Vũ Thất

Bảo Bình 1

Câu chuyện dấu sắc

  1. Chú viết báo tếu quá dám mó chúng nó

    Nhà báo Đỗ Hùng vừa mới bị một thứ trưởng bộ Thông Tin Truyền Thông (4T) rút thẻ nhà báo vì viết trên trang Facebook của mình một bài “tếu.” Tếu nghĩa là đùa cợt, nói chơi để cười cho vui. Chỉ viết tếu thôi mà bị mất chức phó tổng thư ký, mất thẻ là mất cả quyền làm nghề viết báo, cúi đầu nhận lỗi mất luôn cả danh dự.

Cái tội chính của nhà báo Đỗ Hùng, tức Mít Tờ Đỗ, là tếu. Cái óc hài hước này rất quý, loài người mà không biết cười thì chẳng khác gì đười ươi. Mít Tờ Đỗ nghĩ ra một trò tếu, kể một chuyện toàn bằng dấu sắc. Nhịn không được, bèn đưa vào Facebook cho bạn bè đọc chơi. Thế là mang vạ!

Nhà báo Đỗ Hùng

Điều tội nghiệp cho nhà báo này, là ngay trong lúc tếu anh ta vẫn cố giữ “đúng lập trường” của một đảng viên Cộng Sản! Anh không hề chỉ trích mà chỉ ca tụng đảng! Nếu quý vị chưa đọc đủ chuyện này thì tôi xin dẫn ra mấy câu trong bài của Đỗ Hùng để coi có thể nào gán cho anh ta là “chống Cộng” hay không: “Lúc ấy, Thế Chiến (thứ mấy tớ đéo nhớ), Đế Quốc đánh với Phát Xít. Phía Phát Xít, Thống Chế chết. Đám tướng tá, lính lác đánh đấm kém, chết hết đéo sót mấy mống. Phía Đế Quốc thắng lớn. Thế chiến kết thúc. Chớp lấy cái thế ấy, bác Ái Quốc, tướng Giáp với mấy chú, mấy mế xứ Pác Bó vác cuốc, vác giáo mác, vác súng ống xuống đánh Phát Xít, đánh Pháp, cướp lấy khí giới, cướp thóc, chiếm bốt, cứ thế đánh tới bến.”

Đỗ Hùng làm đúng bổn phận một đảng viên, đã ca tụng những công trạng đảng, như “bác Ái Quốc, tướng Giáp” … “đánh Phát xít, đánh Pháp,” dù đó là những chuyện không có thật.

Thực ra ai cũng biết trước ngày 19 Tháng Tám năm 1945, Nhật đã đầu hàng rồi; còn quân lính, sĩ quan Pháp còn đang bị Nhật nhốt trong tù. Các bác ấy chỉ cướp lấy quyền trong tay chính phủ Trần Trọng Kim, chính phủ độc lập đầu tiên của nước Việt Nam kể từ thời Pháp thuộc. Nhưng là một đảng viên nên Đỗ Hùng vẫn cứ ca tụng “các bác” theo đúng sách lịch sử đảng. Đỗ Hùng “giữ lập trường” rất kỹ, tránh không nhắc cả đến tên nước Mỹ. Ai cũng biết Mỹ đã đánh thắng Nhật Bản, nhưng Hùng viết rằng, “Phía Đế Quốc thắng lớn,” làm như Nhật Bản không phải là một đế quốc. Đỗ Hùng khen đảng mà lại muốn tếu viết toàn dấu sắc, tưởng quá lắm cũng như làm Thơ Bút Tre mà thôi! Ấy thế mới chết!

Một độc giả Người Việt, ông hay bà ký tên ClassicalMood đã nhại lối văn tếu này để tỏ lòng thông cảm với Đỗ Hùng: “Chú bốc máu, thiếu lý trí nói quá gáy nó giáng chức… Nếu đám hiếu chiến nó nuốt sống, chú hết hí hoáy. Nhớ đến chết tránh chiếu ánh sáng cái trái hướng tới cái tốt; chớ mó máy lý thuyết, giáo phái, gái gú chắc chắn chú sống tới lúc chết.”

Một vị độc giả khác, DukeVan còn giải thích: “chính cách viết thấu cáy thách đố đó mới giết chết chú viết báo xấu số, dám chống đối đám dốt nát” Và nhân đó khen: “Các chú viết báo trí thức khá lắm, khí phách lắm. Các chú có chức, có tiếng thế chứ, dám quyết chí tố Bác lí nhí lấp liếm quốc khánh, “móc” chú Giáp thấp kém. Viết thế đám cán ngố Pác Bó dốt nát tức ói máu muốn chết.”

Cái kiếp nhà văn, nhà báo phải sách cặp đi hầu các “cán ngố” rất tội. Vì đám cán ngố không biết tếu! Cán Trương Minh Tuấn, thứ trưởng bộ 4T sung sướng công bố rằng Đỗ Hùng đã ăn năn hối lỗi: “Hùng thừa nhận và cam kết (từ nay) chỉ sử dụng Facebook để từ thiện, nghiệp vụ báo chí và không đề cập các vấn đề nhạy cảm, đã thừa nhận những sai phạm từ 2014, chấp nhận mọi hình thức kỷ luật.” Nhờ thế còn giữ được một chỗ ngồi ké trong tòa báo. Theo Bích Minh, trong bài “Cuộc đấu đá ngầm đằng sau vụ nhà báo Đỗ Hùng bị tước thẻ” trên trang mạng Viet Studies, thì nhà báo Đỗ Hùng gặp nạn chỉ vì Thứ Trưởng Trương Minh Tuấn muốn lập công đánh báo chí, hy vọng sẽ được cất nhắc. Anh bị dùng như “một ‘xác chết’ được đạp xuống để Tuấn 4T tiến lên cao hơn trên bậc thang quyền lực.”

Cán Trương Minh Tuấn

Đỗ Hùng đã bị Quan 4T cấm không cho cười! Dù chỉ cười trong đám bạn bè. Đúng là cười trong đám bạn bè, không ra công chúng. Bởi vì Facebook dù gọi là “mạng xã hội” nhưng vẫn là một cõi riêng tư; không phải nơi công cộng như trên một tờ báo bán ra, ai coi cũng được.

Facebook là một mạng lưới của những người quen biết nhau, một nhóm riêng, tự nguyện gia nhập, không phải của cả “xã hội.” Viết trên Facebook, người ta chỉ cốt nói riêng với một số bạn bè có liên lạc với mình, không viết cho cả “xã hội,” cho bàn dân thiên hạ đọc. Người nào dịch “social network” là “mạng xã hội” đã dịch sai nghĩa; rồi mọi người cứ nhắm mắt dùng theo, lâu ngày quên cả cái nghĩa “riêng tư.” Chữ “social” đứng trước chữ network chỉ có nghĩa là “giao du,” đem dịch là “xã hội” tức là làm sai nghĩa. Như một “social event” có nghĩa là một cuộc tập họp, tiệc tùng, vân vân, không phải công việc của cả xã hội. Ai không hiểu đúng nghĩa đó, mở tự điển coi cả hai chữ rồi ghép hai chữ lại, dịch đại là “biến cố xã hội” là… giết cả chữ nghĩa. Từ “civil society” mà dịch là “xã hội dân sự” cũng vậy, chỉ ghép hai nghĩa dễ thấy trong tự điển mà thôi; mất luôn nội dung quan trọng nhất là gọi chung những tổ chức của các công dân tự do, tự nguyện và độc lập.

Viết trên Facebook cũng giống như ngồi uống cà phê với nhau, tha hồ nói tếu, tha hồ chọc ghẹo, có khi vui đùa chửi nhau, văng tục ra cũng chẳng ai “để bụng.” Vì ai cũng biết, đó là chỗ riêng tư, nghe rồi bỏ qua. Nếu có ai vào Facebook của một người rồi đem chuyển cho người khác, thì cũng giống như người ta thuật lại một câu nói tếu trong quán cà phê, ai cũng biết nghe qua rồi nên bỏ!

Nhưng các quan Cộng Sản không có thói quen nghe qua rồi bỏ. Họ đã được đào tạo trong một xã hội mà người dân có bổn phận lén nghe hàng xóm nói, rình mò coi hàng xóm ăn món gì, để báo công an lập công! Ai lỡ nói gì là họ ghim lấy trong đầu để có dịp là “mách bu” cho nó chết. Ngày xưa mấy văn nô tố cáo Trần Dần đã dùng chữ “Người” để nói về con người chung chung, thế là đủ chết, vì “phạm húy.” Chế độ Cộng Sản không chấp nhận một “không gian tư nhân.”

Tội của Đỗ Hùng là do cái tính tếu. Nhưng trong một chế độ do các ông “Nghiêm Văn Túc” cầm quyền thì không được tếu tự do! Trong chế độ Cộng Sản, óc hài hước cũng bị hạn chế giống như khi mua gạo, phải có tem phiếu. Ai cũng vẫn có thể mất hộ khẩu trong “làng tếu.” Tếu trên lề bên phải thì được, bước chệch một bước là bị chúng nó thiến! Vua Hài Liên xô Yakov Smirnoff kể rằng mỗi năm một diễn viên hài hước phải nạp trước các đề tài và câu chuyện cho sở kiểm duyệt, rồi suốt năm chỉ được nói trong vòng cái “giáo án” đó mà thôi. Nếu trong lúc đang diễn trên sân khấu mà có khán giả la lối chê bai, anh chỉ có thể hẹn: “Yêu cầu sang năm đồng chí trở lại đây, tôi sẽ có câu trả lời được sở kiểm duyệt chuẩn y!” Vua hài Smirnoff cho biết ông có thể kể chuyện cười về loài vật, về tôm cá, hay về các bà mẹ chồng, mẹ vợ; nhưng không được đụng tới chuyện chính trị, nhà nước, tôn giáo, và tính dục.

Thí dụ, Smirnoff kể chuyện cô anh kiến kết hôn với một anh voi. Sau đêm động phòng, chú rể lăn ra chết. Cô dâu khóc: “Anh ơi, từ nay suốt đời em sẽ chỉ lo đào hố chôn anh!”

Chuyện tếu về kiến với voi thì được, không cấm. Nhưng thử nghe một câu chuyện khác.

Một khách hàng đi mua xe hơi Lada. Sau khi thu tiền, người bán hẹn: “Hai mươi năm nữa, chúng tôi sẽ có xe, mời ông tới lấy.” Khách hỏi: “Thưa đồng chí, lúc mấy giờ?” “Ông này lạ, 20 năm nữa kia mà? Hỏi giờ trước làm cái gì?” “Thưa đồng chí, vì sáng hôm đó tôi đã có hẹn. Ông thợ sửa ống nước hẹn tới lúc 10 giờ!” Câu chuyện này thì bị cấm. Nó thuộc về một “vấn đề nhạy cảm,” theo lối nói của các cán ngố ở Liên Xô thời 1950-1990, và cán ngố Trương Minh Tuấn bây giờ.

Nhưng không ai có thể đoán trước tất cả những gì là nhạy cảm, cái gì không nhạy! Có lúc cái máu tếu nổi lên, quên hết cả. Trong thời còn chế độ Cộng Sản, Đông Đức là nơi sung túc nhất Đông Âu, thực phẩm đủ no. Ba Lan thì dân được nói tếu nhiều hơn nhưng đói hơn (vì con bò sữa Ba Lan có cái vú rất dài, bên Nga vẫn vắt sữa). Có một con chó Ba Lan đi trên đường qua Đông Đức kiếm mẩu xương, thấy có con chó Đông Đức đang đi ngược chiều. Nó hỏi: Sang bên tớ làm gì? Có cái chó gì mà ăn đâu? Con chó Đông Đức đáp: Tớ no bụng! Nhưng lâu lâu cũng muốn sủa mấy tiếng cho nó sướng miệng chứ!

Đấy, cái nhu cầu muốn nói cho sướng miệng nó làm hại một nhà báo! Đỗ Hùng ngứa miệng quá, quên mất mình đang làm công chức được đảng trọng dụng, phạm ngay cái tội mà ngày xưa nhà văn Chu Tử (báo Sống, xuất bản ở Sài Gòn từ năm 1966) gọi là “mó dế ngựa.” Mới sờ một cái đã bị ngựa nó đá cho. Mó dế chó thì chắc chắn bị nó cắn.

Một người đã “phấn đấu vào đảng,” đã đạp lên trên bao nhiêu đồng đảng khác để leo lên được cái ghế phó tổng thư ký, có cơ hội “thắt cà vạt đỏ, đi giầy da vàng, ăn tiệc nhồm nhoàm, bay đó bay đây,” theo cách mô tả của nhà văn Nguyễn Tuân, mà tại sao lại dại dột đi “mó dế chó” như vậy? Có thể giải thích do cái máu tếu nó mạnh quá, quên đi cả những quyền lợi phải vất vả mới có được. Nhưng có một lý do quan trọng, là khung cảnh xã hội chung quanh.

Xã hội Việt Nam đã thay đổi. Như Lưu Quang Vũ đã viết từ thời 1980: Dưới nhân gian chúng nó hết sợ từ lâu rồi. Dân gian đổi trước, đảng viên đổi sau, cán bộ cũng đổi nhưng đổi chậm hơn. Xã hội giờ hiện đang thay đổi với tốc độ gia tăng, mỗi ngày một nhanh hơn, một bạo hơn. Sống trong cảnh chung quanh ai cũng hết sợ, chính những công chức nhu mì ngoan ngoãn nhất cũng “sinh nhờn!”

Một thay đổi lớn trong xã hội là người ta nhìn thấy chế độ đang rạn nứt rõ ràng. Từ trên xuống, đấu đá nhau công khai, không thằng nào nể mặt thằng nào. Bộ mặt thật hiện ra chính chúng nó không thấy cần phải che đậy nữa. Nhà văn, nhà báo còn ý thức cảnh phá sản của đảng Cộng Sản nhạy hơn người thường. Những người còn muốn giữ phẩm tiết đã lánh xa chúng nó. Các nhà văn lập văn đoàn độc lập. Các nhà báo lập câu lạc bộ nhà báo tự do. Những người còn phải lụy chúng vì miếng cơm manh áo thì ngoài miệng vâng vâng dạ dạ nhưng trong bụng chửi thầm. Ai cũng chờ tới khi nắm chắc cái sổ lương là viết những lời “ai điếu” cho chính mình, như Chế Lan Viên, như Nguyễn Khải.

Chú viết báo tếu quá. Chú dám mó dế chúng nó, chúng nó cắn chú. Chú không biết đám cán ngố chúng nó vốn không biết tếu!

Ngô Nhân Dụng

nguồn: saungon.net

2. Cháu muốn tố giác Bác Cáo* trước thế giới

Nhân việc thứ trưởng Trương Minh Tuấn ký quyết định thu hồi thẻ nhà báo của nhà báo Đỗ Hùng (Báo Thanh Niên), Dân Làm Báo nhận được một bài viết châm biếm toàn dấu sắc do bạn đọc trong thôn gửi tới. Xin chia sẻ cùng bạn bè trong thôn, đặc biệt gửi tới Thứ trưởng Tuấn – người đang chạy đua vào vị trí Bộ trưởng Bộ thông tin với lời nhắn: Chú Tuấn cứ ghét dấu sắc, lắm chú thích phóng bút viết dấu sắc khiến chú Tuấn lúng túng, húng hắng.

Hoang-Nhi (Danlambao) –

Bác Cáo gốc gác nước khác, lúc trước sống dưới núi Các Mác, trú hốc Pắc Bó, đất Bắc.

Bác khoác lác Bác thích dép lốp, cách sống chất phát. Bác nói thế, chứ lối Bác sống rất tốn kém. Lúc mới kháng chiến, các thứ thiếu thốn, lắm lúc cấp dưới đói khát sắp chết. Bác phán: “Bác ngán nếp, chán bắp, chí thích đớp chó nướng uống với đế nếp”. Bác thích uống nước suối mát có nắp đóng. Bác khoái tắm nước suối nóng có chất muối khoáng. Bác nói với cấp dưới:

– Bác cấp nhớn, cốt cách quí phái, Bác đếch muốn tắm nước giếng. Bác rất khiếp nước giếng. Nước giếng có lá, có ếch nhái lí nhí.

– Lấy nước ấy nấu chín với chút muối. Phát các chú, thím cấp dưới uống thế cháo chống đói.

Có lúc Bác mớ Bác sắp có bí quyết cứu thế. Bác vớ lấy lý thuyết Các-Mác, Cứ thế, Bác ngốc nghếch nuốt ngấu nghiến, chứ kiến thức bác rất lú. Bác đếch có biết thấu hết thứ lý thuyết í. Thuyết Các-Mác, cái mớ lý thuyết bá láp ấy thế giới vứt xó rác, chó thấy muốn phóng uế.

Các “Cố Vấn” lúc ấy rất khoái khích Bác. Hứng khí, Bác nói bác muốn quất tế hoá lý thuyết Các- Mác, Trước giúp Đất nước tống Phát-Xít, đánh Đế Quốc. Kế đến giúp thế giới cứu đói, thoát ách áp bức, khống chế các nước lớn lấn áp nước bé…

Đúng cái thói bốc phét! Có số Cố Vấn chán ngán nói xéo thế đấy. Bác éo biết.

Có đứa nói “xấu” Bác, Bác biết, Bác thuốc chết ngắt.

Bác khoác lốt trí thức chứ Bác rất ghét lớp trí thức có tiếng. Bác sống rất láu cá chứa chất thú tính.

Bác nhớn chứ Bác có thú… thích bế các cháu gái mới lớn. Bác bú mớm, mó máy các cháu gái khắp chốn… Thấy rất ngứa mắt.

Các nước khắp thế giới biết Bác thiếu đứng đắn mới khuyến cáo Bác trước. Cấm Bác bế bú hít các cháu gái các nước ấy. Bác rất tức, Bác chống chế với khách Quốc Tế: “Các Cháu gái nước tớ, lớn bé mến Tớ tất. Nếu tớ muốn… tớ cứ… Các cháu ấy tiếp tớ rất hứng thú, éo có đứa chống đối ”.

Bác có biết?

Lắm đứa tố Bác hiếp các cháu. Thấy Bác, các cháu khiếp muốn té c… đ… chứ các cháu đ… có hứng tiếp Bác. Nhá!.

Bác rất khoái… các cháu gái núi. Bác nói: “Các cháu ấy rất thích hát, chất phát, ít có ý kiến, rất hiếm dám chống đối”. Với các gái núi ấy Bác thích cháu Gái Núi X** nhất. Bác chiếu cố X rất táo. Hết bế tới b…,b…, Bác tới tấp hiếp Gái Núi. Bác hiếp tới chán. Gái Núi tiếp Bác riết tới lúc Gái có cháu Tất Tín, Gái Núi muốn Bác cưới có giấy giá thú, Bác mất hứng. Bác thấy hết sướng tiến tới Bác ghét đắng.

Bác tính kế mới. Bác muốn kết thúc dấu vết dính líu với Gái Núi X. Bác quyết hết sức thất đức: “Giết!” Bác bất chấp.

Đám tướng tá lớn bé biết Bác ác đức thế cứ trố mắt ngó (có đứa ráng nhắm mắt), chứ đếch dám có ý kiến. Các chú chiến đấu rất tốt, chống các thứ khác rất khá, chứ chống cái ác trước mắt… Các chú ấy chống rất… yếu, tránh né rất khéo.

Các chú éo có khí phách, éo có xứng đáng với chức tước lớn các chú nắm.

Các chú lúc ấy rất khiếp Bác?

Ý thức Tốt/Xấu các chú quá thấp kém?

Các chú ấy có đức tính giống Bác?

Các chú ấy lấy cớ cấp dưới cấm có ý kiến trái với cấp nhớn. Mấy chú cứ thế mắt nhắm mắt ngó, đếch dám hó hóe.

Bác xúi chú Hát (H***) lấy xế cán chết Gái Núi X vứt xuống cống. Hát nói: “Cái đó đối với cháu, đếch khó!”. Bác nói: “Thế mới xứng Cháu Bác… Tốt!, Rất tốt! Cấm thất hứa đấy nhá!”

Trưóc lúc giết X, Hát lấy hết sức táng X mấy cái tát tóe khói. X choáng váng té sấp. Hắn dí…, ép hiếp X mấy cú mới xách cán búa quất mấy phát trúng gáy. Máu bắn tứ tóe với tiếng hét, tiếng khóc rống. Hắn thấy thế khiếp quá, lấy sức kéo lết X xuống dưới đất, tống xế cán nát óc. X chết tức khắc.

Nhớ Mốt-Chín-Sáu-Tám (1968), Huế có cái Tết rất khốn đốn. Lúc bá tánh sắp thắp nến cúng vái các Đấng đón Tết. Bác kín đáo chúc Tết láo: “Quyết đánh tốt nhá các cháu… Chiến thắng ắt… có Bác…” Cố ý muốn bắn tiếng xuất phát, nhắn các chú “cán núi”, đám lính-núp láng (lính Nón Cối) xách súng, vác giáo mác đánh lén phố Huế tới tấp, đúng lúc tiếng pháo Tết mới tí tách đốt. Chúng núp dưới Bóng Tối bắn phá rất sắc máu.

Cái đám Cán Núi hắc ám (HPNT, HPNP…) kéo xuống phố bắt trói bá tánh, lấy báng súng đánh bá tánh tới ói máu. Chúng đấu tố láo bá tánh, cấm bá tánh đối đáp. Éo có chút chứng cứ kết án, chúng cứ giết, giết rất gấp gáp. Chúng xúi lính lác giết khách Quốc Tế, bắn giết bá tánh rất ác.

Mấy hắn hống hách quát rất phách: “Bác có nhắn chúng tớ. Giết… Giết hết mới chiến thắng. Mấy chú cứ thế tiếp tiến. Cấm có sót!”.

Tới sáng, lính Nón Sắt tấn chiếm, cứu Xứ Huế. Đánh rất gắt. Với ý chí sắt đá, tướng tá phía Nón Sắt quyết sống chết với cái đám Nón Cối. Lính Nón Cối chết khá. Yếu thế, chúng nhốn nháo rút tháo.

Lúc trốn thoái, chúng bó nhóm bá tánh, kéo hết xuống núi, đến các hốc đá. Chúng báo oán bá tánh, trách bá tánh dám chống chúng, éo giúp chúng đánh lính Đế Quốc. Chúng bắn giết rất khát máu. Thiếu súng ống, chúng lấy búa sắt dếnh bá tánh tét trán, nát gáy. Lấy cuốc béng chém các má, các chế, các cháu gái toác óc, chết rất uất ức, chết khó nhắm mắt. Ác, quá ác.

Khắp phố xá Xứ Huế lúc ấy, xác pháo có lác đác, chứ xác chết kín đất.

Dưới các suối, xác các cháu bé chết lố nhố. Dưới các hố cát, xác bá tanh chất đống, chết đứt khúc. Máu với máu thấm thấu mấy tấc đất, váng tới khắp các suối khiến cá chết lếnh láng.

Thế đấy! Bác cháu chúng nó, cái đám trí thức láu cá khoác áo Các-Mác chứ ác gấp mấy Phát-Xít.

Đứng trước Báo Chí, chúng trí trá rất mánh khoé. Chúng nói: “Phía Đế Quốc bắn giết bá tánh chứ lúc đó tớ núp núi, éo xuống phố, éo chứng kiến, éo biết…”.

Mấy Má ái quốc hiến hết… vốn liếng giúp Bác kháng Pháp, đánh Đế quốc, Bác báo hiếu với cái giấy GIẾT!.

Có thế mới thấy Bác: Cái thứ đớp cháo đá bát. Thứ chó má, có thú tính rất quái ác, có lối sống hết sức thất đức.

Bác xấc láo với Đức thánh****.

Bác phét Bác ái quốc, chứ Bác éo có ái quốc lấy chút xíu. Bác tính kế kín với Mấy Chú bán Nước rất lém luốc.

Nói túm tắc: Bác rất cáo & rất ác.

Cấp báo đến quí Net-khắp-thế-giới (internet), nhớ chú ý cái đám cháu chắt núp dưới h… Bác. Chúng ké cái bóng Bác hút máu…tháng…

Kính Bút.

Cháu.

Tái BútCác chú, các bác lướt nét, thấy bức xúc cứ đánh máy tố Bác tiếp giúp cháu. Cháu đuối sức muốn stop. Bái bai.

Hoang-Nhi
danlambaovn.blogspot.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: