Vũ Thất

Bảo Bình 1

40 năm hòa hợp hòa giải

 Đánh lận con đen trong chiêu bài “hòa giải hòa hợp dân tộc”

 Trúc Giang MN
 
1* Mở bài
Đánh lận con đen là đánh lừa bằng mánh khóe gian xảo.
Trong tháng 4 có rất nhiều bài viết về biến cố lịch sử ngày 30 tháng 4 năm 1975, trong đó có những bài kêu gọi hòa giải hòa hợp dân tộc, hãy quên quá khứ, xóa bỏ hận thù, đoàn kết xây dựng tương lai của đất nước.
Hòa giải hòa hợp dân tộc là một chiêu bài tuyên truyền trong Nghị quyết 36 của đảng CSVN.
Sở dĩ có lời kêu gọi hòa giải là vì họ cho rằng dân tộc VN, giữa người Việt ở nước ngoài và người Việt ở trong nước có hận thù với nhau, cho nên họ mới kêu gọi hòa giải để hòa hợp.
Sự thật là không có hận thù gì trong dân tộc VN cả. Chiêu bài đó chỉ là việc đánh lận con đen gán cho những phong trào đòi dân chủ cho VN là vì hận thù dân tộc. Chống lại chế độ độc tài không phải là do hận thù dân tộc.
2* Hai chữ “dân tộc” bị lạm dụng
Trong mục đích chận đứng những người, những tổ chức đấu tranh cho dân chủ nhân quyền Việt Nam, ở trong nước và hải ngoại, Việt Cộng đưa ra chiêu bài mang tính hợp lý và chính nghĩa, đó là “hòa giải hòa hợp dân tộc”.
Hai chữ “dân tộc” bị lạm dụng và đặt sai vị trí mà trên thực tế là họ muốn sự hòa giải, hòa hợp với chế độ cai trị của đảng CSVN hiện nay.
Dùng hai chữ “dân tộc” được thay thế cho “đảng CSVN” là đánh lận con đen, nghĩa là đánh lừa bằng mánh khóe gian xảo.
Thật ra “dân tộc” và “chế độ cai trị” là hai thành phần hoàn toàn khác biệt nhau.
Xin chứng minh như sau.
Dân tộc Việt Nam đã trải qua nhiều chế độ cai trị khác nhau. Chế độ thay đổi nhưng dân tộc Việt Nam vẫn là một. Không đổi.
Dân tộc Việt Nam trải qua sự cai trị của nhiều triều đại khác nhau, từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Nguyễn…. Triều đại thay đổi nhưng dân tộc Việt Nam vẫn là một.
Không thể nói nhà Lê, nhà Trần, nhà Nguyễn là dân tộc Việt Nam. Cũng lý luận như thế, không thể nói nhà Tống, nhà Minh, Nhà Hán là dân tộc Việt Nam khi họ cai trị Việt Nam trong những thời kỳ Bắc thuộc.
Cũng tương tự, không thể nói Nhật Bản hay nước Pháp là dân tộc Việt Nam khi họ cai trị dân tộc Việt Nam.
Kết luận. Chế độ Cộng Sản, đảng Cộng Sản không phải là dân tộc Việt Nam.
3* Dân tộc Việt Nam không hận thù nhau nên không cần phải hòa giải, hòa hợp.
3.1. Truyền thống thương yêu đùm bọc lẫn nhau
Dân tộc Việt Nam có truyền thống thương yêu đùm bọc lẫn nhau, xem nhau như anh em ruột thịt. “Anh em như thể tay chân” (Huynh đệ như thủ túc), tay và chân cùng một huyết thống trong cơ thể con người. Không thể tách rời ra được.
Nguồn gốc dân tộc bắt nguồn từ truyền thuyết mẹ Âu Cơ sinh ra một bào thai 100 trứng, cùng một bào thai nên gọi nhau là đồng bào. Chỉ có người Việt Nam mới gọi nhau như thế mà thôi.
Cùng một cha một mẹ Lạc Long Quân và Âu Cơ nên thương yêu đùm bọc lẫn nhau, “lá lành đùm lá rách”.
Thấy ai đói rách thì thương
Rét thời cho mặc, đói thường cho ăn.
Hay
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.
Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ. Chị ngã em nâng…
Đồng bào trong nước cứu trợ thiên tai, hỏa hoạn. Người Việt hải ngoại thực hiện công tác từ thiện, hướng về đồng bào trong nước với tình dân tộc, nghĩa đồng bào, thậm chí còn đấu tranh cho đồng bào trong nước được sống dưới chế độ dân chủ, có nhân quyền…
3.2. Không có hận thù với nhau
Người Việt trong nước được tự do đi lại thoải mái khắp nơi từ Nam ra Bắc. Người Việt ở nước ngoài về Việt Nam cũng được đi lại an toàn từ Sài Gòn ra Huế, Hà Nội, ngoài công an Việt Cộng ra, thì người dân Việt Nam ở trong nước và ngoài nước không có vấn đề gây trở ngại nào cả.
Rõ ràng là dân tộc Việt Nam không có mâu thuẩn, thù hận gì với nhau nên không cần phải hòa giải hòa hợp gì với nhau cả.
Nhiều bài viết có những tựa đề không rõ ràng, gây hiểu lầm. “Dân tộc không thể mạnh nếu cứ thù nhau”. Đó là cái tựa bài trên trang Diễn Đàn Thế Kỷ thuật lại cuộc phỏng vấn GS Lê Xuân Khoa ngày 28-4-2015 của đài BBC tiếng Việt.
Cái tựa bài nầy không rõ ràng, gây hiểu lầm, vì dân tộc VN trong và ngoài nước tuyệt đối là không có thù oán gì với nhau cả. Một cái tựa khác cũng không rõ ràng, đó là “Hòa giải Mỹ- Việt dễ hơn với nội bộ Việt Nam”
Đấu tranh cho dân chủ Việt Nam không phải là do thù oán.
4* Chiêu bài “Hãy quên quá khứ, xóa bỏ hận thù, hướng tới tương lai”
4.1. Hãy quên quá khứ
Vì sao phải kêu gọi “hãy quên quá khứ”?
Quá khứ của Chủ Nghĩa Cộng Sản là tội diệt chủng và tội chống nhân loại vì đã giết trên 100 triệu người vô tội. Đó là quá khứ tội ác của Staline, Mao Trạch Đông, Pol Pot và Hồ Chí Minh.
Quá khứ của đảng CSVN là tội ác trong Cải Cách Ruộng Đất, trong Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, và trong “đánh tư sản” ở Miền Nam sau 1975. Đó là “cướp của giết người”. Đánh tư sản dân tộc, cướp của để trở thành tư sản đỏ như hiện nay ở Việt Nam.
Ông Nguyễn Hùng Trương, suốt đời chỉ mua bán sách, nhưng vì ông có nhà cửa và tài sản là nhà sách Khai Trí cho nên bị bắt giam để cướp tài sản. Không phải chỉ có một mình nhà sách khai Trí mà nhiều nhà kinh doanh khác bị cướp tài sản và đuổi vào các vùng kinh tế mới…Những tài sản của các tôn giáo cũng bị cướp sạch.
Đó là quá khứ của đảng CSVN. Họ kêu gọi hãy quên nó đi!
Nhiều kẻ a dua với Việt Công cũng xen vào kêu gọi như thế. (A dua là hùa theo người khác một cách vô lý để lấy lòng)
4.2. “Đảng Cộng Sản không phải là tương lai của Việt Nam”
Dân biểu Chris Smith cho biết: “Đảng Cộng sản không phải là tương lai của Việt Nam”
Về quan hệ Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) đang được đàm phán, một nhóm 4 dân biểu Hạ viện Mỹ thuộc cả hai đảng, đã giới thiệu Đạo luật Nhân quyền Việt Nam để bảo đảm rằng vấn đề nhân quyền không bị ‘bán đứt’ trong các cuộc đàm phán thương mại nầy.
Dân biểu Chris Smith, Chủ tịch tiểu ban đặc trách nhân quyền thuộc Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ, chỉ trích thành tích nhân quyền của Việt Nam là “tệ hại” và vì thế Việt Nam không xứng đáng nhận được những lợi ích thương mại trong tổ chức kinh tế Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) đang được đàm phán. Ông nói “Đảng Cộng Sản không phải là tương lai của Việt Nam”
Chris Smith và 4 dân biểu: Ed Royce, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện, Dana Rohrabacher (Đảng Cộng hòa), Zoe Lofgren và Gerald Connolly (cùng Đảng Dân Chủ) giới thiệu một đạo luật nhân quyền cho Việt Nam. “Dự luật này là trọng yếu trong những nỗ lực của chúng ta nhằm cải thiện tình hình nhân quyền cho người dân Việt Nam”.

Tổ chức Phóng viên Không Biên giới cho biết, từ giữa tháng hai Việt Nam đã bỏ tù ít nhất 34 blogger.
Ngày 1-5-2015, Tổng Thống Obama đã tiếp blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải tại Phòng Bầu Dục Tòa Bạch Ốc, mà trước kia đã tuyên bố không tiếp Nguyễn Phú Trọng tại đó, chỉ vì nhân quyền của Việt Nam.
4.3. Xóa bỏ hận thù
Như trên đã chứng minh, giữa “người dân” VN với “người dân” VN dù ở trong nước hay ở ngoài nước đều hoàn toàn không có mâu thuẩn đối kháng nhau, không có thù hận gì với nhau cả.
Đảng CSVN chụp mũ, cho rằng những người hay những tổ chức đấu tranh nhân quyền cho dân tộc VN là những người chống Cộng vì cảm tính, do cái mặc cảm bị bại trận, những người H.O thì do hận thù vì bị đày đọa trong trại tù cải tạo…
Nhận xét chụp mũ nầy ngụy biện và trật lất.
Những nhà dân chủ trong nước là những người được sinh ra dưới chế độ XHCN, bị giáo dục nhồi sọ dưới mái trường XHCN, trong đó có những đảng viên CS, họ không bị mất nước, không có mặc cảm bị bại trận, không có hận thù vì tù cải tạo…      
Cụ thể là nữ đại úy công an Tạ Phong Tần, cựu đảng viên Vi Đức Hồi, cựu trung tá Trần Anh Kim, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, các luật sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Cù Huy Hà Vũ, Lê Trần Luật, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Bùi Thị Minh Hằng, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Tiến Trung, Trương Duy Nhất, nhà báo Trương Minh Đức nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và con gái là Huỳnh Thục Vy, và còn rất nhiều người khác nữa…
Việt Nam bị đề nghị đưa trở lại danh sách các quốc gia đáng quan tâm CPC (Country of Particular Concernt=CPC) về nhân quyền, đặc biệt là tự do tôn giáo.
Tóm lại, đấu tranh cho dân chủ nhân quyền Việt Nam, dứt khoát không phải là do mặc cảm bại trận hay hận thù cải tạo.
4.4. Hướng tới tương lai
Hiện tại như thế nầy thì tương lai sẽ ra sao?
Tương lai của một dân tộc Việt Nam đang bị chế độ Cộng Sản cai trị thì tương lai sẽ trở thành một khu tự trị mà dân tộc Việt Nam sẽ trở thành một sắc tộc thiểu số trong “đại gia đình các dân tộc” thuộc chính trung ương ở Bắc Kinh.
Xã hội Việt Nam dưới sự cai trị của đảng độc tài, tham nhũng có truyền thống bán nước của đảng CSVN đã bị văn hóa xuống cấp, đạo đức suy đồi cùng cực, sống vô trách nhiệm, sống chết mặc bây, chết ai nấy bỏ…Phóng xe bừa bãi gây tai nạn chết người cao nhất, bỏ hóa chất độc hại vào thực phẩm để bán lấy tiền, lừa phụ nữ và trẻ em đem bán vào các động mãi dâm ở nước ngoài…Chỉ vì tiền mà không có tội ác nào mà họ không dám làm.
Nếu đảng CSVN tiếp tục cai trị, nếu cái đà nầy kéo dài thì tương lai của dân tộc có được tươi sáng không? Biết đến bao giờ mới bằng được như xã hội Nhật Bản hiện nay đây?
Những kẻ a dua Việt Cộng lại xen vào phổ biến cái chủ trương nầy thêm một lần nữa.
Tóm lại, chủ trương “Hãy quên quá khứ, xóa bỏ hận thù hướng tới tương lai” là lối tuyên truyền nằm trong Nghị quyết 36 của đảng CSVN mà những kẻ bợ đít, nâng bi Việt Cộng tiếp tay tuyên truyền trong các cộng đồng người Việt ở hải ngoại.
5* Những ví dụ được nêu ra để tuyên truyền cho việc hòa giải hòa hợp dân tộc của Việt Nam
5.1. Ví dụ về sự thống nhất giữa Đông và Tây Đức
Một Việt kiều yêu nước ở Đức đem sự thống nhất giữa Đông và Tây Đức ra làm thí dụ để kêu gọi người Việt hải ngoại về nước phục vụ đảng CSVN để góp phần xây dựng quê hương.
Mới thoạt nghe về việc xây dựng quê hương thì thấy cũng có lý đôi chút, nhưng nghĩ kỹ lại thì chẳng ra gì. Vì sai bét. Trật lất.
Vì sao?
Vì người Đức thống nhất bằng cách đạp đổ bức tường ô nhục Bá Linh, tiêu diệt chế độ Cộng Sản để về sống với người Đức dưới chế độ dân chủ của Tây Đức.
Và sau đó, những tên trùm Cộng Sản Đông Đức bị lôi ra tòa cho vào nhà đá gỡ lịch.
Những tên trùm Cộng Sản Đức như Erich Honecker và những quan chức cao cấp phải vác chiếu ra tòa.
Người tội nặng nhất là Chủ Tịch Hội đồng Nhà Nước, Egon Krenz, nhận bản án 6 năm 6 tháng. 11 người khác nằm nhà đá gỡ lịch từ 4 đến 6 năm.
Tờ TheTelegraph nêu thống kê, cho đến năm 2014 Tây Đức phải chi tiêu cho Đông Đức 2,000 tỷ euro, trung bình mỗi năm 100 tỷ euro.
Người Đông Đức trở về thống nhất với người ở Tây Đức sống dưới chế độ dân chủ. Trái lại bà Việt Kiều nầy cổ võ người Việt ở chế độ dân chủ về sống dưới chế độ độc tài, đó là tuyên truyền tào lao trơ trẻn, vì họ đã từng liều mạng chạy trối chết để trốn tránh chế độ ôn hoàng Cộng Sản nầy.
Nhiều ông bà yêu nước chỉ xúi người ta đâm đầu vào chỗ chết, xúi con nít ăn cứt gà, trái lại họ cứ bám trụ. Nằm vùng.
5.2. Ví dụ về sự hòa hợp của người Mỹ sau nội chiến 1861-1865
1. Kêu gọi không đúng đối tượng
Nhiều người nêu ra sự hòa hợp hòa giải giữa người Mỹ sau Nội Chiến (Civil War 1861-1865) để kêu gọi người Việt hải ngoại thực hiện hòa giải hòa hợp dân tộc mà Nghị quyết 36NQ-TW ngày 26-3-2004 của đảng CSVN đề ra trong “công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài”. Họ dùng sự kiện lịch sử nầy của Mỹ để kêu gọi người Việt hải ngoại hãy về nước phục vụ đảng CSVN để góp phần xây dựng quê hương.
“Kêu gọi người Việt hải ngoại” là áp dụng không đúng đối tượng. Phải kêu gọi đảng CSVN mới đúng.
2. Tóm tắt nội dung hòa hợp dân tộc của người Mỹ                                       
Chính quyền liên bang miền Bắc chủ trương tiêu diệt chế độ nô lệ mà các bang miền Nam thực hiện để bắt người nô lệ da đen phục vụ trong các đồn điền, nhất là bông vải.
Trong nội chiến, số người Mỹ thiệt mạng và bị thương lên đến hàng triệu người.
Chỉ huy quân đội miền Nam là tướng Robert Edward Lee cùng với chỉ huy quân đội miền Bắc là tướng Ulysses S.Grant đã ký thỏa thuận ngừng chiến. Hai vị tướng nầy được xem là những người văn minh, quân tử cho nên thỏa thuận được gọi là The Gentlemen’s Agreement.
Thỏa thuận có nội dung như sau.
Trong buổi gặp gỡ, Tướng Grant bèn lấy cây bút chì và tờ giấy viết vội những điều khoản và trao cho tướng Lee, trong đó có nội dung nói về cách đối xử với binh lính miền Nam như sau:
1- Không bị coi là phản quốc và không phải ở tù.
2- Chính phủ coi binh lính miền Nam là những công dân bình thường nếu họ chấp hành tốt luật lệ.
3- Được mang ngựa và lừa về nhà để giúp gia đình cày cấy vào mùa xuân.
Sau khi xem qua những điều mà tướng Grant vừa viết, tướng Lee nói: “Những điều này sẽ có tác động tốt đến quân sĩ của tôi. Chúng tôi sẽ góp phần quan trọng trong việc hòa giải dân tộc chúng ta”
Khi tin phe miền Nam đầu hàng bay đến doanh trại, quân miền Bắc định bắn đại pháo chào mừng. Tướng Grant ra lệnh ngưng ngay lập tức các hoạt động ăn mừng. Ông nói với các sĩ quan dưới quyền: “Chiến tranh đã kết thúc. Giờ đây họ đã là đồng bào của chúng ta” .
– Bên phe thắng trận không hề có một tiếng reo hò hay chế nhạo. Họ đứng nghiêm trang, đưa tay chào đoàn quân bại trận đang lần lượt trao nộp vũ khí. Sau đó, Chính phủ Liên Bang đã trả lại tài sản bị trưng dụng hoặc bị chiếm đoạt cho phe bại trận để hàn gắn vết thương chiến tranh.
– Những người lính hy sinh từ hai chiến tuyến được chôn chung với với nhau. Hoàn toàn không có sự phân biệt từ phe thắng trận.
– Không một ai bị giết để trả thù. Không ai bị truy tố ra toà về tội phản quốc. Nhân phẩm của họ được tôn trọng. Họ được giữ lại súng ngắn, gươm kiếm, lừa và ngựa là sở hữu tư nhân mà họ đã mang theo khi nhập ngũ. Họ được tự do ra về đoàn tụ với gia đình, được bảo đảm yên tâm sinh sống.
– Sự tái thiết sau chiến tranh, các nguồn lực được ưu tiên cho miền Nam. Tinh thần nhân hậu và cách đối xử văn minh của phe lãnh đạo miền Bắc đã tạo nên một tiền lệ lịch sử cho tinh thần nước Mỹ: luôn luôn chăm lo cho phe thua cuộc hơn là băm xẻ những miếng mồi ngon bở cho phe nhóm mình.
 
Đảng CSVN không làm được những điều nầy thế mà có người cố ý dùng nó để kêu gọi hòa giải với Đảng, đúng là gian lận lịch sử. Xử dụng lịch sử không đúng chỗ. Làm việc hồ đồ. Tầm bậy.
6* Chính đảng Cộng Sản Việt Nam chia rẽ dân tộc
6.1. Đấu tranh giai cấp
​​
Nghị quyết 36 kêu gọi đoàn kết dân tộc. Nhưng thật ra, chính đảng Cộng Sản Việt Nam là người chủ trương chia rẻ dân tộc, rồi kích động gây hận thù để giết đồng bào một các công khai và hợp pháp.
Dân tộc Việt Nam từ ngàn năm vẫn là một khối đoàn kết, sống chung hòa bình trong tình đồng bào. Sĩ, nông, công, thương, chưa bao giờ chia rẽ và thù oán nhau cả.
Áp dụng thuyết đấu tranh giai cấp của CNCS, Đảng đã chia dân tộc ra nhiều giai cấp. Giao mã tấu, súng đạn cho bần cố nông ba đời, rồi kích động thù hận để giết nhau công khai và hợp pháp trong những phong trào gọi là Cải Cách Rộng Đất. Tệ hại hơn nữa là rước cán bộ Trung Cộng vào Việt Nam để chỉ đạo và truyền lại kinh nghiệm giết người trong CCRĐ đó.
Ám ảnh về lý lịch. Có một thời người dân Miền Nam luôn luôn bị ám ảnh về lý lịch. Trong đơn xin việc làm, phần lý lịch là mối quan tâm và lo sợ nhất. Phải khai ông nội là nông dân, cha làm ruộng cho đủ ba đời bần cố nông cho chắc ăn. Tuyển sinh đại học có 14 thứ tự ưu tiên…
6.2. Hiện nay vẫn còn chia rẽ, tạo ra bất công
Đó là cán bộ đảng viên nắm tất cả những chức vụ lãnh đạo chỉ huy ở tất cả những cơ quan nhà nước.
Đảng viên nắm quyền chỉ huy trong các ban ngành của bộ máy nhà nước từ các phòng, sở, cơ quan, từ hiệu trưởng các trường học đến các trưởng ban, trưởng phòng, chủ tịch các cơ quan hành chánh, quân đội, công an đều do đảng viên nắm giữ.
Đảng viên trong quốc hội làm ra luật. Đảng viên của nhà nước, chính phủ thi hành luật. Đảng viên trong công an đi bắt dân. Đảng viên trong tòa án xử tội nhân dân. Đảng viên trong nhà tù canh giữ nhân dân. Đảng viên của chính quyền địa phương quản chế, kềm kẹp nhân dân…
Chia rẽ hiện nay là thành phần gọi là “gia đình cách mạng”. Đó là chế độ gia đình trị, chia rẽ và bất công xã hội.
Nguyễn Thanh Nghị và Nguyễn Minh Triết sẽ nối gót cha là Nguyễn Tấn Dũng cai trị Việt Nam.
7* Bài học kinh nghiệm về hoà giải hoà hợp với Việt Cộng              
7.1. Tóm tắt vụ việc
Để phát động chiến dịch thực hiện NQ 36 về hoà giải hoà hợp dân tộc, nhà sư thuộc Mặt Trận Tổ Quốc, Thích Đức Nghi, qua Pháp móc nối với sư ông Thích Nhất Hạnh để thành lập chùa Bát Nhã theo thiền phái Làng Mai ở Việt Nam.
Tu viện Bát Nhã thuộc thị xã Bảo Lộc tỉnh Lâm Đồng, diện tích 30 hecta, được thành lập năm 1995 do thượng tọa Thích Đức Nghi làm viện chủ.
Tháng 2 năm 2005, Thích Đức Nghi đồng ý cho thiền sư Thích Nhất Hạnh và tăng nhân Làng Mai xây dựng Bát Nhã thành một trung tâm tu học theo pháp môn Làng Mai ở Pháp. Thiền sư Nhất Hạnh chi ra một triệu đô la để mua đất và mở rộng khu tu viện ở Bảo Lộc, Lâm Đồng.
Tháng 5 năm 2005, Thích Đức Nghi bảo lãnh các nhà sư tu tập tại Làng Mai, người Pháp và người Pháp gốc Việt, được về nước đào tạo tăng sinh. Trong vòng một năm, tăng sinh lên trên 300 người. Một dự án xây dựng cơ sở cho 1,000 tăng sinh, được đề ra.
Tháng 6 năm 2008, Thích Đức Nghi phản phé, tuyên bố chấm dứt việc bảo lãnh các nhà sư quốc tịch nước ngoài, có nghĩa là buộc những tăng ni quốc tịch Pháp phải rời Việt Nam.
Công điện của toà Đại sứ Mỹ bị Wikileaks phổ biến trên Internet có nội dung như sau:
Ngày 8-8-2008, công an địa phương ra công văn trục xuất 397 tăng ni ra khỏi Viện. Các tu sinh gởi kiến nghị khắp nơi nhưng không ai trả lời cả.
Ngày 19-11-2008, một buổi họp ở Sài Gòn, Viện Phật Giáo VN và Ban Tôn Giáo Chính phủ, ủy quyền cho Ban Trị Sự Phật Giáo Lâm Đồng giải quyết vụ việc.
Ngày 27-6-2009, Thích Đức Nghi cắt điện và nước của tăng sinh cho đến ngày 1-8-2009.
Ngày 20-9-2009, một bọn côn đồ đến đập phá nhà cửa, ném đá và đồ vật dơ bẩn, đập phá chỗ ở của các tăng sinh trước mặt Thích Đức Nghi. Quần áo của các ni cô bị lấy đem vứt xuống suối.
Ngày 27-9-2009, công an thường phục mang mặt nạ chống hơi độc với dùi cui, sát cánh với bọn côn đồ, cưỡng bức 150 tăng sinh ra ngoài sân để chúng vào lục soát. Các tăng sinh phải chịu đựng suốt cơn mưa. Chúng xông vào phá phách các liêu phòng, phá cửa sổ, bàn ghế, giường chiếu, đổ nước phá hư những thiết bị điện tử, từ điện thoại di động đến máy vi tính.
7.2. Máu đổ trước sân chùa, bộ áo cà sa nhuộm máu.
Hai thầy bị kéo đi như kéo súc vật, bị đập phun máu đầu bất tỉnh. Hai tăng sĩ sư huynh bị bắt mang đi. Các tăng sinh nằm dài dưới mặt đường trước những chiếc xe để ngăn chận việc mang người, không biết đem đi đâu. Nhưng công an ra tay “hơi mạnh”, máu me đầy người, những bộ áo cà sa đẫm máu và máu đổ trước sân chùa do sự đàn áp dã man và tàn bạo.
Hai người bị thẩm vấn, ép cung công nhận là Làng Mai hoạt động chống chính quyền. Sau đó họ bị trục xuất về nguyên quán là Nha Trang và Hà Nội để chính quyền địa phương quản chế.
Khoảng từ 80 đến 100 tăng sinh bị chở đi đâu không ai biết.
Vào đêm chủ nhật, tất cả tăng sinh đều bị trục xuất ra khỏi tu viện sau khi bị tấn công dã man. Đến 6 giờ sáng thứ hai, Viện Bát Nhã không còn bóng dáng một tăng sinh nào cả. Công an đã trục xuất 100% tăng sinh ra khỏi tu viện.
Khoảng 200 tăng sinh chạy đến tá túc ở chùa Phước Huệ, cách đó 17 km cũng bị áp lực phải trục xuất. Giáo Hội Phật Giáo gởi tối hậu thơ buộc các tăng sinh phải rời khỏi chùa Phước Huệ thời hạn chót là ngày 30-11-2009.
Nhà cầm quyền CSVN tuyên bố vụ việc là do tranh chấp nội bộ giữa Phật giáo với nhau, tu mà tâm chưa tịnh.
Ông Bùi Hữu Đức, Vụ trưởng Vụ Phật Giáo chính thức lên án sư ông Nhất Hạnh. Tiếp theo, báo Công An Nhân Dân đăng tải nhiều bài mạ lỵ Thích Nhất Hạnh.
Ngày 30-9-2009, sư ông Nhất Hạnh gởi một lá thư cho chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết xin che chở cho các tăng sinh Bát Nhã. Nguyễn Minh Triết trước đó cũng có cuộc tiếp xúc, gặp gỡ chào đón ân cần cho việc hòa hợp dân tộc. Nguyễn Minh Triết cũng trở mặt. Không có hồi âm.
Ngày 2-10-2009, Nhất Hạnh gởi thơ cho các trí thức trong và ngoài nước, xin lên tiếng kịp thời che chở cho 400 người trẻ bị bao vây và đàn áp tại Bát Nhã.
Các tăng sinh Làng Mai giữ đúng tôn chỉ là chế ngự cơn giận, hoà giải hoà hợp và yêu thương đối với công an, nhưng rất tiếc công an CS chưa giác ngộ.
Hoà giải hòa hợp phải được thực hiện bình đẳng và tự nguyện tự giác giữa hai bên mới được. Ngay cả nhà sư quốc doanh Thích Đức Nghi cũng lật lọng, tráo trở đối với người đồng đạo, nên thầy trò Nhất Hạnh phải chịu bó tay.
Nhớ lại, khi về VN, thầy Nhất Hạnh thực hiện hoà giải hòa hợp dân tộc theo nội dung NQ 36, tổ chức 3 Đại Trai Đàn Chẩn Tế Bình Đẳng ở 3 miền, Nam Trung Bắc, gọi là “Đại Trai Đàn Chẩn Tế Giải Oan”, cầu nguyện giải trừ oan khổ.
Trước năm 1975, thầy Nhất Hạnh chống Mỹ, bị VNCH buộc phải lưu vong sau khi dự Đại hội Phật giáo ở Nhật Bản vào năm 1967. 
Việt Cộng lợi dụng Làng Mai để quảng cáo cho việc thực hiện thành công của NQ 36.
Thầy Nhất Hạnh bị mất trên một triệu đô la, 400 tăng sinh bị đàn áp, cấm tụ tập tu hành. Đó là cái đau do tin lời Cộng Sản, thấm thía nhất là trước kia thầy đã binh vực họ.
Bài học Làng Mai giúp chúng ta nhận chân về chiêu bài hoà giải hoà hợp của Việt Cộng.
8* Kết luận
Chiêu bài “hòa giải hòa hợp dân tộc” chỉ là thủ đoạn tuyên tuyên truyền để chống lại những phong trào đấu tranh ở trong nước và ngoài nước, đòi dân chủ cho dân tộc Việt Nam.
Cần phải nhận thức rõ ràng là đảng CSVN không phải là dân tộc VN, không phải là quê hương hay tổ quốc VN.
Theo thống kê của Viện Nghiên Cứu Quản Lý Kinh Tế TW thì năm 2013, kiều hối gởi về VN là 11 tỷ USD. Hàng năm cũng có hàng triệu lượt người về thăm quê hương. Chứng tỏ không có hận thù gì trong cộng đồng người Việt trong và ngoài nước.
Trúc Giang
Minnesota này 3-5-2015
 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: