chí đã tranh đấu cho kỳ được: nào là cộng sản, nông nghiệp tập thể, hoạch định trung ương, và quân phiệt, ngoài những lý tưởng khác nữa. Vậy thì hãy nhìn lại xem Hồ Chí Minh yêu kính của đồng chí và đảng của đồng chí đã hy sinh hàng triệu đồng bào người Việt của đồng chí thì đúng ra là để được cái gì?”
Không có câu trả lời nào là câu trả lời hay. Chỉ có một lời nói dối và một lời nói thật, và lời nói thật thì thật thê lương.
Lời nói dối chính là câu trả lời của Cộng Sản Việt Nam, cũng như hầu hết mọi lời nói dối của Cộng Sản, và đã được khối cánh Tả phi Cộng Sản trên thế giới lặp lại. Lời nói dối này đã (và vẫn tiếp tục đang) được dạy tại hầu hết các viện đại học ở phương Tây, và đã (và vẫn tiếp tục đang) được hầu hết mọi phương tiện truyền thông trên địa cầu truyền tải: Lời nói dối đó là Cộng Sản Việt Nam (tức Bắc Việt), và Việt Cộng chỉ tranh đấu giành độc lập cho nước họ khỏi tay ngoại bang. Trước hết là tranh đấu chống Pháp, sau đó là Nhật, rồi đến Mỹ. Những người Mỹ sinh vào thời hậu chiến (sau thế chiến 2) sẽ nhớ là họ cứ được nhắc nhở mãi Hồ Chí Minh là George Washington của Việt Nam, và ông ta yêu mến Hiến Pháp Hoa Kỳ và đã dùng bản hiến pháp này làm nền tảng mô phỏng hiến pháp của ông ta, và chỉ muốn giành độc lập cho Việt Nam.
Sau đây mới là sự thật
Tất cả những kẻ độc tài Cộng Sản trên thế giới đều là những kẻ côn đồ ngông cuồng, thần thánh hóa cá nhân, tham quyền, khát máu. Hồ Chí Minh cũng thế. Hắn thủ tiêu các đối thủ, tra tấn biết bao nhiêu người Việt vô tội mà chỉ có trời mới biết chính xác được bao nhiêu người, và đe dọa hàng triệu người để họ phải cầm súng ra trận cho hắn — phải, cho hắn và cho đảng Cộng Sản Việt Nam đẫm máu, và được một tên sát nhân “vĩ đại” nhất mọi thời đại khác yểm trợ: Mao Trạch Đông. Nhưng những kẻ ngu ngốc về đạo lý tại Hoa Kỳ lại cứ hô to “Ho, Ho, Ho Chi Minh” trong các cuộc biểu tình chống chiến tranh và gọi Hoa Kỳ là những kẻ giết người — “Hey, Hey, LBJ, hôm nay ngươi giết được bao nhiêu trẻ con?”
Đảng Cộng Sản Việt Nam không đánh Mỹ để giành độc lập cho Việt Nam. Mỹ không bao giờ muốn kiểm soát người dân Việt, và có một trường hợp tương tự để chứng minh điều đó: Chiến Tranh Triều Tiên. Mỹ có đánh Cộng Sản Triều Tiên để kiểm soát Triều Tiên hay không? Hay là 37,000 người Mỹ bỏ mạng tại Triều Tiên để người dân Triều Tiên được hưởng tự do? Ai đã (và vẫn là) người có tự do hơn — một người Triều Tiên sống dưới chế độ Cộng Sản Triều Tiên ở Bắc Triều Tiên hay một người Triều Tiên sống tại nơi mà Hoa Kỳ đã đánh bại Cộng Sản Triều Tiên?
Và ai đã là người có tự do hơn ở Việt Nam — những người sống ở miền Nam Việt Nam không Cộng Sản (dù là với tất cả các khuyết điểm của chế độ đó) hay những người sống dưới chế độ Cộng Sản của Ho, Ho, Hồ Chí Minh ở Bắc Việt Nam?
Hoa Kỳ tranh đấu để giải phóng các nước, không phải để cai trị họ. Sự thật là, chính đảng Cộng Sản Việt Nam chứ không phải Hoa Kỳ, mới là những kẻ muốn kiểm soát người dân Việt. Nhưng lời dối trá lại được tuyên truyền lan rộng khắp nơi và hiệu nghiệm đến mức đa số mọi người trên thế giới — trừ những người Mỹ hậu thuẫn cho cuộc chiến đó và thuyền nhân người Việt và những người Việt khác khao khát tự do — cứ tin rằng Hoa Kỳ nhập trận là để lấy kẽm, tungsten, và để thành lập cả một “đế quốc Mỹ” giả tưởng trong khi Cộng Sản Việt Nam thì tranh đấu cho tự do của người Việt.
Tôi ghé đến “Bảo Tàng Viện Chứng Tích Chiến Tranh Việt Nam” — tòa nhà triển lãm các hình ảnh chống Mỹ cao ba tầng của đảng Cộng Sản. Chẳng có gì để tôi phải ngạc nhiên — tôi chẳng ngạc nhiên vì không có đến một chữ chỉ trích Cộng Sản Bắc Việt hoặc Việt Cộng, không có đến một chữ về việc đe dọa mạng sống của mọi người khắp nơi nếu họ không chiến đấu cho Cộng Sản, không có đến một chữ về những người liều mạng để vượt thoát bằng thuyền, thà chịu nguy hiểm bỏ mạng ngoài biển cả, vào bụng cá mập, hoặc bị hải tặc tra tấn hoặc hãm hiếp tập thể, còn hơn sống dưới chế độ Cộng Sản đã “giải phóng” Nam Việt Nam.
Điều cũng không có gì đáng ngạc nhiên là không thấy có khác biệt gì mấy giữa lịch sử Chiến Tranh Việt Nam do Đảng Cộng Sản Việt Nam kể lại với lịch sử cuộc chiến đó mà hầu như sinh viên nào cũng sẽ được nghe kể lại từ hầu như bất cứ giáo sư nào tại bất cứ trường đại học nào ở Mỹ Châu, Âu Châu, Á Châu, hoặc Châu Mỹ La Tinh.
Tôi sẽ kết thúc bằng đề tài tôi đã bắt đầu — người Việt. Đã đến thăm Việt Nam thì không thể không mang ấn tượng tốt đẹp về người dân nước này. Tôi hy vọng tôi còn sống để thấy ngày người dân Việt Nam, được giải phóng khỏi những lời dối trá của Cộng Sản hiện vẫn lan tràn trong đời sống hàng ngày của họ, hiểu rằng mỗi mạng người Việt hy sinh trong cuộc chiến chống Mỹ đều bị phí phạm vô nghĩa, là thêm một mạng người nữa trong số 140 triệu sinh mạng bị đem ra hy sinh trước bệ thờ tên giả thần khát máu nhất trong lịch sử: Chủ Nghĩa Cộng Sản.
(Ghi chú của BVCV:
– [Nguyên bản tiếng Anh: Trip to Vietnam Revives Hatred of Communism (Denis Prager)]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: